Last updated: 25/02/2011 04:48:20
Người Việt biểu tình trước sứ quán TQ
Cuộc
biểu tình lớn nhắm vào hai tòa đại sứ Trung Quốc và Việt Nam diễn ra trong ngày
thứ Bảy (29/8/2009) cùng với chương trình cầu nguyện hiệp thống với giáo xứ Tam
Toà trong tuần này tại thủ đô Washington là phản ứng sôi động nhất của các đoàn
thể người Việt gần đây về các vấn đề dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.
Cuộc biểu tình của hàng trăm người Việt Nam trước tòa đại sứ Trung Quốc cũng
được coi là chuyến "khai hỏa" đầu tiên vào đại sứ quán mới của Trung Quốc vừa
mới khai trương cách đây mấy tuần.
Người Việt Nam cùng các sắc dân như Miến Điện, Lào… đều tố cáo Trung Quốc đã
biến các chính phủ láng giềng này trở nên hèn kém nhu nhược để dễ bề thao túng
quyền lực và khai thác tài nguyên.
Những người biểu tình hò hét dẫm đạp lên cờ Trung Quốc, đòi hỏi Trung Quốc
hãy chấm dứt các hành động lấn chiếm biển Đông, khu vực quần đảo Hoàng Sa và
Trường Sa.
Vào lúc cao điểm đoàn người đã thương lượng với cảnh sát để đi tuần hành sát cửa
bắc loa phóng thanh cỡ lớn. Nhiều tiếng phụ nữ gào thét "Trung Quốc hãy cút khỏi
Việt Nam!"
Trong số các tổ chức đoàn thể, còn có sự hiện diện của những người gốc sắc tộc ở
Tây Nguyên Việt Nam với những biểu ngữ đòi chấm dứt ngay các kế hoạch khai thác
bauxite ở vùng này.
Khi nói đến vấn đề cho Trung Quốc khai thác quặng ở Tây Nguyên, những người như
ông Rong Nay, thuộc tổ chức The Montagnard Human Rights Organization hết sức
phẫn nộ và rằng đó là một chính sách hết sức sai lầm của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Theo ông, Tây Nguyên còn có nhiều tiềm năng khác đóng góp cho kinh tế hơn là
bauxite.
"Một khi Trung Quốc đã vào đến Tây Nguyên thì tất cả những đặc thù về văn hoá và
môi trường đều bị hủy diệt. Người dân tộc vốn bị thiệt thòi về kinh tế này càng
thiệt thòi và trở thành những lao công vất vả trên mảnh đất của tổ tiên mình."
'Pháo
đài mới' của Trung Quốc
Lá cờ đỏ của Trung Quốc bị người biểu tình dẫm đạp.
Việc Trung Quốc cho xây dựng tòa đại sứ mới ở một khu vực ẩn khuất tại thủ đô
Washington với toàn bộ nhân công mang từ Trung Quốc đã gây nhiều tranh cãi trong
dư luận gần đây.
Kiến trúc kiên cố không có tiết họa màu đỏ của văn hóa Trung Quốc khiến nhiều
người cho rằng đây là thành lũy để tránh né và vô hiệu hóa các cuộc biểu tình
chống Trung Quốc càng ngày càng quy mô.
Với hệ thống hàng rào chắc chắn và máy quay phim tự động, đây cũng chính là
công trình tốn kém nhất mà chính phủ Trung Quốc dựng ở nước ngoài.
Tại tòa đại sứ Việt Nam, đoàn biểu tình dàn hàng ở công viên mặt hô vang các
khẩu hiệu: “Hèn với Tàu, ác với dân” khi nói đến những vụ bắt bớ các nhà đấu
tranh dân chủ gần đây.
Cuộc biểu tình này được coi là đông đúc nhất kể từ khi các nhà dân chủ trong
nước bị bắt.
Sự nhận tội của các nhà đấu tranh có phần nào làm giảm đi sự nhiệt tình về biểu
tượng cho nên không ai dùng hình ảnh họ như các trường hợp trước đây. Nhưng
nhiều người coi thủ đoạn phát hình nhận tội là quá tinh vi và ác độc để huỷ hoại
nhân cách con người.
Một người đàn ông trung niên xé lá cờ đỏ sao vàng và thề là không bao giờ trở về
Việt Nam nữa.
Đại sứ quán Việt Nam là ngôi nhà cũ truyền từ thời Việt Nam Cộng Hòa không được
trùng tu. Phía trong tòa đại sứ còn có người dùng camera quay phim qua đường cửa
sổ.
Hai bên khiêu khích nhau khiến cho sự phẫn nộ của đoàn người biểu tình càng lên
cao. Có người cho biết là thấy bóng dáng ông Lê Công Phụng đang ở trong đó làm
nhiều người kêu tên ông Lê Công Phụng ra nguyền rủa vì chuyện mất đất mất biển
với Trung Quốc.
Nhiều biểu tình viên không thể kiềm chế ngôn ngữ và hành vi khiến cảnh sát phải
can thiệp nhiều lần. Tuy nhiên không có sự kiện xung đột nào xảy ra với cảnh
sát.
Sau chương trình biểu tình trước hai tòa đại sứ Trung Quốc và Việt Nam, một số
biểu tình viên lên xa bus để về thành phố Fall Church, Virginia để dự đêm cầu
nguyện hiệp thông với giáo xứ Tam Tòa.
Source: BBC
“NIỀM XIN VÂNG NÓI MỘT LỜI,
TÍN TRUNG THEO SUỐT ĐỜI…”
Đã
thành một tâm nguyện thật dễ thương của người dân Việt, ấy là hằng năm được kính
viếng Mẹ La Vang vào tháng 8. Khí hậu miền Trung những ngày này hết sức nóng
bức, nắng như đổ lửa, chói chang và gay gắt, nhưng ai cũng nao nức ngong ngóng
đến ngày cùng nhau hành hương lũ lượt tuôn về. Nhiều bà con Giáo Dân nghèo các
tỉnh xa nơi địa đầu phía Bắc hoặc mút cùng Nam bộ phải dành dụm chắt bóp, chuẩn
bị cả một năm để lo được tiến xe cộ ăn uống. Anh chị em ở ngoại quốc điều kiện
vật chất có khá hơn, cũng phải sắp xếp những ngày nghỉ việc, lên mạng lùng mua
cho được vé máy bay tiết kiệm nhất về Việt Nam đúng hẹn.
Các bạn trẻ Nhóm Fiat của chúng tôi cũng có trọn một năm để chuẩn bị như vậy.
Chuyến xe 45 chỗ được bệnh viện Thánh Mẫu Sàigòn nhận tài trợ hoàn toàn, vì Ban
Quản Trị biết chúng tôi ngoài việc hành hương còn gặp gỡ và chia sẻ với bà con
nghèo. Vậy là chúng tôi chỉ còn lo tiền ăn uống dọc đường và nhất là nỗ lực xoay
xở quyên góp các nơi cho công việc bác ái. Mỗi bạn nhận mang về nhà nuôi một chú
heo con, cố gắng nhịn tiêu pha để vỗ béo cho chú mỗi ngày khoảng năm, mười ngàn.
Đến ngày Hội Đập Heo, không ngờ được đến hơn 20 triệu.
Lại thêm bà con Giáo Dân đi Lễ Xa Quê ở Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sàigòn, mỗi
người lên rước lễ mỗi tuần đặt lên Cung Thánh 10 cuốn vở, mấy cây bút, cứ thế
tích tiểu thành đại, được đến hơn tám ngàn cuốn, đem chia cho trẻ em nghèo đi
học trên Tây Nguyên và nhiều vùng sâu vùng xa khác. Rồi các ân nhân gần xa nghe
biết, góp gió thành bão, bão tình thương chứ chẳng phải thiên tai, cũng đủ để
mua cả chục chiếc xe lăn, mấy tấn gạo, hàng tạ cá khô, đường cát và mấy trăm
chai dầu ăn tặng cho bệnh nhân phong ở trại Êana…
Ngày lên đường, các bạn trẻ chia thành 4 toán mang tên các Thánh Mátthêu – Máccô
– Luca – Gioan, háo hức chất hàng chục bao tải quần áo cũ và mới dưới các khoang
xe, không đủ thì chất thêm kín cả lối đi giữa xe cùng với hành trang cá nhân mỗi
bạn một balô.
Lúc cầu nguyện chung dưới chân tượng Chúa Chăn Chiên Lành trước Tu Viện DCCT
Sàigòn, chúng tôi đã thấy có mấy anh trinh sát Công An dáo dác chụp ảnh rồi gọi
điện thoại đi đâu đấy cho ai đấy, nhưng thôi, phó thác tất cả. Mọi người hát
vang bài nguyện ca truyền thống của Nhóm Fiat – Xin Vâng: “Này con xin vâng theo
ý Chúa trên đời con, để từ nơi con, Sự Sống Chúa luôn chan hòa…”
Từng ngày rong ruổi trên đường xa, từng đêm nghỉ lại các cộng đoàn dọc đường, ở
đâu chúng tôi cũng được báo cho biết Công An địa phương có đến “hỏi thăm” đích
danh tên họ chúng tôi, cố làm sao để mọi người “tẩy chay” chúng tôi nếu như sợ
liên lụy, sợ “tai bay vạ gió”. Tạ ơn Chúa, cám ơn Mẹ, mọi sự vẫn trôi chảy bình
an. Mỗi nơi chúng tôi dừng lại để gặp gỡ và chia sẻ với bà con nghèo, chúng tôi
đều thấm thía một niềm vui dìu dịu và sâu xa trong lòng, điều mà người nhà Phật
thường gọi là Hạnh Ngộ. Và như thế, chúng tôi đã được tiếp thêm nghị lực và can
đảm để chịu hết, đón nhận hết mọi mệt nhọc thể xác và nhất là những căng thẳng
về tinh thần lúc nào cũng đeo đẳng suốt chuyến đi.
Đỉnh cao Hạnh Ngộ chính là La Vang. Vâng, chúng tôi đã khóc khi dâng Thánh Lễ Tạ
Ơn Thiên Chúa ngay tại Linh Đài Mẹ vào đúng 20g tối thứ tư 26.8.2009. Trên trời
chỉ có ánh sáng mỏng manh của một mảnh trăng lưỡi liềm nhưng quanh chúng tôi thì
rực sáng hàng trăm ngọn nến, nến sáp cháy lung linh trên bàn thờ và cả nến tim
thổn thức trong lồng ngực. Làm sao mà không khóc được khi cùng hát vang: “Qua
bao tháng năm mong chờ, say sưa thánh ân vô bờ, được cùng nhau bên Chúa, thỏa
lòng con ước mơ…”
Không hiểu Chúa và Mẹ run rủi thế nào mà có thêm một đoàn xe mười mấy bà của
Giáo Xứ Ngọc Đồng, Hồ Nai, từ miền Nam đổ ra, lại có một chuyến xe con của một
gia đình từ tỉnh Nam Định đổ vào. Ngay tại Quảng Trị thì có khoảng một chục
người Đông Hà, trong đó có mấy chị “bầu khấn”. Riêng Nhóm Fiat thì bản thân các
bạn trẻ thành viên có nguyên quán ở mọi tỉnh thành, từ Kiên Giang, Bến Tre, Tiền
Giang, Sàigòn, đến Đồng Nai, Bình Phước, Khánh Hòa, Đăklăk, Gia Lai, Bình Định,
Huế, cả Quảng Bình, Nam Định, Hà Tây, Hà Nội, Bắc Giang nữa chứ. Tất cả chúng
tôi xúm xít vây quanh bàn Tiệc Thánh làm thành một Hội Ngộ ba miền, kết nên một
bó hoa quê hương và con người Việt Nam dâng cho Mẹ.
Chúng tôi dành hẳn ra đến gần nửa tiếng đầu Lễ để từng bạn trẻ, từng cụ già,
từng bệnh nhân, từng khách hành hương phương xa đang mang trong lòng những nỗi
đau, những vết thương khốn khổ, họ tự mình nói to lên ước nguyện thành tâm của
mình trong nước mắt nghẹn ngào. Ngay trong Nhóm Fiat chúng tôi, một số bạn đã
phải rút tên vào phút chót hoặc phải bỏ dở cuộc hành trình, đón xe ngược trở về
vì được tin cấp báo người thân trong gia đình mình vừa mất.
Không nói thì Chúa và Mẹ cũng dư biết, nhưng hình như khi được nói to lên như
thế giữa cộng đoàn lòng tin, giữa trời đất mênh mông tuyệt mỹ thì sự hiệp thông
ấy gây ra được một xúc cảm thiêng liêng kỳ diệu. Trong khoảnh khắc rưng rưng ấy,
chúng tôi cảm được, thấy được, nghe được, chạm được chính Hội Thánh.
Chúng tôi cũng không quên lúc này đây, nơi Thánh Địa La Vang gần như ở chính
giữa của đất nước, chúng tôi đang rất gần với Đức Cha Thuyên và anh chị em Tam
Tòa của Giáo Phận Vinh, cũng không xa Đức Cha Kiệt, các cha các thầy DCCT và anh
chị em Thái Hà của Giáo Phận Hà Nội, chúng tôi dâng lên lời khấn nguyện da diết
cho những người khốn khổ đang bị “bên ngoài” tấn công và bách hại dữ dội, và đau
đớn hơn, còn bị cả “bên trong” câm lặng và bỏ rơi một cách dửng dưng đến khó
hiểu.
Và được thúc đẩy bởi lệnh truyền bao dung của Chúa Giêsu, chúng tôi cũng đã cầu
nguyện cả cho các cán bộ Nhà Nước, cho các anh em Công An đang tìm mọi cách gây
khó dễ chúng tôi ở mọi nơi và nhất là trong chuyến hành hương này, xin cho họ mở
lòng ra cho Chân Thiện Mỹ ùa vào, lay động và xoay chuyển họ, hướng dẫn họ hành
xử công minh chính đại cho đất nước và dân tộc được hưởng nhờ.
Thánh Lễ đã kết nhưng chưa ai muốn rời đi dù bụng đói cồn cào và thân xác thì rã
rời sau một ngày dài lữ hành gần 500 cây số. Chúng tôi tản ra, mỗi người một
góc, hoàn toàn thinh lặng, ngồi bệt trên nền đá ốp lát vẫn còn đang tỏa nhiệt
hừng hực, hoặc quỳ gối ngước mắt lên cao, hoặc phủ phục khấu đầu quanh các bậc
thềm Linh Đài Mẹ La Vang. Đây là những thời khắc quý báu của lòng với lòng, tim
kề tim, con cái trò chuyện, tâm sự, thở than với Mẹ.
Có biết bao điều nghịch lý và nghịch cảnh cuộc sống, đành bó tay và im tiếng, có
lẽ sẽ là tuyệt vọng đau xót nếu như không có ơn cậy trông Thiên Chúa ban cho làm
vốn liếng đi trên đường đời. Lúc này kể lể hết với Mẹ như đứa con chạy về bắt
đền Mẹ, đòi Mẹ phải cứu mình cho bằng được, giúp mình nguôi ngoai hồi sinh mà
vượt lên mọi sóng gió, ngoi được đến bến bờ Bình An.
Gần 10g khuya, chúng tôi lẳng lặng chia tay với Mẹ La Vang, chào cha Quản Nhiệm,
ra xe về lại Huế. Ngược với lúc đi ca hát nhộn nhịp, khi về mọi người thinh lặng
trầm ngâm, một phần vì đã quá đói và quá mệt nhưng có lẽ cũng một phần vì tâm
hồn và cả thân xác anh em chúng tôi, các quan năng, các tế bào và hơi thở sự
sống vừa mới đạt được đến đỉnh điểm tinh thần, đến một diệu cảm thiêng liêng
khôn tả. Bây giờ là lúc nhè nhẹ thấm sâu, nâng niu trân trọng tất cả diệu cảm
ấy. Không gì tốt hơn là nối dài bằng lời kinh Mai Khôi thầm lặng, không xin gì
nữa, chỉ còn ngợi ca…
Trong trang giấy in sẵn các bài Thánh Ca để hát dọc đường, có một bài chúng tôi
đã không có dịp xướng lên ở La Vang, đó là một bài đã trở thành truyền thống của
mọi đoàn hành hương trên thế giới, hình như được sáng tác đầu tiên tại Linh Địa
Lourdes bên Pháp ( Đức Mẹ Lộ Đức ) và sau đó người ta đặt lời bằng hàng trăm thứ
tiếng các dân tộc khác nhau trên thế giới. Chúng tôi xin chép lại ở đây bản
tiếng Việt như một lời cám ơn Mẹ Xin Vâng đã đồng hành và sẽ còn dẫn bước Nhóm
Fiat chúng tôi mãi mãi…
Mẹ ơi, xin kính chào Mẹ, đóa Mai Khôi diễm lệ.
Mẹ ơi, xin hát mừng Mẹ, khúc ca muôn thế hệ.
Ave, Ave, Ave Maria. Ave, Ave, Ave Maria.
Mẹ ơi, ân phúc tuyệt vời, đã sinh Con Chúa Trời.
Niềm xin vâng nói một lời tín trung theo suốt đời.
Ave, Ave, Ave Maria. Ave, Ave, Ave Maria.
Mẹ ơi, Mẹ đã về Trời, ánh quang vinh chói ngời.
Đoàn con đang bước đường đời, ngước trông theo bóng Người.
Ave, Ave, Ave Maria. Ave, Ave, Ave Maria...
Lm. QUANG UY, DCCT, thứ hai 31.8.2009
ĐAU LÒNG VỚI SỰ DỮ
Cuộc sống như hai mặt của đồng tiền, có mặt trái và có mặt
phải, có người dữ và có người lành. Chẳng cần học cao hiểu rộng cũng biết rằng
giết người là sự ác, là sự dữ, chỉ cần còn lương tri là biết được điều ấy. Thấy
được sự ác, sự dữ ấy mà không lên tiếng thì lương tri có vấn đề.
Khá lâu, không liên lạc với cô bé cộng tác viên với nhóm Bảo Vệ Sự Sống Trung
Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế, nay cần vài việc liên quan đến trường khuyết tật
Thanh Tâm nên bấm máy nhờ vả. Nhờ vả chuyện cho trường thì ít nhưng đôi dòng tâm
sự về sự sống, về cuộc đời thì nhiều.
Chỉ với vài giây phút ngắn ngủi trên điện thoại nhưng sao mà buồn quá. Đêm nay
tính đi ngủ sớm vì cả ngày hôm nay bận bịu công việc của giáo xứ, của người
nghèo nhưng làm sao ngủ được khi nghe sự dữ ngày mỗi ngày càng tăng.
Nhận nhiệm vụ thu gom những sinh linh bé bỏng về làm hậu sự, cô bé ấy đã cho tôi
biết rằng số lượng cũng như trọng lượng bào thai mà người ta giết chết mỗi ngày
nó cứ tăng lên. Những ngày đầu khi phong trào Bảo Vệ Sự Sống mới khai sinh thì
những bao xốp đen đựng những linh hồn bé bỏng ấy thật ít nhưng rồi ngày mỗi ngày
nó cứ to dần.
Trước đây, một ngày hơn ký thôi nhưng bây giờ … bây giờ ngày nào cũng trên 5 ký.
Không phải ngày nào cũng trên 5 ký mà hơn thế nữa. Một tuần thì có đến 2 hoặc 3
ngày số lượng bào thai người ta bỏ đi hơn chục ký. Điều đau lòng hơn nữa là có
những em bé khoảng 6, 7 tháng tuổi rồi !
5, 10, 15 ký bào thai mỗi ngày được mang đến đặt dưới chân Mẹ của các thai nhi ở
cái hành lang Trung Tâm Mục Vụ đâu phải là của cả thành phố đâu ? Đó chỉ là “sự
dữ” của con người ở vài trung tâm y tế thôi. Người ta hô hào, cổ vũ cho phong
trào giết người, phá thai thì làm gì người ta cho những người lương thiện vào để
thu dọn được.
Con số đó là như vậy, ta thử làm bài toán nếu như được đi đến đến lo hậu sự cho
26 cái trung tâm y tế quận huyện cũng như những bệnh viện phụ sản trong thành
phố này thì tổng số ký thai nhi bị giết mỗi ngày là bao nhiêu ? Con số ấy làm
cho người ta cảm thấy đau lòng vì đang sống trong một xã hội mà xã hội ấy lại
phò nền văn hóa sự chết và chống văn hoá sự chết.
Đi đâu cũng thấy khu phố này khu phố kia “đạt chuẩn văn hoá” hay là “quyết tâm
giữ vững danh hiệu văn hoá”. Thử làm một cuộc thống kê thì “khu phố văn hoá” quá
nhiều và nếu tính số thai nhi bị giết như vậy thì chẳng hiểu được cái văn hoá ấy
là văn hoá chi chi ! Nếu là văn hoá thật thì phải là khu phố hay lớn hơn là
thành phố bớt đi tệ nạn phá thai, tệ nạn giết người chứ đàng này thì ngược lại.
Cũng được nghe những cộng tác viên đi gom những sinh linh bé bỏng này phải là
những con người hết sức can đảm, hết sức nhiệt tình và trên hết phải có cái tâm.
Người thì cố gắng liên lạc được để đi vào thu gom những sinh linh bé bỏng, người
thì cố gắng hết sức can đảm để vào thi hành “phận sự”. Người vào gom các sinh
linh ấy phải cam kết là dọn vệ sinh sạch sẽ trong “khuôn viên” giết người, nếu
không thì họ không cho vào vì theo như họ thì họ lấy nước xịt xuống cống cho
xong chuyện !
Đó là phần việc của những người làm cái chuyện “đã rồi”.
Bên cạnh đó là nhiều và nhiều người ráng làm cái công tác bảo vệ sự sống, công
tác tư tưởng để đem những người có ý định sát nhân về chăm sóc, giữ gìn mầm sống
đang hiện dần trong dạ mẹ. Cũng không phải đơn giản để đưa những người ấy thoát
khỏi cái lò sát nhân ở các trung tâm y tế và các bệnh viện phụ sản. Có những
trường hợp cộng tác viên nhóm Bảo Vệ Sự Sống gần như là phải gần kề với việc mất
mạng.
Cô bé ấy cũng cho tôi biết thêm là những cộng tác viên, những thành viên trong
các nhóm Bảo Vệ Sự Sống ngày hôm nay cũng tăng lên khá nhiều. Những người ấy có
thể là nạn nhân, có thể là thân nhân và là những người đứng về sự thiện, đứng về
phía bảo vệ sự sống của con người.
Thế đấy ! Giữa những người ác, những người cổ võ việc phá thai, những người sát
nhân thì vẫn còn đó nhiều tấm lòng nhân hậu, những con người còn lương tri.
Xã hội luôn có sự giằng co giữa hai thế lực dữ và lành, giữa hai lối sống thiện
và ác.
Nhìn những sinh linh bị giết mà cô bé cộng tác viên nhóm Bảo Vệ Sự Sống “send”
cho sao mà đau lòng quá !
Chỉ vì một chút lợi lộc cá nhân, chỉ vì một chút sự ích kỷ để rồi người ta đánh
mất lương tri, đánh mất tính người.
Đêm nay, trong căn phòng nhỏ của vùng truyền giáo nghèo này, hình ảnh những anh
hài bé bỏng vẫn còn đâu đó trong tâm khảm dù chiếc máy tính đã được tắt từ lâu.
Nhớ đến những hình ảnh anh hài ấy thì cũng một chút liên tưởng đến những người
đồng loã với sự dữ, đồng loã với sự giết người. Nhớ đến những hình ảnh anh hài
ấy cũng nhớ đến hình ảnh của những con người đứng về phía sự thật, đứng về lương
tri để vỗ về, an ủi, chia sẻ với những ai có ý giết người và chia sẻ một chút gì
đó cho thân phận mong manh đã bị giết.
Ước gì số vụ phá thai, số vụ giết người ngày mỗi ngày giảm bớt đi số lượng.
Ước gì trong xã hội có nhiều và nhiều tấm lòng nhân ái, tâm lòng có lương tri để
xoa dịu nỗi đau của một xã hội chạy theo nền văn hoá của tàn ác và giết chóc.
Anmai CSsR
Catholics in the United States in solidarity with the Church in Vietnam
A
U.S. delegation, led by Msgr. William Stephen Skylstad of Spokane visited Ho Chi
Minh City, Da Nang, My Tho, Hue and the Marian Shrine of La Vang. The invitation
to return for the Jubilee of 2011. Vietnamese Catholics in the United States
saddened by reports of persecution at Tam Toa.
Hanoi - A delegation of Catholics from the United States has recently visited on
Vietnam to strengthen relations between the Churches in the two nations.
Meanwhile in California, the faithful of Vietnamese origin are concerned about
the violence against Catholics in the motherland.
Bishop Stephen William Skylstad of Spokane - former President of the Conference
of Bishops in the U.S. - and delegates, after attending the general meeting of
Asian bishops in Manila, journeyed to Vietnam August 16 to 21.
The group visited the diocese of Ho Chi Minh City, Hue, Da Nang and My Tho. On
August 20, near Hue, Msgr. Skylstad also visited the national Marian shrine of
Our Lady of La Vang. The Eucharistic celebration, in addition to the Archbishop
of Hue, was concelebrated by Msgr. Etienne Nguyen Nhu The, as well as dozens of
local priests. At least 2 thousand faithful were present. The rector of the
sanctuary invited Msgr. Skylstad to visit the country again in 2011, when the
Vietnamese Church will celebrate a special anniversary for the 350 years since
the founding of the first Apostolic Vicariate in Vietnam and 50 years since the
establishment of the first local hierarchy.
Archbishop Nhu The urged his parishioners to pray for the Church of the USA and
the Catholic Vietnamese immigrants in that country, that they be courageous
heralds of the Gospel.
According to the U.S. bishops' conference, at present of the 1.3 million
Vietnamese in America, more than 500 thousand are Catholics. Among them are 850
priests, 70 permanent deacons and dozens of seminarians.
Since last August 24 and for a week, 140 Vietnamese priests and religious from
different dioceses of the United States are gathered in Santa Clara (northern
California) to share their pastoral experiences. Among their greatest concerns,
the growing number of divorces among young Vietnamese couples and a decrease in
youth Mass attendance, which in turn is leading to a decline in vocations.
Immediately after the war in Vietnam, vocations to the priesthood and
consecrated life flourished among young Catholics who had managed to flee the
country.
The participants also discussed at length the situation of the Church in
Vietnam. Fr. John Tran, one of the participants, said: "The continued oppression
of the Church - which sometimes becomes open persecution - causes serious
concern among the Vietnamese Catholic community in the world and requires an
appropriate response”.
"The Vietnamese police - he added - brutally beat hundreds of Catholic in Tam
Toa, reducing two priests to the point of death. We are deeply saddened by this
terrible news. We want to pray and discuss what we can do to help the Church in
our homeland. "
Source: AsiaNews
NHỮNG KẺ XƯA ĐÁNH CẮP LÒNG TIN NAY LẠI DÙNG GIẤY GÓI LỬA
Không hiểu vì lý do gì mà cuốn từ điển tiếng Việt do UBKHXH
nhà nước CHXHCN Việt Nam xuất bản lần đầu 1987, có bút phê của Phạm Văn Đồng,
sau đó tái bản nhiều lần lại không có từ [lòng tin] ???. Trong khi đó những
người cộng sản ở Việt Nam thuộc các thế hệ nối tiếp nhau lại luôn mồm sử dụng
tính từ [lòng tin]. Không chỉ csvn, mà những người đồng chí Trung Quốc của họ
cũng luôn mồm sử dụng tính từ này, trong quan hệ giữa hai đảng vốn được họ xác
định là chiến lược. Gần đây có ông giáo sư của Trung Quốc lớn tiếng nêu vấn đề
phải xây dựng lòng tin giữa hai đảng cộng sản VN và TQ mới giải quyết được các
vấn đề nọ kia của hai nhà nước: 24/8/2009, tại Nhà khách Chính phủ, Học viện
Ngoại giao đã tổ chức hội thảo với chủ đề "Tăng cường lòng tin trong quan hệ
Việt Nam - Trung Quốc.
(http://www.vtca.vn/Chitiettintuc/tabid/10606/ArticleID/110000/tid/10509/language/vi-VN/Default.aspx)
Lòng tin là sự tin tưởng giữa con người với nhau về những việc làm có liên quan
trong tương lai – Súc vật thì không có lòng tin. Vì thế lòng tin giữa người với
người phản ánh nhân cách, phản ánh năng lực nhận thức giữa các bên. Đương nhiên
lòng tin phải được xây dựng trên cơ sở quá khứ của từng người. Ít ai dám tin vào
lời hứa của những kẻ có tiền sử dối trá, lật lọng. Không có lòng tin, các công
việc sẽ ngưng trệ, con người sẽ mệt mỏi vì phải cảnh giác, phải thu nạp quá
nhiều tin tức, quá tải xử lý tin, nhiều khi là những tin tức thừa vì không dám
mạo hiểm mạng sống của mình. Những kẻ lừa đảo biết rằng khi đã có lòng tin, đối
tượng của nó sẽ dễ dàng với nó hơn, nên chúng ra sức xây dựng lòng tin trước khi
chính thức lừa đảo… Không có vụ lừa đảo nào chót lọt nếu không lợi dụng được
lòng tin của khổ chủ.
Lòng tin là một thứ quí giá, nó giúp con người bớt phải trả giá về thời gian, về
công sức một cách phí phạm trong tiến trình phát triển của mình. Không chỉ thế,
nó còn thăng tiến nhân cách của con người, giúp cá nhân hoà với cộng đồng, giúp
cộng đồng nhân lên sức mạnh… Tuy nhiên nếu lòng tin bị sử dụng một cách phi
pháp, vô luân, nó sẽ đẩy lùi lịch sử hàng trăm năm, nhấn chìm xã hội loài người
trong bạo lực đau thương… Và khi người ta phát hiện lòng tin của mình bị đánh
cắp, ngọn lửa hận thù sẽ bừng cháy, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, rất
khó dập tắt… Rất khó tha thứ bởi không còn cơ sở nào để tin tưởng mà tha thứ cho
nhau nữa…
Trong các cuộc cách mạng xã hội người ta luôn dùng lòng tin giữa người với người
để tập hợp lực lượng cũng như phối hợp hành động… Không có cuộc cách mạng nào có
thể thành công mà lại không có mảy may lòng tin giữa người với người… Tuy nhiên
không phải cuộc cách mạng nào người ta cũng sử dụng lòng tin của con người một
cách đúng đắn và trong khuôn khổ luân thường đạo lý. Cuộc cách mạng 1945 đưa
những người cộng sản ở Việt Nam lên nắm quyền lực là một ví dụ. Khởi đầu những
người vô sản đi tìm kiếm sự hậu thuẫn quốc tế để giành độc lập cho quốc gia đã
đặt nhầm lòng tin nơi chủ thuyết cộng sản, có thể do ấu trĩ, hoặc do tham vọng
quyền lực. Đến hôm nay, không một người csvn nào, kể cả những người đang nắm giữ
quyền lực tin vào sự hiện hữu của chủ thuyết cộng sản nữa, vì nó đã quá nhãn
tiền. Việc họ lớn tiếng tuyên bố nọ kia chẳng qua là vì họ sợ hãi khi nghĩ đến
việc mất quyền lực, họ không chỉ mất quyền lợi, mà còn phải đền tội… Trong số
hơn 3 triệu đảng viên cộng sản ở Việt Nam hiện nay, có đến trên 90% không thuộc
học thuyết cộng sản, thậm chí không biết có bao nhiêu bộ phận cấu thành chủ
nghĩa Mác-Lênin.
Cách mạng tháng 8/1945 thì ngay những người cộng sản lão thành ngày nay cũng đã
thú nhận họ đi theo là do lòng tin ngây thơ chứ chẳng hiểu gì sâu sa cả. Quần
chúng nhân dân phần lớn là người lao động, không biết chữ, họ được những người
cộng sản nửa mùa chỉ biết cái tên cộng sản, chứ chưa biết chủ thuyết cộng sản
như thế nào đưa ra những lời hứa, những vẽ vời hoang tưởng về cuộc sống thiên
đường XHCN … Vì lòng tin mà đi theo làm cách mạng … Đến hôm nay họ mới ngã ngửa
người ra khi mục sở thị một xã hội quái gở, bại hoại, suy đồi ở hạ tầng, gian
tham tàn bạo ở thượng tầng… Nhân dân bắt đầu nhận ra lòng tin khi xưa của họ đã
bị đánh cắp. Thế là xã hội có thừa thù hận, một xã hội hỗn loạn. Bộ máy thống
trị thì hỗn quan hỗn quân tranh thủ vơ vét tham nhũng công khố khi đương quyền,
sắn sàng hất cẳng nhau... Người dân không được bảo vệ. Họ thấy rằng liên kết với
quan chức cộng sản, liên kết với tội phạm xã hội đen để buôn gian bán lận thì
được lợi nên nảy sinh ra số không nhỏ “dân gian”… Xã hội hỗn loạn ngay từ những
hoạt động nhỏ nhất, dễ kiểm soát nhất là giao thông. Không ở đâu trên thế giới
lại có tình trạng giao thông hỗn loạn và nguy hiểm như ở Việt Nam. Trong khi với
bộ máy công an như của nhà nước csvn, họ thừa sức giải quyết vấn nạn này trong
một năm, thận chí vài tháng. Nhưng họ không coi đó là một việc cần làm nên bỏ
mặc. Công an csvn chỉ lo đán áp giết chóc tiếng nói đối lập, lo tham nhũng, chia
chác quyền lợi của mình, của phe phái mình…
Cao điểm của phản ứng vì lòng tin bị đánh cắp là có rất nhiều cán bộ cộng sản
cao cấp phản tỉnh, lên tiếng bằng cách này cách khác đòi xem xét lại chính sách
của đảng, của nhà nước, xem xét lại những hành động giết chóc dân lành bừa bãi
của người cộng sản, xem xét lại thực tại nhà nước cộng sản Việt Nam với học
thuyết cộng sản của Mác… Sự kiện các tôn giáo phản ứng dữ dội với nhà nước cũng
bắt đầu từ việc nhà nước csvn lợi dụng lòng tin của các tôn giáo về phật tánh
trong con người, tin vào tính bản thiện của con người mà họ nhẫn nại, kiên trì
chịu đựng người cộng sản bao nhiêu năm nay… Chẳng những họ không được đền đáp,
tôn trọng mà còn bị lợi dụng lừa phỉnh, rồi tấn công một cách trắng trợn, lưu
manh, vô luật pháp…
Sự kiện tổng giáo phận Hà Nội cuối năm 2007 như giọt nước tràn ly. Nếu người
Công Giáo bất bình vì sự tráo trở của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì các tôn
giáo khác, người dân Việt cảm thấy sợ hãi khi một kẻ mang danh nguyên thủ quốc
gia lại nuốt lời ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Đã thế lại còn dùng các thủ
đoạn lưu manh hèn hạ, rồi trâng tráo biện minh cho thuộc hạ của mình “Về cơ bản
là đúng”. Người dân Việt sống trong xã hội cộng sản hiểu được rằng Nguyễn Tấn
Dũng làm những việc nêu trên là do cơ chế của xã hội cộng sản, dù muốn hay
không, ông ta không có quyền làm theo ý riêng… Nhưng như thế, nguyên thủ quốc
gia của cộng sản mà còn bị cơ chế cộng sản bắt làm con tin, phương chi người
dân, ai bảo vệ họ ??? Không ai có thể vô can, vô tội trong xã hội cộng sản cả.
Muốn ai có tội, công an cộng sản chỉ cần lấy cái mũ tội này tội kia chụp lên đầu
họ là xong. Bloger Hải Điếu Cày, luật sư Lê Trần Luật gương còn tày liếp. Không
bắt được họ im mồm, không có bằng chứng họ liên kết với các tổ chức người Việt ở
nước ngoài… Công an cộng sản tặng họ tội trốn thuế…
Khi sự kiện Tổng Giáo Phận Hà Nội còn chưa nguôi ngoai trong lòng người công
chính, thì csvn lại tổ chức tấn công đánh người tại Tam Toà. Lần này lưu manh
công an cộng sản không ngần ngại leo thang bạo quyền đánh trọng thương cả linh
mục. Điều này chứng tỏ nhà nước cộng sản quyết tâm dùng bạo quyền để trấn áp và
răn đe dân chúng, bất chấp công lý, bất chấp luật pháp của chính họ ban hành. Họ
biết rằng mặt nạ đã rớt, giữ tiếng tốt chẳng được - Cùng thì quẫn. Quan chức
cộng sản thậm chí còn bày đặt đưa linh mục cách li khỏi giáo dân để cho lưu manh
công an cộng sản hành hung. Đúng là người cộng sản đang mạo hiểm sự tồn tại của
chính họ. Thế giới văn minh ngày nay đã có biết bao nhiêu gương tày liếp của
những thế lực bạo quyền cấp nhà nước, của những chính khách bàn tay vấy máu, bị
sụp đổ bị bắt đưa ra toà xét xử, lên giá treo cổ... So với bộ máy nhà nước của
Iraq thời Sadam Hussein về kinh tế, quân sự, chính trị thì nhà nước csvn chưa
bằng 1/10 mà lịch sử thì đã diễn biến trên thực tế, nhưng người cộng sản có mắt
như mù. Hay họ vẫn mơ tưởng hão huyền về một sự thoả thận nào đó với Mỹ, với
Trung Quốc ??? Nhưng gương tày liếp về cuộc đảo chính giết chết Tổng Thống Ngô
Đình Diệm - Cuộc chiến tranh “dạy cho csvn một bài học” 1979 vẫn lù lù ra đó…
??? Chỉ có thể kết luận về việc csvn dùng bạo quyền chà đạp công lý là mù quáng
và mạo hiểm sinh mệnh của chính họ mà thôi.
Lòng tin về một cuộc cách mạng đổi đời, lòng tin về một nhà nước của dân do dân
vì dân mà người cộng sản lừa dối tuyên truyền bao nhiêu năm nay sụp đổ nhãn tiền
tận trong tiềm thức người dân… Thay vì nhận thức lại, thay vì cải tà qui chính,
người cộng sản lại hung hãn tấn công đồng bào của mình. Thế là ngọn lửa hận thù
trong lòng người dân bừng cháy… Bây giờ mà có một thế lực chính trị nào tập hợp
được những đốm lửa này, chắc chắn nước Việt sẽ lại chìm trong máu lửa, người
cộng sản chắc chắn sẽ không có đất để chôn chứ đừng nói đến việc lên tầu di tản
trên biển như người Việt quốc gia những năm sau 1975…
Những người cộng sản khi xưa lén lút đánh cắp lòng tin để lên nắm quyền. Phản
phúc, lật lọng giữa thanh thiên bạch nhật - Nguyễn Tấn Dũng và những người cộng
sản hôn nay tự tay châm lên ngọn lửa căm hờn âm ỉ trong lòng người dân Việt bao
nhiêu năm qua. Thật là mỉa mai khi ngày đầu lên nắm quyền, Nguyễn Tấn Dũng khảng
khái nói rằng “yêu nhất là trung thực, giận nhất ghét nhất là giả dối”. Sau khi
tự lột mặt lạ tại Toà Tổng Giám Mục Hà Nội, Nguyễn Tấn Dũng lại ngựa quen đường
cũ đến Toà Giám Mục Đà Lạt gặp Giám Mục Nguyễn Văn Nhơn chủ tịch HĐGMVN không
biết để làm gì ??? Báo chí bồi bút cộng sản cũng không nói nội dung, mục đích
cuộc gặp. Đương nhiên một vị Giám Mục Công Giáo không bao giờ từ chối gặp mặt dù
là một người nghèo hèn chứ chưa nói đến thủ tướng...
Nhưng như để gửi thông điệp “Thủ tướng đi gặp Giám Mục Công Giáo không phải là
lép vế”. Ông ta chỉ thị cho bộ máy tuyên truyền láo lếu của nhà nước csvn kết án
tu sĩ công giáo ở tổng giáo phận Hà Nội là âm mưu lật đổ chế độ… Chưa thấy tác
dụng bịp bợm của nó, người ta đã thấy sự ngu dốt của ông ta cùng thuộc cấp: Giáo
hội Công Giáo, từ tu sĩ đến giáo dân bất kể ở đâu trên thế giới này, là những
chi thể trong cùng một thân thể, và còn được kết nối với não bộ mầu nhiệm của
Thiên Chúa nữa. Chắc chắn Nguyến Tấn Dũng không hiểu được Thiên Chúa là gì, vậy
ông ta định dùng tay phải để đánh tay trái trong một thân thể mầu nhiệm mà ông
ta mù tịt về nó hay sao ??? Ông ta hy vọng dùng Giám Mục này để chống lại Giám
Mục kia hay sao ??? Quả là sự dốt nát truyền thống của người cộng sản.
Những đốm lửa hận thù cộng sản trong dân chúng, người cộng sản vẫn dùng xã hội
đen để trấn áp dập tắt, và trong quá khứ có vẻ hiệu nghiệm… Nhưng ngọn lửa nến
ánh sáng trong tâm linh của tín đồ các tôn giáo không dễ dùng xã hội đen để che
khuất chứ chưa nói đến dập tắt được… Ngọn nến, ngọn lửa ấy như ánh sáng dẫn
đường cho các thành phần dân chúng khát khao sự thật, khát khao công lý đi đúng
đường, đúng hướng, đúng luật pháp quốc tế buộc người cộng sản phải thừa nhận các
chuẩn mực nhân quyền của nhân loại. Dù là lửa căm hờn, hay lửa nến ánh sáng,
người cộng sản đừng mơ có thể dùng giấy để gói lửa. Thương thay cho dân tộc Việt
sinh ra đứa con bất hiếu, mù loà, đi ngược lịch sử chẳng thể làm gì với cường
quyền ngoại bang, nhưng lại rất hung hãn với đồng bào của mình.
Sài Gòn 26/08/2009
Lê Sáng
Giáo xứ Thái Hà bị đánh phá, Giáo xứ Hà Hồi – giáo phận Hà Nội, hiệp thông Thái Hà
Mấy
ngày nay, các phương tiện thông tin đại chúng, cách riêng VTV1 tiếp tục đánh phá
các linh mục thuộc giáo xứ Thái Hà, với những lời kết án hết sức nặng nề, rằng:
“Một số linh mục tại giáo xứ Thái Hà muốn lật đổ chế độ?”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi vụ Thái Hà nổ ra, các cơ quan truyền thông một
chiều, dưới sự chỉ đạo của Ban Khoa giáo, dùng những luận điệu nhuốm màu chính
trị như vậy để kết án giáo xứ Thái Hà.
Mục tiêu của đợt đánh phá bất ngờ này, theo nhận định của nhiều người, là chính
quyền Hà Nội đang muốn khép các linh mục vào chuyện chính trị nhằm kiếm thêm một
linh mục “cúi đầu nhận tội” cho đủ các thành phần xã hội trong tấn tuồng “cúi
đầu nhận tội” được phát trên tivi những ngày qua.
Thật thương cho các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà vì “cây muốn lặng mà gió
chẳng đừng”. Năm qua, những đóng góp cho việc dựng xây đất nước của họ thật đáng
trân trọng, nhưng những thế lực xấu, những nhóm quyền lợi đang phá nát đất nước,
tiếp tục hằn học tìm cách trả thù. Sự hằn học ấy thể hiện cách rõ ràng trong các
bản tin thời sự, các bài báo trên các tờ Hà Nội mới, VietnamNet… trong những
ngày qua.
Không nói thì ai cũng biết những bản tin ấy khiến người giáo dân bức xúc thế
nào. Còn nhớ hồi Thái Hà gặp nạn cách đây vừa đúng một năm, cũng các phương tiện
truyền thông một chiều này, đã cùng nhau lên đồng tập thể, toa rập, kết án, nói
xấu, bôi nhọ giáo xứ Thái Hà; nhưng cũng nhờ những phương tiện này mà sự kiện
Thái Hà được mọi người biết đến và tuốn tới hiệp thông.
Lần này cũng vậy, ngay khi truyền thông, nhất là VTV1, đưa tin Thái Hà tới tận
các vùng sâu vùng xa, thì người giáo dân các nơi cảm thấy có gì đấy không ổn
đang diễn ra ở Thái Hà. Nhiều người tức tốc gọi điện hỏi thăm, chia sẻ. Sáng nay
(25/8/2009), hơn 200 giáo dân giáo xứ Hà Hồi cũng đã đến Thái Hà để hiệp thông
chia sẻ và cùng cầu nguyện cho Thái Hà, cho quê hương đất nước, cho những người
đau khổ, những người đang phải chịu một sự đàn áp bất công.
Hình ảnh các giáo dân quây quần bên các linh mục để lắng nghe, để chia sẻ giữa
cái nắng gay gắt cuối hè thật đẹp và xúc động. Hình ảnh ấy nói lên rằng: chẳng
có thế lực nào dù gian xảo tới đâu, dù gay gắt như cái nắng cuối hè, lại có thể
thắng được sự hiệp nhất trong tình yêu, trong niềm tin, trong chân lý và trong
sự thật.
Chúa có con đường của Chúa. Chặn lối Ngài, Giáo hội, Đất nước, con người sẽ tiêu
vong.
25/8/2009
Hà Thạch
Tin thời sự: Những động thái khác lạ liên quan tới Giáo hội Việt Nam!
Những ngày qua, sự kiện Tam Toà như lắng lại. Người am hiểu
tình hình thì liền đưa ra nhận định rằng đây chỉ là một sự lắng dịu giả tạo.
Trong thực tế, những động thái gần đây của nhà cầm quyền Hà Nội, được các cơ
quan truyền thông một chiều toa rập, đang gây ra những quan ngại cho những người
đã từng can đảm đấu tranh cho công lý và hoà bình.
1. Trước hết là sự kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thị sát Tân Rai, Bảo Lộc, Lâm
Đồng. Sau đó, ông đến thăm Đức cha Chủ tịch HĐGMVN - Phêrô Nguyễn Văn Nhơn. Đây
là lần thứ hai ông thủ tướng “hạ cố” tới thăm Đức Giám mục giáo phận Đà Lạt. Lần
trước, ông bất thần tới thăm Đức cha Chủ tịch khi vụ Toà Khâm sứ - giáo xứ Thái
Hà đang căng thẳng và lần này khi vụ Tam Toà đang sôi động.
Vấn đề là chương trình truyền hình thời sự VTV1, ngay tối 18/8/2008, đã cho phát
rộng rãi bản tin này kèm theo hình ảnh vị Chủ tịch HĐGMVN cùng với một số cháu
thiếu nhi người K’hor tươi cười bên cạnh thủ tướng.
Sự kiện thủ tướng Dũng tới thăm Tân Rai theo các nhà quan sát tình hình thì đó
là một động thái chính trị nhắm cho toàn dân thấy sự đồng thuận cao trong Quốc
Hội về vấn đề khai thác bauxite Tây Nguyên. Do đó, việc ông đến thăm Đức cha Chủ
tịch và sự có mặt của các cháu thiếu nhi dân tộc K’hor cũng không ngoài dụng ý
cho thấy có một sự đồng thuận cao ngay cả bên trong Giáo Hội nữa.
Ai cũng biết vụ bauxite Tây Nguyên đã và đang tiếp tục bị dư luận, trong đó có
cả những vị chức sắc tôn giáo như Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, một
số linh mục, các tu sĩ và giáo dân, bày tỏ sự phản đối bằng nhiều hình thức khác
nhau. Do đó, việc thủ tướng hạ cố tới thăm Đức cha Chủ tịch thì chẳng phải là
một sự quan tâm hay ưu ái gì. Thực ra, ông chỉ muốn lợi dụng và mượn hình ảnh
của Đức cha Chủ tịch HĐGMVN và cũng là Giám mục giáo phận Đà Lạt nơi có mỏ
bauxite Tân Rai, để nói với công luận rằng Giáo hội Việt nam cũng đồng thuận
trong vụ khai thác bauxite Tây Nguyên. Bên cạnh đó, ông cũng muốn cho thấy giữa
Giáo hội Công giáo Việt Nam và chính quyền Việt Nam không có sự xung đột nào mà
chỉ có những ai vi phạm pháp luật thì mới bị xử lý.
Đây quả thực là một ngón đòn nguy hiểm và hết sức thâm độc nhằm chia rẽ Giáo Hội
và cố tình ngầm cho công luận thấy rằng Giáo hội Việt Nam ủng hộ việc bán đất,
bán tài nguyên cho Trung Quốc, cũng như tiếp tục đi bên lề dân tộc.
Không biết vị Chủ tịch HĐGMVN có biết dụng ý thâm hiểm này của cộng sản hay
không hay ngài cũng đang muốn mượn hình ảnh của thủ tướng để toan tính một điều
gì khác mà ngài tưởng rằng có lợi cho Giáo Hội???
Sự thật thế nào, lịch sử sẽ trả lời.
Nhưng, cũng cần biết rằng, hình ảnh ông thủ tướng tươi cười đi bên Đức Tổng Giám
mục Hà Nội khi vụ Toà Khâm sứ nổ ra và những lời hứa hẹn của ông với Đức Tổng đã
được thực hiện thế nào sau đó thì ai cũng đã rõ. Hơn nữa, ai cũng biết bản chất
của chính quyền cộng sản thì luôn là dối trá. Họ không bao giờ muốn Giáo Hội tồn
tại. Do đó, thật ảo tưởng mà nghĩ rằng chính quyền Hà Nội quan tâm tới Giáo Hội
và muốn Giáo Hội phát triển. Vì thế, cần phải hiểu rằng những người được chính
quyền ưu ái thì không phải là chính quyền cộng sản yêu thương Giáo hội hay cá
nhân vị đó mà thực ra vì họ nghĩ rằng họ lợi dụng được những con người đó cho
mục tiêu đen tối của họ mà thôi.
2. Ngay sau khi lợi dụng hình ảnh của Đức cha Chủ tịch HĐGMVN tươi cười bên các
cháu thiếu nhi dân tộc K’hor, để nói về sự đồng thuận giữa Giáo hội và xã hội
trong vụ bauxite cũng như trong vấn đề tôn giáo, ngày 24/8/2008, hàng loạt các
tờ báo lề phải như VietnamNet, Hanoimoi… đồng loạt lên tiếng đả kích mạnh mẽ các
linh mục, tu sĩ - những người vốn kiên cường trong cộng đấu tranh cho công lý và
sự thật.
Điều đáng nói là những vị linh mục bị các cơ quan truyền thông một chiều, dưới
sự chỉ đạo của chính quyền Hà Nội, toa rập công kích cách vô lương tâm, thì lại
là những vị linh mục đã được Đức cha Chủ tịch HĐGMVN bảo đảm trong công văn gửi
ông Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội - Nguyễn Thế Thảo, rằng: “những linh mục này
không làm gì vi phạm Giáo luật và pháp luật”.
Việc một số tờ báo lề phải bất thần mạnh mẽ kết án các linh mục đang đấu tranh
cho công lý và sự thật, nhất là các linh mục tại Thái Hà, khiến những người có
lương tri e ngại về một cuộc đấu tố mới, độc ác hơn, thâm hiểm hơn. Lần này, họ
không dùng quần chúng tự phát, con nghiện, các tổ chức xã hội như thói quen vẫn
làm, mà dùng chính hình ảnh của Đức cha Chủ tịch để đấu tố các linh mục công
Giáo ngay trong Năm thánh linh mục.
Đây là một đòn thâm hiểm, nhưng lại là cái hay để HĐGMVN, nhất là cá nhân Đức
cha Chủ tịch phải chính thức lên tiếng nêu lập trường của Giáo hội về các vấn đề
đã xảy ra và đang xảy ra: tại Thái Hà trước đây, tại Tam Toà hiện nay và vấn đề
bauxite Tây Nguyên. Chắc chắn, ngài sẽ không im lặng nữa và càng không thể im
lặng để chính quyền sử dụng hình ảnh của mình vào những mục đích không minh bạch
và nhất là dùng hình ảnh của mình để đấu tố các linh mục là con cái của ngài.
Chưa biết sự thể thế nào?
Trong khi chờ đợi những động thái tiếp theo của nhà cầm quyền Hà Nội, thì cũng
cần nhắc nhau điều này: “Con cái thế gian thì khôn ngoan hơn con cái sự sáng”.
Nhưng không có sự thật nào là không bị phơi bày. Chỉ só sự thật mới giải thoát
và đem lại hạnh phúc lâu bền cho xã hội, Giáo hội và cho con người.
24/8/2009
An Dân
Mừng Bổn Mạng và Đặt Thánh Tượng Đức Mẹ La Vang tại Giáo Xứ Cabramatta – Sydney.
Chiều
Chúa Nhật 23/08/2009 vào lúc 3 giờ chiều các Hội Đoàn Đoàn Thể và các Giáo Đoàn
bạn đã đến nhà thờ Sacred Heart Cabramatta mừng kính Lễ Quan Thầy Giáo Đoàn
Thánh Mẫu La Vang Cabramatta Sydney.
Sau 3 hồi chiêng trống truyền thống Việt Nam, Cha Tuyên úy Trưởng Nguyễn Khoa
Toàn xông hương kiệu Thánh tượng Đức Mẹ La Vang được đặt dưới cuối nhà thờ và kế
tiếp cung nghinh kiệu Thánh tượng Mẹ La Vang rước vào trong nhà thờ an vị trên
cung Thánh. (Giáo Xứ đang khởi công xây dựng Hội Trường nên không có phương
tiện rước kiệu chung quanh nhà thờ)
Sau đó là phần tuyên đọc đôi dòng về Đức Mẹ hiện ra ở La Vang
Việt Nam. Suốt thời kỳ bách hại từ năm 1798 đến năm 1801 nhiều Giáo Dân phải
trốn vào rừng rậm gần Quảng Trị miền Trung VN. Ở đó họ rơi vào cảnh lầm than đói
khát, bệnh tật, nhưng sẵn sàng chuẩn bị để chết cho Đạo, chết vì Đạo. Một hôm
đang lúc cộng đoàn giáo dân tụ tập với nhau để cầu nguyện, họ bỗng thấy xuất
hiện một Bà Chúa lộng lẫy trong luồng sáng rất lạ trên đầu. Bà hiện thân là Mẹ
Thiên Chúa đến với đàn con để an ủi khích lệ và Đức Mẹ lúc ấy khuyên nhủ đàn con
hãy xử dụng Lá Vang hoang dại mà trị bệnh. Mẹ hứa sẽ đoái thương nhậm lời kêu
cầu của họ. Sau cuộc bách hại vào năm 1802, giáo dân rời bỏ khu rừng họ từng ẩn
lánh để trở về với với thôn làng mình từng sinh sống. Từ đó câu chuyện Đức Mẹ
hiện ra tại La Vang hoang dại đã loan truyền khắp chốn và mang theo thông điệp
của Mẹ. Và hiện nay La Vang chính là Linh Địa hành hương của tất cả con cái của
Mẹ trên toàn thế giới.
Sau khi chấm dứt phần đọc sơ lược về di tích Đức Mẹ hiện ra ở
La Vang. Thánh lễ cử hành gồm quý Cha Tuyên úy Trưởng Nguyễn Khoa Toàn, Cha
Patrick Mac Auliff Chính xứ, Cha Dương Thanh Liêm, Cha Mai Đào Hiền và Phó tế
Đặng Đình Nên phụ giúp Lễ.
Trong bài giảng Cha Dương Thanh Liêm đã nói về đời sống điều
căn bản là Gia Đình, Xã Hội và Giáo Hội. Cha nhắn nhủ mọi người hãy sống noi
gương theo gia đình Nazareth để xứng đáng là con cái của Chúa và Cha thông báo
một tin mừng cho toàn thể Giáo Đoàn Cabramatta là Thánh tượng Đức Mẹ La Vang
được đặt trong nhà thờ của Giáo Xứ để mọi người đến với Mẹ và cầu nguyện. Đây là
một niềm vui và cũng là một niềm hãnh diện cho Giáo Đoàn Cabramatta nói riêng và
CĐCGVN TGP Sydney được đặt Thánh tượng Đức Mẹ La Vang là Quan Thầy của Giáo Đoàn
trong nhà thờ Úc. Hiện nay tại Sydney có 9 nhà thờ của Giáo Xứ Úc được đặt tượng
của các Thánh Tử Đạo Việt Nam và hôm nay Giáo Xứ Cabramatta được đặt Thánh tượng
Đức Mẹ La Vang.
Trước khi kết thúc Thánh lễ. Cha Patrick Mac Auliff Chính xứ
Cabramatta ngỏ lời chúc mừng Bổn Mạng Giáo Đoàn và Cha nói Giáo Đoàn hãy luôn
cầu nguyện với Mẹ La Vang. Ông Giang Hoan Chủ tịch CĐCGVN TGP Sydney thay mặt
Cộng Đồng cũng ngỏ lời chúc mừng Lễ Quan Thầy của Giáo Đoàn Cabramatta. Sau cùng
ông Hà Pi Liến Trưởng Ban Mục Vụ Giáo Đoàn lên ngỏ lời cám ơn quý Cha, quý Quan
Khách và tất cả mọi người đã đến tham dự Lễ Bổn Mạng của Giáo Đoàn.
Thánh lễ kết thúc quý Cha cùng mọi người quỳ trườc kiệu Thánh
tượng Đức Mẹ La Vang dâng lời nguyện lên Mẹ và cung nghinh Thánh tượng Đức Mẹ La
Vang xuống cuối thánh đường. Cha Tuyên úy Trưởng Nguyễn Khoa Toàn và Cha Patrick
Mc Auliff Chính xứ Cabramtta cùng đặt để. Mọi người đều vui mừng và hân hoan vì
từ nay Giáo Đoàn Cabramtta có Mẹ La Vang ngự trị và luôn hiện diện với con cái
của Mẹ.
Sau đó là mọi người ở lại dùng buổi tiệc trà thân mật bên
hông nhà thờ và bế mạc kết thúc vào lúc 5 pm.
Diệp Hải Dung
Sa mạc Huấn luyện Huynh trưởng tại Giáo xứ Bù Đăng giáo phận Ban Mê Thuột
Thời
gian: Từ 14g ngày 21/08/09 đến 17g ngày 23/08/09.
Ý tưởng tổ chức sa mạc này là do cha Phanxicô Assisi Trương Hồng Chương, nguyên
Chánh xứ Bù Đăng khởi xướng và ngài đã mời các Huấn luyện viên Liên đoàn Anrê
Phú Yên đến trợ huấn, nhưng ngài đã thuyên chuyển nơi khác cách đây ba tháng.
Tiếp tục công tác này, sau khi gặp gỡ và ấn định thời gian huấn luyện với linh
mục Tân Chánh xứ Gioan Baotixita NguyễnVăn Hậu, các Huấn luyện viên đã lên đường
và đến giáo xứ Bù đăng vào lúc 01g sáng ngày 22/08/09.
Khi đến nơi, cảnh vật đang chìm trong giấc ngủ, các huấn luyện viên cũng tranh
thủ tìm chỗ ngả lưng. Nhưng chưa được bao lâu, các trưởng ngỡ mình đang mơ hay
đang lạc vào một buôn làng dân tộc xa xôi nào vì những tiếng chào hỏi, réo gọi
nhau của các sa mạc sinh người dân tộc. À thì ra từ chiều hôm trước 219 sa mạc
sinh, đại diện các giáo lý viên của 36 buôn sóc và giáo họ đã lần lượt tập trung
về giáo xứ ( Có buôn cách giáo xứ 53 cây số.)
Các trưởng vội nhanh chóng bắt tay vào việc, giúp sa mạc sinh dựng lều, tập hát,
và nghiêm tập để chuẩn bị nghi thức khai mạc.
Vào lúc 8g sáng, trước sự hiện diện của:
Cha Phanxicô Assisi Trương Hồng Chương, Tuyên úy Sa Mạc
Ban Huấn luyện Liên Đoàn Anrê Phú Yên
Các Trợ Úy: Sơ Elisabêt Vũ Thị Bài
Sơ Maria Mai Hoa
Sơ Têrêsa Hồng Xuân.
Cha Sa mạc trưởng, Gioan Baotixita Nguyễn Văn Hậu, tuyên bố khai mạc sa mạc.
Tiếp đến, cha Tuyên úy đọc kinh thánh hóa sa mạc, ngài nhắc các bạn Ý lực sống
trong ngày là Cầu nguyện và Thánh thể. Buổi tối, mặc dù bận rộn với công tác mục
vụ của ngày thứ bảy, ngài đã quay trở lại sa mạc và cùng với các cha ban Bí tích
Hòa giải cho các sa mạc sinh đến 22g.
Trước khi vào khóa, các trưởng được thông báo: trình độ văn hóa các bạn rất khác
nhau và một trở ngại khác nữa là vấn đề ngôn ngữ, các trưởng nên nói chậm rãi và
dễ hiểu cho các sa mạc sinh dễ tiếp thu. Nhưng, sự thật lại trái ngược, các sa
mạc sinh đã làm cho các trưởng phải ngạc nhiên, vì khi đặt câu hỏi, các bạn đã
nhanh nhẹn trả lời không chút e dè, và các câu trả lời về giáo lý rất chính xác.
Điều này làm bầu khí học tập rất sinh động và thoải mái.
Vào giờ sinh hoạt, các sa mạc sinh rất tích cực và hăng say tham gia. Những trò
chơi, vũ điệu càng sinh động các bạn càng thích. Các bạn còn tiết lộ: khóa này
hoạt động nhiều, chạy nhẩy dưới trời nắng nóng cũng nhiều nhưng không có ai bị
bệnh. Các khóa khác bệnh nhiều lắm. Các sơ giải thích các bạn không quen tập
trung lâu nên bị nhức đầu. Khóa trước, sơ phát rất nhiều thuốc paracetamol. Nghe
thế các trưởng thích thú khoe rằng: Như vậy phương pháp ” học mà chơi, chơi mà
học” của phong trào rất thích hợp trong công tác giảng dạy.
Tìm hiểu về giáo xứ, các trưởng được biết giáo xứ có: 19600 giáo dân trong đo có
10.000 người kinh và 9600 người dân tộc đa số là Stiêng, M.Nông, kế đến là K.Hor
và một ít người Tày.
Số thiếu nhi lên đến 3500 em. Vì nhiều buôn ở xa, các thiếu nhi không thể tập
trung hết về giáo xứ mỗi ngày chủ nhật để học giáo lý như ở thành phố. Tự các
anh chị giáo lý viên sẽ đảm trách việc giảng dạy cho các em.
Vì thế, công tác huấn luyện cho giáo lý viên là công tác quan trong và ưu tiên
của giáo xứ. Ngoài công tác huấn luyện thường xuyên, hàng năm vào mùa hè, giáo
xứ tổ chức các chuyên khóa kéo dài một tuần như: Khóa Cầu nguyện do các sơ Nữ
Vương Hòa Bình phụ trách…Các thày Đa Minh Gò Vấp Tp HCM cũng được mời đến giúp.
Ngoài ra các bạn cũng tham dự các khóa sinh hoạt, chia sẻ Lời Chúa với Ban Loan
Báo Tin Mừng giáo phận.
Đặc biệt vào ngày thứ bảy mỗi tháng các bạn về tĩnh tâm tại giáo xứ để hâm nóng
niềm tin yêu, để trao đổi kinh nghiệm trong công tác giảng dạy….
Trong giờ Lãnh nhận Lời Chúa trong sa mạc, qua những chia sẻ và những lời nguyện
tự phát của các bạn, các trưởng cảm nghiệm được những việc Chúa đã thực hiện nơi
các bạn, có bạn chỉ mới học lớp Một Bổ túc, nhưng nhờ lòng nhiệt thành yêu Chúa,
nhờ vào sự chuyên cần học tập và sống Lời Chúa các bạn đã có thể giới thiệu Chúa
cho các em thiếu nhi bằng lòng sốt mến, bằng gương sống trung kiên của mình.
Gương sống phục vụ này các bạn đã học nơi các linh mục và các sơ. Các sơ Dòng
Mến Thánh Giá TânViệt, dòng Đức Bà Truyền Giáo, dòng Nữ Vương Hòa Bình không chỉ
chăm lo đời sống siêu nhiên các bạn, mà cả về đời sống vật chất.
Như Mẹ Têrêxa Calcutta nói: "Để yêu mến một người cần phải tiến tới gần người
đó.” Các sơ cũng đã hành động như thế. Nhờ sự tiếp cận thân mật với các gia
đình, qua những lần thăm viếng, những lời nói, những quan tâm chăm sóc, các bạn
đã nhận ra sự hiện diện diện của Thiên Chúa. Chính Tình yêu Thiên Chúa đã thúc
bách các sơ hy sinh cho các bạn và khởi đi từ đó các bạn cũng có bổn phận dấn
thân trên con đường truyền giáo.
Trên đường về các trưởng chia sẻ “ Có đến tận nơi chứng kiến những việc làm của
giáo lý viên nơi vùng sâu vùng xa, mới cảm thấy yêu thương và khâm phục các bạn
ấy…”
Thật cảm động, bài hát Theo Một Người lại âm vang trong tôi
“Tôi theo một người, tôi theo một người tên gọi Giêsu…
Người dạy tôi tin niềm tin ra khơi, niềm tin dấn bước về nơi phía trước vượt qua
nghi nan cùng nhau khám phá mẻ cá giữa biển khơi …
Không ra nơi chập chùng, không tan trong biển rộng không hiểu được mênh mông.
Theo Giêsu hành trình tôi xin chung thập hình để cùng hát Phục sinh.”
Như thánh Phêrô xưa đã quyết tâm chọn lựa theo Chúa khi tuyên xưng ” Bỏ Ngài con
biết theo ai, vì Ngài mới có Lời ban Sự sống “ Chúc các huynh trưởng luôn trung
thành theo Chúa bất chấp những khó khăn vất vả các bạn đã gặp và sẽ còn gặp.
Xuân Nguyên
Catholic priest warns: Vietnam police and state media playing the role of public court.
In
a special program on Wednesday, Vietnam Television channels aired video clips of
the five jailed activists confessing to attempting to undermine and overthrow
the Vietnamese state, then begging for leniency. A Catholic priest of Hue
Archdiocese has denounced the politically orchestrated confession show, warning
the public about traditional use of police and state media to override
legitimate court.
On Wednesday Aug. 19, in a TV show lasting for 10 minutes, 5 recently arrested
dissidents including Tran Huynh Duy Thuc, Le Cong Dinh, Le Thang Long, Nguyen
Tien Trung and Tran Anh Kim were shown “bending their heads, admitting their
sins against the Vietnamese State,” 700 state newspapers and other media outlets
simultaneously reported on the next day.
Nhan Dan newspaper, the mouthpiece of the communist party reported that “Tran
Huynh Duy Thuc, former General Director of the OIC Company (Ho Chi Minh City),
Le Cong Dinh, a lawyer, director of the law limited company named Le Cong Dinh;
Nguyen Tien Trung, all residents of Tan Binh district, Ho Chi Minh City; Le
Thang Long, General Director of the INNOTECH company, residing in the
residential quarter of the Hanoi Polytechnic University and Tran Anh Kim [former
Lieutenant Colonel in Vietnam’s Communist Army] in Thai Binh province have pled
guilty and begged for leniency.”
The Saigon Liberated Newspaper also revealed that based on their “confessions of
crimes”, “The Investigation Security Agency of the Ministry of Public Security
is working together with the Procuracy and court to quickly bring to trial a
serious case involving the violation of national security.”
Responding to the TV show, many Vietnamese people have expressed their
disappointment and their anger to see the five democracy activists were defeated
so soon by police. Some have even gone as far as condemning them as “cowards”.
Among democracy activists in Vietnam, they have been well-known and admired for
their courage and their bold challenges against the tyrannical government over
various sensitive social and political issues. Their quick and easy defeat has
obviously stunned so many people.
“We cannot condemn them as cowards or those who give up so early just because of
what we have seen in such a TV show. Doing that we forget proper standards of a
civilized law system,” said Fr. Peter Phan Van Loi, an outspoken critic against
the Party, during an interview with Radio Free Asia on Friday. Expressing his
sympathy to the said democracy activists, Fr. Peter Phan said such political
confessions are almost always obtained under duress.
Fr. Peter Phan, a Catholic priest of the archdiocese of Hue, also warned: “We
must know that police and the state media are beating these democracy activists
hastily to prepare public opinion against them. They are taking the role of
procuracy. It is completely illegal.”
“Such politically charged confessions bear no merit to me. It just shows to the
world the dark, brutal but very real side of this government. A defendant can
only plead guilty or not guilty during a court upholding a fair and legitimate
proceeding,” he concluded.
Fr. Peter Phan himself is at possible risk of arrest for suspected links to a
group including veteran democracy activists. He and some others “were identified
in the police report and indictment for follow-up investigation,” Human Rights
Watch stated in a report on Aug. 19
Human Rights Watch and other rights organizations have demanded Vietnam
government to immediately release peaceful democracy activists facing trial on
groundless charges of threatening national security, in contravention of its
obligations under international and Vietnamese guarantees of free expression.
Facing growing criticism of its bauxite plan, its silence vis-à-vis Beijing's
stance and its disgraceful land and maritime border concessions to China, and
the widespread graft, the Vietnamese government opted for brutal force in order
to create a climate of fear and suspicion in society. Despite international
protests, at least 24 dissidents have been jailed since July, state media
disclosed.
J.B. An Dang
Một tín hữu Công giáo tốt là một công dân tốt
Báo chí chịu sự sai bảo của chính quyền hôm nay có bài
"Một tín hữu Công giáo tốt là một công dân tốt"
Trước khi xem bài này bạn cần phân biệt chút xíu :
Giáo Hoàng Bênêđictô 16 nói rằng "một tín hữu Công giáo tốt cũng là một công dân
tốt"
Nhưng "công dân tốt" mà giáo hoàng muốn nói đến
là "công dân tốt" hiểu theo nghĩa của Công giáo
chứ không hiểu theo nghĩa của chính quyền Việt Nam hiện nay
Nếu một chính quyền cướp đất của nhân dân cả nước
khiến đâu đâu cũng khiếu kiện
Nếu một chính quyền cướp đất của tôn giáo
nuốt không được đành làm công viên
Nếu một chính quyền cướp đất nhà thờ làm di tích
nhắc nhở tội ác của bọn đế quốc,
bọn mà bây giờ lại phải năn nỉ chúng nó mua giúp con cá, đôi giày ...
thì chính quyền ấy quả là không biết nhục
chẳng qua đua nhau làm di tích để kiếm tí tiền khách du lịch
còn mặc xác dân có đạo không có chỗ thờ
Chẳng lẽ phải ủng hộ một chính quyền như thế mới là công dân tốt ?
Chính quyền này hiểu rằng phải ủng hộ họ mới là công dân tốt
không ủng hộ họ là "phản động"
"quần chúng tự phát" là công dân tốt hiểu theo nghĩa chính quyền hiện nay đấy !
Một công dân dân tốt hiểu theo nghĩa Công giáo là :
la to lên cho đồng bào biết thế nào mới là công lý
vạch ra cho mọi người thấy đâu mới là sự thật bị lắp liếm che đậy lập lờ
chứ không phải công dân tốt là ủng hộ kẻ cướp ... ngày !
Vẫn thường nghe nhà nước bảo
Yêu nước yêu chủ nghĩa xã hội
Người Công giáo làm gì có chuyện yêu chủ nghĩa xã hội
cái thứ chủ nghĩa cải cách ruộng đất tố cha tố mẹ
cái thứ chủ nghĩa đàn áp tôn giáo
mà buộc người Công giáo phải yêu sao ?
Người Công giáo thao thức với dân tộc, vì vận mệnh nước nhà
nhưng chủ nghĩa xã hội thì ... chôn đi !
như Nga như Đức đẻ ra nó đã chôn nó !
Đây là link trên báo lề phải: http://vietnamnet.vn/chinhtri/2009/08/865005/
Nguyên Thạch
Phái Đoàn Hành Hương Niềm Tin từ Úc Châu thăm Âu châu và Do thái
PARIS
- Phái đoàn hành hương “Niềm Tin Úc Châu” do 2 linh mục Anthony Nguyễn Hữu Quảng
SDB và Joseph Nguyễn Thanh Liêm hướng dẫn và sơ Maria Vũ Mỹ Nga, lên đường hành
hương và du lịch qua các quốc gia: Singapoe, Hồng Kông, Thụy Sĩ, Do Thái, Tây
Ban Nha, Bồ Đào Nha, Ba Lan, Pháp, Đức, Hoa Kỳ và Canada. Phái đoàn gồm 5 nhóm:
Nhóm Adelaide: 10 người; Nhóm Brisbane: 10 người; Nhóm Melbourne: 15 người; Nhóm
Perth: 16 người; Nhóm Mỹ: 05 người (từ USA qua Úc du lịch, rồi nhập chung với
nhóm Adelaide + 02 người Melbourne).
Nhóm Adelaide và Mỹ rời Úc Châu sớm nhất. Khởi hành, đầu tiên từ Úc qua
Singapore du lịch trước 3 ngày, nhóm này đi thăm quan hầu hết các nơi thắng cảnh
của Singapore. Bộ mặt các phố phường của quốc gia Singapore rộng rãi, sạch sẽ và
tươi mát với những hàng cây cảnh trông mát mắt cộng với những bóng cây to xanh
tươi xòe ra che phủ trên đường phồ trông thật ngoạn mục.
Người dân Singapore sống nhờ vào ngành thương mại và du lịch. Chính phủ
Singapore chăm sóc cho dân chúng một cách đặc biệt. Hướng dẫn viên du lịch cho
biết 90% dân Singapore đều có căn nhà riêng, tự mình làm chủ, đa phần sống trong
các chung cư. Mỗi đầu người dân Singapore đi làm, chính phủ sẽ giữ lại 15% tổng
số lương tháng, để dành vào khỏan ngân sách gia cư, để đầu tư mua nhà. Giá nhà
đất ở Singapore rất cao, có chỗ lên đến 4,000 dollars Mỹ một mét vuông.
Thứ Sáu ngày 31 tháng 7 tất cả 5 nhóm chúng tôi đều bay qua Hồng Kông. Nhóm
Adelaide và từ Singapore sang Hông Kông vào sáng sớm, được bus tour chở đi thăm
quan và các phố phường và chợ búa bên Hồng Kông qua 3 quần đảo Lan Tou,
Territory, Hồng Kông Island và khu phố Kow Loon trong đất liền, bến cảng Tshan
Shan Shui. Khoảng 10 giờ tối tất cả 5 nhóm chúng tôi hẹn gặp nhau trong phi
trường Hồng Kông, tập trung thành phái đoàn hành hương Niềm Tin Úc Châu tổng
cộng gồm 56 người, cùng đáp chuyến bay lúc 11 giờ 15 khuya từ Hồng Kông sang
Thụy Sĩ.
Thăm Thụy Sĩ:
Thụy sĩ là một quốc gia trung lập, ngoại giao hầu hết với tất cả các nước lớn,
nhỏ trên toàn thế giới. Người dân Thụy Sĩ nói được nhiều ngôn ngữ khác nhau, có
tỉnh nói tiếng Đức, tỉnh nói tiếng Pháp, tiếng Ý, tỉnh nói tiếng Tây Ban Nha.
Nếu bạn nói được tiếng Anh và tiếng Pháp, tiếng Ý, sang Thụy Sĩ du lịch sẽ không
bị lạc lõng. Theo thống kê cho biết:
Thụy sĩ có diện tích: 41.285 Kilômét vuông. Thủ đô là thành phố Bern
Dân số Thụy sĩ có khoảng: 7.5 triệu người
-63% nói tiếng Đức sống ở các vùng trung tâm Thụy Sĩ và phía Đông - Bắc
-20.4% nói tiếng Pháp, sống ở vùng phía Tây
-6.5 nói tiếng Ý sống ở vùng phía Nam
-0.5 nói tiếng Rhaeto Romatic những người này đa sống ở vùng đông nam và có
khỏang 9% nói đa ngữ
Thụy Sĩ nổi tiếng về kỹ nghệ sản xuất đồng hồ, sản xuất chocolate Lindt,
Toblerone, đặc biệt kỹ thuật quản trị Ngân Hàng.
Chúng tôi ghé tham quan thành phố Zurich là một thành phố lớn nhất của Thụy Sĩ,
đa số các cơ quan đầu não của công ty tài chánh và ngân hang nổi tiếng thế giới
đều tọa lạc tại đây. Zurich có 400,000 dân. Có dòng sông Limat thơ mộng, nước
cạn có thể lội qua được, nhưng nước chảy cuồn cuộn như một con suối, thượng
nguồn của sông phát xuất từ dãy núi Alpes chảy nước đổ xuống hồ Zurich... Chúng
tôi đặt chân đến Thụy Sĩ vào đúng ngày lễ nghỉ Quốc Khánh 01/8 của Thụy Sĩ. Vì
là ngày nghỉ đại lễ và week end, mặc dù đã gần 11 giờ sáng, nhưng thành phố vẫn
còn vắng te.
Chúng tôi được Hướng Dẫn Viên du lịch dẫn đi tham quan chung quanh thành phố
Zurich, qua các dãy nhà, các dinh thự, các nhà thờ cổ kính đã xây cả mấy trăm
năm về trước, nằm dọc trên một dòng sông nhỏ nối liền với hồ Zurich. Nhìn tổng
quát bộ mặt thành phố Zurich có vẻ thanh bình và hiền hòa, không náo nhiệt như
các thành phố lớn thương mại của các quốc gia trên thế giới. Qua một ngày thăm
quan thành phố Zurich và một đêm thưởng lãm bắn pháo bông của người dân Thụy Sĩ
mừng Quốc Khánh rất ngoạn mục.
Thăm So Thái:
Sáng Chúa Nhật ngày 02/8, phái đoàn chúng tôi rời Thụy Sĩ đi Do Thái. Qua 3
tiếng 45 phút bay từ Thụy Sĩ sang Do Thái. Khoảng 3 giờ chiều, máy bay đáp Phi
Trường Tel Aviv. Xe bus và Hướng Dẫn Viên du lịch Do Thái ra đón chúng tôi và
đưa khách sạn Shalom của thành phố Jerusalem vào khoảng gần 6 giờ chiều, nhận
phòng xong, tắm rửa, vệ sinh cá nhân rồi xuống phòng ăn trên lầu III, vừa ăn vừa
ngắm cảnh thành phố Jerusalem lúc chiều hoàng hôn và ban đêm trông rất đẹp.
Các thành phố bên Do Thái là một quốc gia nằm trong Sa Mạc toàn là thung lũng và
đồi trọc. Họ có những kiểu nhà kiến trúc khá tân kỳ, màu sắc hài hòa. Hầu như
90% là nhà lầu và các cao ốc hình dáng thiết kế tương tự nhau, từ thung lũng lên
đến các trườn đồi, màu sắc trắng đục tự nhiên của những cục đá và những cục gạch
tường màu bạch truật, như màu sắc của tòa nhà Bạch Ốc của phủ Tổng Thống Mỹ, tạo
nên những đẹp khang trang và trong sang của thành phố.
Do Thái mùa này rất nóng và khô cằn, không có sông ngòi. Dân Do Thái phải dùng
nước biển chuyển lọc sang thành nước ngọt, cho dân chúng dùng.
Bốn ngày trên đất Do Thái, chúng tôi đi viếng hầu hết các nơi Thánh Địa theo
sách kinh thánh và các làng mạc mà Chúa Kitô đã từng sinh sống. Từ hang Belem
nơi Chúa sinh ra đến các đoạn Chúa đi rao giảng tin mừng qua hoang địa Sa Mạc
cầu nguyện 40 đêm ngày, đoàn hành hương thay nhau vác thánh giá lên đồi Golgotha
nơi Chúa bị đóng đinh chịu chết. Chúng tôi chui tận vào trong hang mồ chôn xác
Chúa, mọi người xếp hang quỳ gối hôn các tảng đá lấp mồ Chúa, tảng đá đặt thi
hài Chúa lúc tẩm liệm. Chúng tôi đến làng đánh cá và nhà thánh Phêrô, hồ Galilê
và xuống thuyền đi lòng vòng quanh hồ vào nhà hang thưởng thức hương vị cá thánh
Phêrô. Cá Phêrô ngày nay giống như loại cá hanh, được các đầu bếp nhà hàng chế
biến chiên dòn rất ngon. Mỗi con cá chiên dòn thánh Phêrô, chúng tôi phải $18.00
Euro (tương đương $30 đô Úc) cho bữa ăn này.
Rời Do Thái lúc 2 giờ sáng, chúng tôi đáp chuyến bay trở lại Thụy Sĩ, ngồi đợi
trong phi trường 6 tiếng đồng hồ, phái đoàn hành hương lên đường đáp chuyến bay
qua đáp xuống nước Cộng Hòa Croatia khoảng 4 giờ chiều, xe bus đón sẵn chúng tôi
tại phi trường chở sang nước Cộng Hòa Bosnia và Eskonia, nơi Đức Mẹ Međugorje
(Medjugorje) hiện ra với 6 thiếu niên dưới thời kỳ Cộng Sản Nam Tư cai trị.
Đáp chuyến tàu du lịch đêm băng qua biển Balkan sang Ý. Tàu Corana Blue Line rất
lớn có sức chứa trên 2,000 du khách, hàng trăm xe hơi và xe tải, có hồ tắm như
trên đất liền. Nhận chìa khóa và phòng ngủ dưới tàu xong, chúng tôi đem mồi nhậu
và bia lên boong tàu nhâm nhi thưởng lãm cảnh ngoạn mục thành phố lúc tàu rời
bến cảng và cảnh âm u cùng làn sóng bạc đầu của biển cả lúc ban đêm. Đèn điện
trên sáng rực như một thành phố nổi trên biển. Đi dạo một vòng trên dưới của
tàu. Tôi ghé vào quan sát, các nhà hàng, quán bia rượu của các tầng lầu trong
tàu, có cả Casino nữa. Hành khách năm ngồi la liệt trên các khoang tàu. Tàu có
nhiều loại vé và nhiều khu khác nhau. Khu dành cho khách economy rẻ tiền, chỉ
ngồi ghế không có chỗ nằm, khu nằm tập thể. Riêng phái đoàn chúng tôi đã được
các tu sĩ trưởng đoàn booking cabin phòng ngủ như Hotel, 2 người một phòng có
phòng tắm và toilet riêng.
Thăm Italia:
Tới Ý, địa danh đầu tiên chúng tôi ngừng là Lacianô, nơi phép lạ Thánh Thể xảy
ra vào thế kỷ thứ 8, lúc một linh mục dòng Biển Đức nghi ngờ về sự hiện thân của
Đức Kitô và trong lúc dâng lễ cuối cùng Ngài bẻ bánh, thì một sự lạ xảy ra là
bánh biến thành thịt chảy máu dàn dụa xuống chén thánh. Thịt này bây giờ khô lại
được đặt trong mặt nhật và máu đọng lại thành năm cục khô được kính cẩn đựng
trong ly pha lê cho khách hành hương tới kính viếng... Dù trải qua 12 thế kỷ rồi
mà thịt máu này vẫn còn nguyên vẹn không bị tan rữa...
Phái đoàn sốt sắng dâng lễ trên bàn thờ chính... Một linh mục Balan dòng
Phanxicô ưu ái cho phái đoàn đến gần nơi lưu trữ thịt máu của Chúa để chiêm ngắm
và cầu nguyện. Ngài rất thích thánh ca Việt Nam, nên Ngài đã yêu cầu chúng tôi
hát bản thánh ca cung kính Mình Máu Thánh Chúa. Cha rất vui vàcảm ơn phái đoàn.
Sau đó phái đoàn trực chỉ thành phố Assisi để kính viếng nơi sinh trưởng, sinh
sống vaw an nghỉ của Thánh Phanxicô Khó Khăn và nữ thánh Clara... Vì thời gian
gấp rút nên phái đoàn thăm viếng nhanh chóng để về Roma. Chúng tôi tới khách sạn
đã gần 11 giờ khuya. Tuy thế chúng tôi vẫn được ăn bữa cơm tối thịnh soạn trong
nhà hàng của Hotel Casa Tra Noi.
3 ngày tại Thánh đô Vatican, chúng tôi hân hạnh được diện kiến Đức Thánh Cha
Bênêdictô XVI tại nhà nghỉ mát Galdofo. Phái đoàn may mắn có người được đứng gần
ĐTC, có người xa nhưng tất cả được vào trong sân với khoảng 5000 khách hành
hương khác để nghe ĐTC nói chuyện, trong lời mời gọi cầu nguyện cho các linh mục
trong năm linh mục... ĐTC không quên chào các phái đoàn hành hương... Ngài chào
anh chị em Việt Nam đến từ Úc Châu trong tiếng reo hò “we love you” của PĐ.
Trong ngày còn lại chúng tôi đã viếng thăm đền thờ thánh Phêrô, Phaolô ngoại
thành, Đền thờ Đức Bà Cả, đền thờ thánh Gioan Latêranô và Hang Toại đạo cũng như
hý trường Colossê... Nơi nơi phái đoàn cầu nguyện và dâng lễ tại hang Toại Đạo
Calistô để cầu nguyện cho niềm tin trung thành hiệp nhất với Giáo Hội Hoàn Vũ mà
ĐTC là đầu. Chúng tôi cũng không quên cầu nguyện cho GH Việt Nam trong những
hoàn cảnh và thời điểm khó khăn hôm nay.
Thăm Ba Lan
Từ Roma chúng tôi bay đi Balan, tới thủ dô Warsowa và nay mắn được cha Khánh và
cộng đoàn Việt Nam nhỏ bé chào đón với cả tâm tình nờng ấm... Cha Khánh và Hội
đồng giáo xứ ra tận phi trường đón và đưa về khu dân cư Việt Nam thưởng lãm món
phở. Dù tô phở thiếu nhiều thứ như rau, gia vị... nhưng vì thèm cơm, thèm phở
nên ai cũng khen ngon va hết lòng cám ơn cha Khánh và cộng đoàn. Sau khi ăn trưa
chúng tôi trực chỉ về Krakow, nơi sinh trưởng của Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô
II... Có tới Balan mới thấy được một đất nước người dân tuy còn nghèo nhưng đất
nước rất sạch và người dân sùng mộ và đạo đức. Phái đoàn chúng tôi tới ngay vào
ngày lễ Đức Mẹ lên trời nên cả hai trung tâm hành hương Đức mẹ một trên đồi
Wiadowice và Czesochowa hay còn gọi là Ảnh Đức Bà Đen mà tương truyền là do
thánh sử Luca vẽ... Cả hai nơi cũng như trung tâm Lòng Thương Xót Chúa đông
nghẹt khách hành hương và nhà thờ nào cũng trong ngoài đông nghẹt người dự lễ và
cầu nguyện... Phái đoàn đã làm giờ cầu nguyện Lòng thương xót Chúa và dâng lễ
tại vương cung thánh đường của Lòng Thương xót Chúa.
Đến kinh thành Ánh Sáng Paris:
Ngày 17/8 chúng tôi bay ra khỏi Ba Lan trên chuyến bay Easy Jet... Chúng tôi đã
khổ sở vì hành lý vì qúa 20 ký cũng như những túi sách tay lên máy bay... Tuy
nhiên chúng tôi đã qua được cái ải phi trường Krakow, Balan để tới Paris Pháp
Quốc bình an. Trong 3 ngày tại Paris chúng tôi có dịp đi thăm khu phố XIII quận
lỵ và là trung tâm người Việt tại Paris và nhiều địa danh của thành phố hoa lệ
này, đặc biệt đồi Montmart thăm Đền thờ Thánh Tâm, Nhà thờ Đức Bà và Tour Effel
v.v...
Ngày 19/8 chúng tôi trực chỉ về Lisieux thăm viện tu nơi Thánh Têrêsa Hài Dồng
đã sinh sống, viếng mộ Ngài trên con đường về Lộ Đức, Madird và Lisbol hai thủ
đô của tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, Trung tâm Fatima, London Anh quốc và chấm dứt
tại California Hoa Kỳ... để ai nấy tự động đi thăm viếng thân nhân và trở lại Úc
theo lịch trình riêng của từng người...
Jo. Vĩnh
Về cái “Tâm” của người lãnh đạo chính quyền qua vụ “giáo xứ Tam Tòa”
Sống, học tập, làm việc cho đến khi nghỉ hưu trên đất Bắc,
chúng tôi quá hiểu tại sao những vụ tương tự xảy ra như vụ ở giáo xứ Tam Tòa lại
kéo dài và chẳng thể giải quyết được dứt điểm. Tôi không phải là tín đồ của tôn
giáo nào những cũng biết rằng Đạo nào cũng chỉ khuyên người ta ăn, ở sao cho
tốt, phải có niềm tin và sống có tình người. Sau khi sự kiện xảy ra tại giáo xứ
Tam Tòa, tôi cũng đã đi đến vài nơi tại quê tôi để xem việc giải quyết chuyện
đòi lại đất đai của các xứ đạo như thế nào. Tất cả vẫn “nguyên trạng. ...” như
hơn mười năm về trước. Cứ y như là chưa hề có chuyện gì đã xảy ra, đơn thư của
bà con các xứ đạo cứ chìm dần vào trong quên lãng...!
Nguyên nhân chính, theo tôi có lẽ vẫn là từ “cái Tâm” của người lãnh đạo chính
quyền các cấp mà ra. Ở Tam Tòa thì chính quyền cho là nó là cái đi tích lên án
chiến tranh của giặc Mỹ, và đã giới thiệu cho xứ đạo 5 nơi mới rồi kia mà. Xin
hỏi, nhà nước ta thường tuyên truyền là “khép lại quá khứ” thì cần chi việc để
một tháp chuông sắp đổ thi gan cùng với mưa gió của thiên nhiên xứ nhiệt đới?
Một ngày nào đó tháp chuông bị đổ sập vào đầu du khách thì sao ? Nếu là di tích
chiến tranh thì sao nơi khác ta lại xóa bỏ và chóng quên đến thế ? Hè vừa qua
tôi đã đi suốt chiều dài biên giới Việt – Trung bằng xe gắn máy (từ Điện Biên,
qua Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng rồi đến Lạng Sơn). Không nơi đâu còn đi tích bia
căm thù bọn Banh trướng xâm lược? Nơi liệt sỹ Lê Đình Chinh hy sinh nay cũng
không để lại vết tích gì ! Tôi chỉ thấy Thác Bản Giốc vốn là của VN nay đã là
của Trung Quốc mất 3/4 rồi, 300m đường sắt ở Hữu nghị quan ta vẫn không thể đòi
lại được. Năm 1991, bí thư tỉnh ủy Hà Bắc (nay là Bắc Giang) chủ trì cuộc tọa
đàm khoa học ( có Viện trưởng sử học VN tham gia ), tôi cũng là một đại biểu
tham dự; ông bí thư hứa sẽ khẩn trương cho khôi phục đoạn thành Xương Giang.
Nhưng nay vài chục mét thành Xương Giang cuối cùng đã trở thành xóm “Bờ Thành”
ngay trong lòng thành phố Bắc Giang !
Mỗi một tôn giáo có một yêu cầu cụ thể cho việc xây cất chùa, xây cất nhà thờ.
Đạo phật quan niện “Tu tại gia” nên người dân không phải ngày ngày lên chùa, nên
chùa thường xây dựng ở nơi tĩnh lặng, cảnh đẹp. Ngược lại nhà thờ thì lại rất
cần gần dân. Tối nào bà con giáo dân cũng cứ 7 giờ tối là lại lên nhà thờ để đọc
kinh. Vì vậy, ngôi nhà của Chúa không thể xa dân, và có một nhà thờ trong lòng
thành phố thì cũng là một cảnh quan văn hóa đẹp đẽ biết bao nhiêu. Tôi tin rằng,
nhà thờ Tam Tòa được xây lại sau này ở đúng với vị trí xưa, trong khuôn viên lại
có một cái bia lên án chiến tranh thì Nhân văn biết bao nhiêu.
Còn các xứ đạo quê tôi thì sao ? Gác chuông đổ nát của nhà thờ Bắc Giang đã được
phá bỏ không làm di tích chiến tranh nữa và nhà thờ đã xây lại năm 2005 nhưng
phía trước nhà thờ vẫn còn vài chục hộ dân cư trú trên đất sân nhà thờ vì họ đã
có “sổ đỏ ” của thành phố cấp rồi. Ngày Lễ, người dân phải luồn lách qua khu
buôn bán để vào nhà thờ... Xứ đạo An Tràng (Tân An, Yên Dũng, Bắc Giang), UBND
tĩnh đã có 2 Quyết định trả lại đất nhà thờ, vậy mà hơn 10 năm nay 2 hộ ( trong
số 7 hộ ) vẫn chây ì không chịu rời khỏi đất nhà thờ. Xứ đạo Hoàng Mai (Hoàng
Ninh, Việt Yên, Bắc Giang), cả một khuôn viên nhà thờ bỏ hoang. Trong đó hiện
tồn tại một nhà thờ xây dở dang từ trước năm 1954, một trạm biến thế điện nhỏ
của xã và một cái kho bỏ không sắp đổ của hợp tác xã nông nghiệp. Giáo dân xin
lại đát và xin phép xây lại nhà thờ mà vụ việc cũng kéo dài nhiều năm không có
hồi kết. Trong khi đó, Nhà nước trợ cấp khá nhiều tiền cho trùng tu các ngôi
đình, chùa và những Đại học phật giáo to đẹp, khang trang (như Thiền viện Trúc
lâm Tây thiên ở Tam Đảo, Yên tử, Huế...). Đó có phải là kỳ thị tôn giáo không ?
Chỉ khi nào cách nghĩ, cách nhìn sự việc của chính quyền có sự đổi mới thì khối
đoàn kết các tôn giáo, đoàn kết giữa các dân tộc mới thực sự bền chặt. Không
lắng nghe nguyện vọng chân chính của quần chúng ( dù Lương hay Giáo ), thì khó
bề giải quyết các vụ việc một cách triệt để, hợp lòng dân được. Sự kiện diễn ra
ở giáo xứ Tam Tòa hẳn không phải là vụ việc cuối cùng nếu nhà nước vẫn cóa cách
nghĩ, cách nhìn như hiện tại. Cái “Tâm” có trong sáng, không ngụy biện, vòng vo
thì chính quyền mới thực sự là của dân, vì dân; mọi rắc rối trong xã hội mới
được dẹp bỏ tận gốc.
Một giáo viên nghỉ hưu ở Bắc Giang,
Tooanhbg@gmail.com
Tô Oanh
Hơn 200.000 giáo dân đổ về Vinh dự lễ bổn mạng giáo phận
Hôm
qua, chủ nhật 16 tháng 8, Giáo hội Công giáo toàn cầu tổ chức lễ kính Đức mẹ Hồn
xác lên trời. Lễ Đức Mẹ Hồn xác lên trời là quan thầy của Giáo phận Vinh – nơi
đang còn rất “nóng” vì sự kiện Công an Quảng Bình, cấm dựng nhà tạm trên nền nhà
thờ Tam Toà làm nơi phụng tự, đánh đập linh mục, giáo dân, bắt giữ giáo dân -
nên việc mừng lễ quan thầy giáo phận trở thành hết sức đặc biệt.
Chung tay vì Tam Tòa
Hình ảnh Giáo phận Vinh mừng lễ quan thầy tại quảng trường Toà Giám mục Vinh,
tỉnh Nghệ An, vừa được đưa lên nhiều diễn đàn điện tử.
Cả một rừng người với cờ giáo hội, với các bandrole có nội dung: “Công lý sẽ đẩy
lùi bất công”, “Cả giáo phận chung tay hành động để cứu lấy Tam Toà”, “Tam
Toà vững tin”, “Chính quyền Quảng Bình phải chịu quả báo vì hành động bất công
của mình”, “Cuối cùng phần thắng sẽ thuộc về công lý, về những người yêu mến
giáo hội”,... gây ấn tượng đặc biệt nơi tất cả người xem.
Linh mục Võ Thanh Tâm, Tổng đại diện Giáo phận Vinh kể về lễ mừng quan thầy hết
sức đặc biệt của giáo phận này:
“Nói về số lượng thì chừng 200.000 người về dự lễ. Họ biểu thị lòng thương
mến đối với Tam Toà. Họ cầu nguyện cho nơi đau khổ đó nhưng mà họ không làm gì
là bạo động hết. Chỉ nói lên chí khí bất khuất của mình thôi chứ không đả đảo,
không làm gì khác.
Trong buổi cầu nguyện ban đêm, họ cũng xin Chúa tha thứ cho những người lầm lỗi,
làm mà không biết hoặc là những người bách hại khiến mình đau khổthì cũng xin
Chúa thứ tha, để họ nhận biết đường sáng mà đi. Với Công giáo, điểm đặc biệt là
không hận thù.
Đánh linh mục, đánh giáo dân thì họ cương quyết nói đấy là sai trái, không đúng
với pháp luật nhưng mà họ không hận thù.
Điểm tốt là 200.000 người về nhưng mà Công an giúp cho giao thông dễ dàng. Tuy
nhiên số lượng nhiều quá nên bị nghẹt. Ở vùng này được chừng 100.000 – 120.000
thôi, còn 60.000 – 70.000 thì ở cách đây 4km – 5km. Có người đứng cách đây cả
cây số để xem lễ, vọng về đây. Đông đến thế đấy! Tất cả các ngả đường đều nghẹt
kín mà không xảy ra chuyện gì.
Công giáo có cờ vàng – trắng từ thời 1950 tới nay. Màu trắng ở phía trên, màu
vàng ở phía dưới. Nó như cờ của Giáo hội Công giáo. Trắng là công bình, vàng là
bác ái. Sau lễ họ hát bài hướng về Tam Toà, họ phất cờ, rất đẹp, rất xúc động.
Chỉ thế thôi. Tôi thấy yên ổn. Không có chuyện gì. Không có án mạng. Không có đổ
máu. Tôi thấy mừng.”
Ứng xử của chính quyền
Trước thực tế đó, ngoài việc cử cảnh sát giao thông giữ và điều hoà trật tự giao
thông, chính quyền ứng xử ra sao, Linh mục Võ Thanh Tâm nhận xét:
“Công an đề nghị cử những người trong Ban Hành giáo của giáo hội đứng với họ
bởi họ sợ giáo dân không biết, tưởng họ ngăn cản, đánh rồi sinh sự ra. Cho nên
những tổ mà có Công an huyện giữ trật tự giao thông cho xe lui, xe tới thì có cả
trật tự của Công giáo đứng đó để giáo dân biết là những anh em đó giúp cho giao
thông khỏi bị đình trệ thôi chứ không phải ra để ngăn cản.
Hai, ba tỉnh ngoài này là yên ổn.
Ngoài này họ khôn lắm. Có những chuyện như trong Tam Toà, họ để cho làm. Nếu mà
thất lý với họ, họ mời Toà Giám mục đến làm việc có trước, có sau. Cũng được!
Chứ không như Quảng Bình.”
Riêng tình hình Tam Toà, Linh mục Võ Thanh Tâm cho biết, trong số các giáo dân
đã bị bắt chỉ còn chị Cao Thị Tình chưa được thả. Ông nói:
“Không biết tại sao giữ lại mãi. Có phải chỉ vì dấu bầm ở trên mặt thôi hay là
họ giữ lại để làm việc gì nữa thì chúng tôi chưa rõ.
Chúng tôi vẫn còn đang yêu cầu về đường lối, khi mà Giáo hội đã muốn tìm hoà
bình thì Nhà nước cũng phải nhận thấy, điều Quảng Bình đã làm là không đúng.
Thế là được thôi. Chứ còn khoét sâu nữa, xảy ra đổ máu thì Mẹ Tổ quốc cũng đau
đớn mà người mẹ Giáo hội cũng chẳng vui sướng gì! Bình ổn cuộc sống càng nhanh
để làm ăn, thờ Chúa thì hay hơn.
Trong đó người ta bức xúc là không có đất. Hứa giao cho người ta một miếng đất
để làm nhà thờ mà không giải quyết. Đó là điều phải lưu tâm.
Không biết tương lai như thế nào nhưng bây giờ Đức cha Cao Đình Thuyên đang ổn
định. Ngài bảo không nên hận thù, không nên theo định luật “mắt thay mắt, răng
thay răng”. Công giáo không có điều đó và sẵn sàng tha thứ cho những kẻ làm khốn
mình, làm khổ mình!
Chúng tôi hy vọng sớm được bình yên. Tôi cũng mong xứ Tam Toà nhanh bình ổn,
bằng yên và chính quyền giải quyết vấn đề này theo nguyện vọng của Công giáo cho
nó xuôi, tốt đẹp.
Mặc dù đã xảy ra chuyện không đẹp nhưng ta phải tô lại, làm cho đẹp. Chứ nó đã
không đẹp rồi mà lại móc ra để làm cho không đẹp hơn thì tôi nghĩ điều đó là
không có thiện chí.”
Trân Văn, RFA
Lá chắn của csVN: "Bọn côn đồ lưu manh"
-
Định nghĩa ngắn về côn đồ: kẻ chuyên gây sự, hành hung, trấn áp.
- Bọn côn đồ: kẻ vô lại, thuộc loại người tồi trong xã hội.
Mới đây nhất qua vụ Thái Hà, Tam Tòa, Bát Nhã danh xưng côn đồ đã được biên cải
thành dạng "quần chúng tự phát", hay nôm na theo mùi vị trinh thám hành động sẽ
hóa thành "xã hội đen".
Công thức chung đang được csVN thực hiện tàn bạo tại nhà thờ Tam Tòa và chùa Bát
Nhã: côn đồ = quần chúng tự phát = xã hội đen
Theo giới an ninh của VN cho biết loại hình tội phạm nổi cộm hiện nay ở thành
phố là những bọn côn đồ hung hãn. Chúng thường tụ tập với số lượng đông hình
thành nên các ổ nhóm. Chúng có thể chém giết nhau vì bất cứ lý do gì. Dọc từ Bắc
vào Nam đang thành hình rất nhiều ổ nhóm như thế, nhất là tại các thành phố lớn
đông dân cư. Nhiều khi đám côn đồ còn đi theo bước chân giang hồ dong duổi về
tới tận làng quê.
Theo một tờ báo quốc nội nhận định: "Đây là tội phạm
xã hội đen, hoạt động thành băng đảng, có quan hệ với giới chức chính quyền,
doanh nghiệp và chúng gây án với những ai cản trở công việc làm ăn của chúng.
Hiện nay các ổ nhóm côn đồ hung hãn ở Hải Phòng cơ bản là những thanh thiếu niên
rất trẻ. Động cơ phạm tội thường vì sĩ diện, ganh đua và đạt sở thích tội lỗi.“
Theo kinh nghiệm của chị Tạ Phong Tần thì khi côn đồ thanh toán với nhau đều để
người dân bàng quang đứng qua một bên, miễn là đừng xâm hại gì đến quyền lợi
riêng của họ.
Nếu đúng như vậy thì tại VN đang có một thế lực ngầm trong giới thanh thiếu
niên, tuy nhỏ, lẻ tẻ nhưng các băng nhóm này luôn gây xáo động đời sống của dân.
Càng nguy hiểm hơn cho người dân khi bọn công an hoặc cán bộ mua chuộc sử dụng
băng đảng tội ác này.
Để đạt tới sở thích tội lỗi và lại được công an nhà nước, người giữ luật hỗ trợ
thì bọn cô đồ này chẳng khác nào rồng thêm cánh.
Nếu hình dung bạo quyền csVN độc tài đang nắm giữ hoàn toàn hệ thống an ninh và
đây chính là công cụ vẹn toàn để bao che, gìn giữ cho một chế độ độc đảng và
cộng thêm vây cánh của bọn côn đồ với biện hộ "vì dân vì nước" được quyền biệt
lập đứng ra khỏi khuôn khổ luật pháp thì đó đúng là một „đảng cướp riêng“của nhà
nước csVN. Đã vậy thủ phạm lại "đánh trống la làng" thậm chí còn viện dẫn qua
thông tin báo chí, truyền hình với những lời lẽ lớn lao như „chống phản động“,
"chỉ muốn gìn giữ an ninh xóm làng" để quay sang quy chụp, bắt bớ, đánh đập, đổ
tội, cướp bóc trắng trợn tài sản của nhà thờ, nhà chùa cũng như của dân nghèo
thấp cổ bé họng. Đôi khi chức năng của công an thay vì gìn giữ an ninh thì trở
thành những tên KHỦNG BỐ như đã xảy ra tại dòng tu Thái Hà, nhà thờ Tam Tòa và
chùa Bát Nhã.
Trong tình cảnh chênh lệch to lớn về quyền hành nắm trong tay bọn cướp và người
dân không còn ai đứng ra bảo vệ cho nên hầu hết đều phải chịu ngậm đáng nuốt
cay, đó là các nguyên nhân bùng nổ cho các cuộc dân oan xuống đường đòi công lý,
đòi đất, đòi lẽ phải cho mình…
Một đất nước mất an ninh khi có dịp tổng kết trong một tuần lễ về các nhóm
côn đồ đang hoành hành trên mọi địa bàn và có những bọn côn đồ đang là tay sai
của các cán bộ, công an nhà nước csVN.
- Khởi tố côn đồ “làm luật” với tài xế xe chở đất (nld.com.vn - 15-08-2009): Vụ
án “cưỡng đoạt tài sản” để tiếp tục điều tra một nhóm côn đồ chuyên trấn lột các
tài xế xe ben. Chuyện ngược đời: Côn đồ ngang nhiên chặn xe thu 'phí'.
- Cán bộ phường gọi côn đồ đánh 3 bố con là cử nhân Luật (dantri.com.vn -
13-08-2009): Một số người dân ra can ngăn cũng bị nhóm côn đồ gây thương tích,
trong đó có anh Nguyễn Tiến Dũng. Rất nhiều người bất bình với hành vi côn đồ
của Nguyễn Ngọc Qúy – cán bộ văn phòng UBND phường Ngọc Khánh (Ba Đình).
- Cán bộ phường gọi côn đồ “giải quyết” va chạm giao thông (cand.com.vn -
12-08-2009): Như tin đã đưa, khoảng 21 giờ 30 phút ngày 7/8, Nguyễn Ngọc Quý, 33
tuổi, đi xe máy ngược chiều trên đường Láng Hạ và va chạm với xe máy do anh
Nguyễn Đức Hưng (36 tuổi) điều khiển, chở 2 con là Nguyễn Đức Huy (14 tuổi) và
Nguyễn Đàm Quân (4 tuổi). Sau khi xảy ra va chạm, Quý đã gọi khoảng 10 thanh
niên đến, dùng hung khí tấn công 3 bố con nạn nhân trọng thương… Nguyễn Ngọc Quý
(hiện là cán bộ làm công tác thống kê tại UBND phường, có bằng cử nhân Luật) vịn
cớ say rượu nên không nhớ việc mình làm nhưng thừa nhận đã gọi đồng bọn đến hành
hung 3 bố con nạn nhân.
- Nữ phóng viên bị côn đồ đánh giữa đường (vietnamnet.vn - 13-08-2009): Chị Hồ
Thu Thuỷ đang trên đường từ toà soạn trở về nhà thì bị 4 đối tượng đi trên 2 xe
máy chặn lại hành hung ngay gần nhà tại khu tập thể trường ĐH Kinh tế Quốc dân
(Hà Nội).
- Một phóng viên bị dọa giết (vietnamnet.nv - 17/08/2009): Liên tiếp trong những
ngày gần đây, phóng viên Trần Ngọc Thọ của Báo Thanh Niên nhận được hàng loạt
tin nhắn, điện thoại đe dọa tính mạng. Ngày 17/8, anh Trần Ngọc Thọ - phóng viên
thuộc Ban thư ký, Báo Thanh Niên – đã có “đơn yêu cầu được bảo vệ tính mạng” gửi
đến Phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC14) Công an TP.HCM để nhờ cơ quan này can
thiệp, bảo vệ tính mạng.
- Khởi tố nhóm côn đồ bịt mặt chém người trong quán bi-da (dantri.com.vn -
11-08-2009): đã khởi tố và bắt tam giam đối tượng Uông Ngọc Đá và nhóm côn đồ
bịt mặt đã dùng hung khí tấn công 3 thanh niên trọng thương.
- Côn đồ đánh trọng thương công nhân (cand.com.vn - 10-08-2009): Đi đến ngã 3
Phạm Văn Đồng - Hoàng Quốc Việt, các anh gọi một người đi xe đạp bán bánh mỳ
rong để mua thì bất ngờ xuất hiện 4 thanh niên đằng đằng sát khí ập đến. Chúng
lao vào đấm đá khiến anh Nguyễn Văn Hùng bị ngất… Thế rồi các đối tượng rút
“hàng nóng” xông vào chém vào đầu cả hai anh. Anh Luân bị chấn thương sọ não
hiện đang trong tình trạng nguy kịch tại bệnh viện.
- Côn đồ vào bệnh viện chém người trọng thương (ngoisao.net - 07-08-2009): Trong
lúc cùng mọi người chăm sóc cô gái bị tai nạn, gia đình chị Hải bị 7 thanh niên
lạ mặt dùng dao kiếm xông vào bệnh viện chém khiến 2 người thương tích. Trước
đó, khoảng 0h30 ngày 5/8, anh Vũ ở 128C Đại La đi xe máy va chạm với một xe máy
khác trên đường Trần Nhật Duật, làm người phụ nữ bị tai nạn phải đưa vào bệnh
viện Việt Đức cấp cứu. Khoảng 3h cùng ngày, có khoảng 7 thanh niên xông vào
phòng cấp cứu. Bọn chúng chém hai người nhà chị Hải trọng thương.
- Côn đồ miền quê lộng hành (60s.com.vn - 05/08/2009): Đêm 3-8, hơn 50 thanh
niên xã Điện Thắng Nam (H. Điện Bàn, Quảng Nam) với gậy gộc, mã tấu và bom xăng
tự tạo đã bất ngờ ập vào tấn công người dân thôn Thanh Quýt 2, xã Điện Thắng
Trung (H. Điện Bàn). Nhiều ngôi nhà ven đường bị ném xăng, đập phá khiến người
dân bỏ chạy, gây náo loạn cả vùng quê yên bình.
- Một số côn đồ tiếp tục đánh đập các tín đồ Ðạo Tin Lành ở Thanh Hóa
(nguoiviet.net – 16/8/2009): Trong một văn bản cầu cứu gửi đi khắp nơi, Mục Sư
Nguyễn Trung Tôn của một hội thánh Tin Lành trong tỉnh Thanh Hóa cho hay tín hữu
thuộc hội thánh của ông và cả cá nhân ông đã bị công an xã cùng một số đoàn thể
của nhà cầm quyền địa phương tới hành hung… “Sáng nay, Chúa Nhật 16 Tháng Tám,
vào lúc khoảng 8 giờ 30, khi hội thánh đang học lời Chúa tại nhà anh Nguyễn Văn
Thịnh thì lại có ông Nguyễn Viết Bộ xưng là đại diện Mặt Trận Tổ Quốc, ông Dung,
ông Kiều - nhân viên an ninh thôn và một số côn đồ khác tiếp tục vào nhà anh
Thịnh đánh đập các tín đồ và bản thân tôi.”
Giáo phận Vinh tố cáo bọn "côn đồ nấp bóng“ công an
Quảng Bình trước công luận thế giới như một người tiên phong trong công cuộc đòi
công lý và sự thật
- Theo thông cáo thứ 4 của VP Thư ký Tòa Giám mục Giáo phận Vinh ngày 30/07/2009
đã tố cáo mạnh mẽ thói côn đồ của công an Quảng Bình trước dư luận thế giới
(giaophanvinh.net): Tin 2 linh mục và một số giáo dân Vinh bị nhóm "côn đồ" đánh
đập tại Tam Tòa trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an, làm
cho dư luận khắp nơi thêm phẫn nộ, bàng hoàng, lo lắng. Nhiều nơi điện thoại về
Tòa Giám mục thăm hỏi tình hình và phỏng vấn. Cha Fx. Võ Thanh Tâm, Tổng đại
diện Giáo phận Vinh đã xác định chắc chắn có sự việc trên.
- Nếu công an nói rằng họ đến để dẹp việc gây rối trật tự công cộng thì tại sao
lại lấy hết tất cả các máy quay phim, chụp hình của giáo dân, tới nay cũng chưa
trả lại. Nếu họ làm việc chính nghĩa thì phải để cho dân thấy chứ?
- Cụ thể hơn cả là tại sao trong mấy ngày qua, công an không bắt nhóm "côn đồ"
đông tới hàng 100 đánh đập 2 linh mục và các giáo dân trong ngày 27/7/2009 ?
- Tiếp theo là Văn thư của Tòa Giám mục Xã Đoài (ngày 06/8/2009) trả lời các
công văn 1652/UBND-NC và 1684/UBND-NC của UBND tỉnh Quảng Bình như một bản án
vạch mặt chỉ tên: §2. Chúng tôi luôn khẳng định với lý chứng rõ ràng rằng: công
an Quảng Bình đã đánh đập, bắt giữ giáo dân và chiếm đoạt trái phép tài sản của
giáo dân và của Giáo Hội là trái pháp luật. §3. Việc 2 linh mục và các giáo dân
bị đánh đập ngày 27/7/2009 tại Đồng Hới, chúng tôi có đầy đủ chứng cứ để nói
rằng hành động ấy có chủ mưu rõ ràng. Các linh mục và Đại diện Hội đồng mục vụ
các giáo xứ hạt Kỳ Anh, Hà Tĩnh vào Tam Tòa với mục đích thăm các gia đình bị
nạn, và không có một hành vi nào gây mất trật tự tại đó mà đã bị đánh đập tàn
nhẫn. Điều làm cho nhiều người phẫn nộ là 2 linh mục và các giáo dân bị đánh
trọng thương trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an. §4.
Chúng tôi cho rằng ông Trần Công Thuật - phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình phải
chịu hoàn toàn trách nhiệm về việc linh mục Ngô Thế Bính bị đánh trọng thương.
Kết luận
Ngoài Biển Đông nhà nước csVN để giặc phương Bắc xâm ngang nhiên chiếm bờ cõi tổ
quốc còn trong nước đang bị giặc nội xâm hoành hành qua các bàn tay lông lá của
bọn công an tiếp sức cho các băng đảng côn đồ, vậy ai còn có thể bảo vệ pháp
luật, giữ gìn an ninh cho người dân được nữa?
Văn thư của Tòa Giám mục Xã Đoài (ngày 06/8/2009) trả lời UBND tỉnh Quảng Bình
như một lời tố cáo công khai cho việc mất an ninh của người dân: "Cho tới
nay trên địa bàn thành phố Đồng Hới chưa bảo đảm an toàn tính mạng cho giáo dân
và các linh mục, nên Tòa Giám mục Giáo phận Vinh chúng tôi chưa thể vào làm việc
với Ủy Ban được."
CsVN đang đánh đu với bọn côn đồ, băng đảng quần chúng tự phát và các nhóm tội
phạm xã hội đen chính là lúc người dân sẽ thấy rõ một chính thể băng hoại và
đang tự đào mồ chôn chính mình.
Thật hổ thẹn khi một tờ báo Đức Flensburg Online loan tin về Tam Tòa bằng tựa
đề: "Jagd auf Frauen und Kinder. Eskalation der Gewalt
gegen Christen in Vietnam" (Săn bắt phụ nữ và trẻ em.
Gia tăng đàn áp người Tín Hữu tại Việt Nam).
Như thế chỉ có bọn cướp hoặc côn đồ được bao che bởi csVN mới dám liều lĩnh làm
điều này!
Hà Long
Priest hunted, Catholic homes stoned: Assumption Day marked with massive protests in Vinh and Hanoi
Hundreds
of thousands of Vietnamese Catholics in Vinh Diocese on Aug 15 celebrated the
Feast of Assumption at Xa Doai with banners invoking the protection of Our Lady
and demanding the end of government persecutions, while in Hanoi thousands of
other Catholics protesting the conversion of their Church land into public
parks.
At the massive rally in front of the Bishopric of Vinh at Xa Doai, Nghe An on
the Assumption Day, described by many as “historic” or “never seen in their life
time”, Bishop Paul Maria Cao Dinh Thuyen thanked his flock for their union and
communion and their support for the quest for justice of the diocese. He
expressed how excited and happy he was to see “half a million of Cao Dinh Thuyen
in the diocese of Vinh”, prompting a thunderous applause from the crowd at the
gathering.
Days before the event, police in provinces of Quang Binh, Ha Tinh, and Nghe An
had been put on high alert in the wake of huge protests joined by half a million
of Vinh Catholics. In towns of Huong Khe, Dong Khe, and Ky Anh of Ha Tinh
province, police had threatened coach bus drivers with severe punishments should
they drive Catholics to Xa Doai. All of them had to cancel contracts already
signed with local Catholics. However, the old trick didn't seem to be effective
at the determination of these Catholics. Thousands of local Catholics had spent
Friday night walking for tens of kilometers on National Highway 1 before they
could catch buses to Xa Doai.
At dawn, National Highway 1 en route Xa Doai was packed with tens of thousands
of motorbikes carrying Vatican flags. By 7 am local time, hundreds of thousands
of Catholics had already gathered at the square in front of the Bishopric of
Vinh with banners condemning the brutality of police and demanding the end of
government persecutions. Right in front of the enormous altar hung a big banner
which read “Praying for Tam Toa”.
Recent developments in Dong Hoi have shown a noticeable escalation in
persecution against Tam Toa parishioners.
Police in Quang Binh have photographed local Catholic leaders and parishioners
who have actively participated in Tam Toa activities including catechists, then
posted flyers showing their photo at street corners and on telephone poles, so
that hostile non-Catholics can recognize and attack them with impunity. A
Catholic was reportedly terrorized by strangers so severely with his home broken
into, his TV and other possessions vandalized, while police stood guard outside
his home.
Some Catholics who owned business at the market also encountered interference
and incitement by unknown gangsters throwing yard waste and trash at them,
disrupting their way of life with such extreme hostility.
On Monday Aug. 10, police raided the house of a parishioner of Tam Toa who has
reportedly had knowledge of his parish priest’s hide-out. He was forced to hand
deliver a police summoning order to Fr. Peter Le Thanh Hong - his parish priest.
Police threatened him with heavy consequences should he fail to comply or Fr.
Peter Le would not show up before the deadline ended on Tuesday evening.
Police have charged Fr. Peter Le of “trampling on the laws of the country” and
“inciting the faithful into the illegal constructing a house” on a historic
site. The diocese of Vinh has serious concern for his safety because thugs have
been roaming the streets calling for his death. But being safeguarded by his
parishioners' sheer determination, he is still in a safe place as of now,
refusing to present himself at Dong Hoi police department for safety reason. He
and his parishioners concerned that he could be endangered should he be on his
way to the meeting.
In another development, more than 3000 Catholics of Hanoi gathered at a park
that local government had built hastily on the land of Hanoi Redemptorist
Monastery to end Catholics’ protest that had last for more than a year.
Public protests began in January, 2008, after Thai Ha parishioners discovered
that local government officials had secretly sold the land to other private
owners. Protests first took place outside a surrounding brick wall, built
decades ago, on which protesters have been hanging their icons and crosses,
until the eve of the Feast of Our Lady of Assumption last year. After days of
drenching rain, part of the wall collapsed on that fateful day. Foreseeing that
other parts of the wall would soon collapse in a domino fashion, possibly
causing injury to participants at the prayer vigils, parishioners removed
several feet of the wall and moved the icons and statues to a more secure
location.
State media called the action a rebellious act that needed to be punished
immediately and severely. Within days, dozens of parishioners were jailed and 8
of them were tried three months later in a criminal court as a result of the
rally.
The government bulldozed the wall and surrounding area shortly after the
incident that gave rise to the charges, announcing that the area would now be
converted into a public park.
Catholic activists revealed that every year, as long as the land has not been
returned to them, they will light up the park with a Candlelight vigil on
Assumption Night to commemorate the anniversary of the historic event, and to
remind their children and all people of conscience the injustice that they are
still facing.
J.B. An Dang
Nhân tròn năm vụ Thái Hà (15/8): Nhà nước Việt Nam học được gì từ các vụ xung đột với tôn giáo?
Lễ mừng kính ‘Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời’ hôm nay đánh dấu giáp
năm ngày nổ ra vụ Thái Hà, bắt đầu bằng sự kiện bức tường “Bá Linh’ ngăn cách
giữa nhà thờ và khu đất bị nhà nước tịch thu đã bị các giáo dân cùng nhau phá bỏ
hôm 15/8/2008.
Ba mét tường cũ kỹ già nua tuy chỉ đáng giá vài triệu đồng
nhưng hành vi ‘nổi loạn’ này lại bao hàm nhiều ý nghĩa quá lớn liên quan đến
những khối tài sản giáo hội còn đang bị vướng mắc khắp nơi, khiến nhà cầm quyền
hết sức lo ngại. Vì thế tám giáo dân xứ Thái Hà lập tức bị truy tố ra tòa với
các tội danh “phá hoại tài sản công và gây rối trật tự công cộng”.
Mục đích ban đầu của chính quyền có thể chỉ là để ‘dằn mặt’ nhằm ngăn chận không
để ‘hiệu ứng đòi đất tôn giáo’ lan rộng ra thêm nhiều nơi khác. Thế nhưng khi
làm lớn vụ Thái Hà, nhà nước đã vô tình khơi lại những việc làm không ‘quang
minh chính đại’ của họ trước kia.
Hình ảnh vài trăm công an, cảnh sát cơ động với vũ khí đầy đủ nhưng lại bị lâm
vào thế bị động và chống đỡ vất vả trước giáo dân chỉ với mấy chữ ‘SỰ THẬT-CÔNG
LÝ’ đã nói thay tất cả sự thật của vụ việc.
Mặc dù Công Lý - Sự Thật cho giáo xứ Thái Hà vẫn có nhưng các chuyến hành hương
hiệp thông lần lượt của nhiều vị giám mục đứng đầu các giáo phận trên cả nước
đến với giáo xứ Thái Hà và nhất là sự lên tiếng của Hội đồng Giám mục Việt Nam
qua văn kiện “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong
hoàn cảnh hiện nay” do Đức cha Chủ tịch Phêrô Nguyễn Văn Nhơn ký ngày
25-09-2008, có thể nói sự kiện Thái Hà đã đặt dấu chấm hết cho thời kỳ sống đạo
trong khép nép và sợ hãi ‘mang ơn’ chính quyền của hơn 6 triệu người công giáo
đã kéo dài suốt mấy chục năm qua.
Cũng nhờ có sự kiện Thái Hà – Hà Nội, chúng ta mới biết, hóa ra đang có nhiều
nhà thờ, họ đạo khác trên cả nước cũng đang rất muốn ‘vào vai’ Thái Hà. Đó là vụ
nhà trẻ của các Nữ Tử Bác Ái tại số 2bis Nguyễn Thị Diệu, Q3 Sàigòn, khu ‘đất
vàng’ 11 Nguyễn Du cạnh Đại chủng viện Thánh Giuse Sàigòn, đất của giáo xứ An
Truyền – An Bằng giáo phận Huế, đất DCCT ở Nha Trang bị chiếm xây khách sạn Hải
Yến tại Nha Trang, đất tu viện Thánh Phaolồ ở Vĩnh Long bị chiếm làm khách sạn
và gần đây nhất là vụ nhà thờ tam Tòa bị tỉnh Quảng Bình chiếm đoạt vô cớ làm
chứng tích chiến tranh (?) v.v…
Thoạt nhìn thì có vẻ như mỗi nơi mỗi ‘quả’ nhưng thật ra tất cả đều có chung một
‘nhân’bắt nguồn từ chính sách loại bỏ tôn giáo ra khỏi xã hội mà nhà cầm quyền
Csvn chủ trương và theo đuổi trước kia đã gây nên.
Việc tịch thu trái phép rất nhiều tài sản của giáo hội ở khắp nơi đến nay vẫn
chưa có dấu hiệu nào sẽ được trả lại, đang có nguy cơ rất dễ biến thành những
‘thùng thuốc nổ’ nếu nhà nước Việt Nam tiếp tục viện lý do ‘tồn tại lịch sử’
nhưng lại âm thầm chuyển hóa chúng sang các mục đích sử dụng khác để thu lợi và
phi tang dấu vết. Điển hình như vụ đất Tòa Khâm Sứ và Thái Hà, mà nếu không gặp
phải những phản ứng mạnh mẽ của giáo phận Hà Nội chắc chắn giờ đây đã không phải
là hai cái công viên.
Trong tất cả các vụ xung đột liên quan đến tài sản của đạo công giáo xảy ra
trong năm qua, nhà cầm quyền vì không nắm lẽ phải trong tay nên đã hành xử hết
sức lúng túng, thậm chí đến mức đã phải mượn tay “quần chúng tự phát” để thay
mặt họ giải quyết. Vấn đề là sau khi thoát hiểm trong những tình huống khó khăn
như vậy, liệu nó có giúp họ ‘sáng ra’ được điều gì đó hầu có thể giúp thay đổi
được chính sách tôn giáo cứng ngắt đang thi hành chăng?
Thật khó có thể trông đợi một sự ăn năn hối cải thay đổi ‘180 độ’ từ các bạo
chúa ngay cả những khi triều đại của họ sắp bị lịch sử chôn vùi. Tuy nhiên điều
này cũng không có nghĩa cái tính bản thiện của nhân chi sơ nơi họ ngày nào, nay
đã chai lì hoàn toàn.
Bằng chứng là ngay cả với ông Lê Khả Phiêu, một khi đã leo được đến chức tổng bí
thư thì chắc chắn phải là người cực kỳ vô thần. Ấy thế mà giờ đây ông ta cũng đã
biết ôm ấp tượng Phật trong nhà. Để làm gì nếu chẳng phải cầu mong được phù trợ
từ thế giới siêu nhiên?
Sự sai lầm của nhà nước Việt Nam hiện nay là ở chỗ sau cái thời phá hoại tôn
giáo nay Csvn đang dốc sức xây dựng chùa chiền còn kinh khủng hơn ai hết để khắc
phục. như với Đại Nam Quốc Tự ở Bình Dương và chùa Bái Đính ở Ninh Bình, cái nào
cái nấy tiêu tốn hằng ty tỷ tiền tưởng là đang tích đức lại cho chế độ nhưng
thật ra cũng chỉ là tiếp tục phá hoại tôn giáo.
Sự khác nhau chỉ là ngày xưa họ dùng búa đập tượng Phật, Chúa và nhà thờ thì nay
việc xây chùa để kinh doanh, cốt lấy tiếng thơm ‘tự do tôn giáo’ với thế giới
hóa ra lại là phá nốt chút tâm thức vốn đã tang thương còn sót lại trong dân
chúng về tôn giáo.
Có kẻ giựt nợ nào mà lại có thể tích đức được bằng cách đem tiền đi bố thí cho
người này người nọ, trong khi lại tìm cách lánh mặt các nạn nhân cũ của mình với
những món nợ xưa?
Trong cơn bối rối hiện nay, có thể có nhiều thứ khiến nhà nước phải băn khoăn,
nhưng ít nhất họ cũng phải nhận ra được sự thật này: Tôn giáo không phải là
thực dân Pháp, Phát xít Nhật hay đế quốc Mỹ, tuyên chiến với tôn giáo là dại dột
đến tận cùng.
Sàigòn, 15/8/2009
Alfonso Hoàng Gia Bảo
Cộng Đồng CGVN ở Brisbane, Úc Châu thắp nến cầu nguyện cho giáo xứ Tam Tòa
BRISBANE,
ÚC CHÂU - Trong tâm tình hiệp thông và chia sẻ với giáo xứ Tam Toà nói riêng và
với toàn thể đồng bào tại Việt nam nói chung, về sự áp bức và đàn áp tôn giáo
của nhà cầm quyền cộng sản, Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Brisbane đã tổ chức
buổi thắp nến cầu nguyện vào tối thứ Sáu 14/08/09, tại Hội Trường Trung Tâm Công
Giáo Việt Nam Brisbane.
Buổi lễ diễn ra vào khoảng 7 giờ 20. Mở đầu chương trình, cô Đỗ Mỹ Linh giới
thiệu thành phần quan khách tham dự. Chúng tôi ghi nhận có sự hiện diện của Đại
đức Thích Thiện Hữu, trụ trì chùa Phật Đà, ông Tăng văn Ngô, Hội trưởng Hội Phật
Giáo Hoà Hảo tại Queensland, ông Trần Thanh Vân, Phó Chủ tịch Nội Vụ CĐ NVTD-Qld
và đại diện các hội đoàn và đoàn thể.
Từ trái qua phải: ông Đinh Văn Điền (Chủ tịch CĐ Công Giáo VN Brisbane), ông Đỗ
văn Tô (Chủ tịch Hội Người Việt Cao Niên -Qld), ông Tăng văn Ngô (Hội trưởng Hội
Phật Giáo Hoà Hảo - Qld), Đại đức Thích Thiện Hữu (Trụ trì chùa Phật Đà), ông
Trần Thanh Vân (Phó Chủ tịch Nội Vụ CĐ NVTD-Qld), Linh mục Phao Lô Lương Minh
Chánh
Ông Đinh Văn Điền, Chủ tịch CĐ Công Giáo VN Brisbane, đã có đôi lời chào mừng
cùng quan khách. Tiếp theo là ba hồi chiên trống, và nghi thức thắp nhang do
Linh mục Phao Lô Lương Minh Chánh và hai vị cao niên thực hiện.
Sau đó là phần phát biểu của LM Phao Lô Lương Minh Chánh và của ông Trần Thanh
Vân, Phó Chủ Tịch CĐ NVTD-Qld.
Xen kẻ giữa các bài phát biểu là những bài thánh ca do ca đoàn Têrêsa trình bày.
Ban tổ chức cũng cho trình chiếu một video về những diễn biến của cuộc đấu tranh
của giáo xứ Tam Toà.
Sau phần trình chiếu video, LM Phaolô Lương Minh Chánh và đại diện các giáo họ
đã tiến hành nghi thức thắp nến. Những ngọn nến lung linh trong tiếng hát của
bài Thánh ca “Thắp Sáng Trong Con” như khơi dậy niềm tin trong lòng mọi người.
Cuối cùng là lời nguyện của thiếu nhi, giới trẻ và bô lão đọc lời nguyện cho cho
Giáo hội Quê hương Việt Nam và cho Tam Tòa.
Trước khi cảm tạ và chào tạm biệt cùng quan khách, ông Đinh Văn Điền, Chủ tịch
CĐ Công Giáo VN Brisbane, đã phổ biến thông báo về sinh hoạt “Một Buổi Chiều Cho
Galang” của Ban phát thanh Việt ngữ 4EB sẽ được tổ chức vào Chủ Nhật 23/08/09.
Đỗ Quang Phúc
TINH THẦN HIỆP THÔNG CÙNG TAM TÒA LÊN TỚI
CAO ĐIỂM
TRONG NGÀY LỄ QUAN THẦY GIÁO PHẬN VINH
Không
quản thời tiết oi bức của những ngày cuối hạ, trong hai ngày 14 – 15 – 8 – 2009,
ước chừng có hơn 100.000 giáo dân Giáo phận Vinh đã quy tụ về ngôi nhà chung của
Giáo phận – Trung tâm Tòa Giám mục Vinh để mừng lễ Quan Thầy Giáo phận và đặc
biệt hiệp thông cầu nguyện cho người anh em Tam Tòa sớm thoát khỏi cơn quẫn bách
do bạo quyền, luôn trung kiên làm chứng cho sự thật, công lý và hòa bình với tất
cả niềm tin yêu.
Điểm đáng lưu ý trong cuộc quy tụ tại quảng trường Tòa Giám mục Vinh lần này đó
là, không chỉ số người tham dự đạt tới mức được coi là kỷ lục mà những tâm hồn
hồn thiện chí về đây còn mang theo bầu khát vọng bấy lâu họ vẫn hằng thao thức:
khát vọng được sống bình an trong một thế giới không còn bạo lực, được sống và
thể hiện niềm tin tuyệt đối cao thượng của mình…Người ta nhận thấy một “tinh
thần Vinh” mạnh mẽ hơn bao giờ hết giữa những con người đang cùng sát cánh bên
nhau, chia sẻ cùng nhau lời nguyện cầu trong ánh nến chan hòa tình hiệp thông,
cùng nhau giương cao biểu ngữ nói lên ước vọng cháy bỏng về một “mùa hồng ân”
công lý. Dù đứng dưới bầu trời quê hương còn nhiều khối mây mù u ám bởi bất công
lan tràn, những “con tim nồng Vinh” vẫn tin tưởng và phó thác cho Đấng Bảo Trợ
đầy uy quyền và yêu thương – Đức Trinh Nữ Maria Hồn Xác Lên Trời – Nữ Vương Giáo
phận Vinh. Chính Mẹ cũng đã từng sống thân phận “nữ tỳ hèn mọn” bần cùng trong
xã hội, nhưng Thiên Chúa đã đoái thương cất nhắc Mẹ lên cõi trời cao xanh vinh
hiển. Hôm nay, từng giây phút, Mẹ vẫn dõi nhìn đoàn con thơ của Mẹ đang đớn đau
quằn quại trong đêm trường của áp bức, bạo tàn, và Mẹ đang ra tay che chở, thoa
dịu, ủ ấp thương yêu. Trong tâm tình ấy, tất cả đồng tâm cất cao bài hát “CẦU MẸ
THƯƠNG TAM TÒA”: “Ôi Mẹ Maria, ôi Mẹ - Mẹ Giáo phận Vinh, con xin dâng Giáo phận
cho Mẹ. Ôi Mẹ Maria, ôi Mẹ- Mẹ Giáo phận Vinh, xin dâng Mẹ đoàn chiên xứ Tam
Tòa…”
Sự hiện diện của vị Cha chung Giáo phận – Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên
trong Đại lễ là nguồn khích lệ vô cùng lớn lao đối với đoàn con Giáo phận Vinh
đông đảo. Cùng với vô số tâm hồn thiện chí không chỉ tại Giáo phận nhà mà còn ở
khắp muôn nơi, Đức Cha đã cùng xót đau “nỗi đau Tam Tòa” với tất cả niềm cảm
thông sâu sắc. Trước khi kết thúc Thánh lễ, một lần nữa, đoàn con Vinh thực sự
được tiếp thêm xung lực thần linh cho công cuộc sống chứng nhân vì Sự Thật –
Công Lý – Hòa Bình trước tâm tình của Đức Cha. Chính Thiên Chúa sẽ ra tay hành
động, vì đối với Ngài “mọi sự đều có thể” như xưa Ngài đã làm nên điều huyền
diệu nơi Đức Maria. Mọi người đã sững sờ, và trào dâng xúc động trong niềm phấn
khích khôn tả khi nghe Đức Cha dõng dạc cất cao lời: “… GIÁO PHẬN VINH KHÔNG CHỈ
CÓ MỘT CAO ĐÌNH THUYÊN MÀ CÒN CÓ CẢ NĂM TRĂM NGÀN CAO ĐÌNH THUYÊN !..”
15 – 8 - 2009
J.B Nguyễn Quốc Tuấn
Tham nhũng, Cộng sản và Đạo Công giáo ở Việt Nam
Năm nay đánh dấu việc kỷ niệm 20 năm ngày sụp đổ của chế độ
Cộng sản tại Trung và Đông Âu. Nhiều người chắc hẳn vẫn còn nhớ sự sụp đổ này
khởi đi từ những nước là thành trì Cộng sản như Ba Lan, Đông Đức và Hungary, một
số khác có thể sẽ hồi tưởng lại di sản kinh hoàng của chủ nghĩa Mác: hàng triệu
người chết và bị tra tấn, bị "tái giáo dục" và lao động khổ sai, bị đấu tố,
những phá hủy đối với nền kinh tế và môi trường tồi tệ nhất chưa từng có trong
lịch sử.
Như nhà triết học quá cố chuyên nghiên cứu, phê bình về chủ nghĩa Mác Leszek
Kolakowski, đã kết luận trong bộ sách "Main Currents of Marxism" của ông rằng,
sự sụp đổ của chế độ Cộng sản không phải là điều tình cờ hay ngẫu nhiên. Đó là
kết quả tất yếu như của triết học Mác đã nói. Qua định nghĩa, không có bất kỳ
cương lĩnh chính trị nào được xây dựng trên quan điểm duy vật rõ ràng đến mức có
thể tự xem chính nó là giới hạn bởi ý tưởng xuất phát từ phẩm giá thiên bẩm của
con người, hay bất cứ điều gì gợi ý đến một chiều kích còn-hơn-là-máu-thịt đối
với sự sống con người.
Đó là lý do tại sao những chế độ theo chủ nghĩa Mác lúc nào cũng thù địch với
niềm tin tôn giáo. Chi tiết khác là một số tôn giáo - như Cơ Đốc Giáo - luôn
khẳng định rằng có những giới hạn cố hữu đối với quyền lực nhà nước, bao gồm
những thực hành của "nền chuyên chính vô sản". Để chấp nhận ý niệm tự do tôn
giáo, dựa trên trách nhiệm của mọi người để tìm kiếm sự thật, có nghĩa là chính
quyền Cộng sản thừa nhận một nhà nước bị giới hạn bởi học thuyết của họ. Và đó
là điều mà không một nhà nước Cộng sản nào có thể thực sự thừa nhận.
Do vậy, không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên khi chính quyền Cộng sản bách hại
dã man Giáo hội Chính Thống trong phạm vi tất cả các nước thuộc liên bang cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Sô Viết giữa những năm 1920 và 1940, giết hại hàng ngàn
giáo sĩ. Cũng không phải là tình cờ khi Giáo hội Công giáo trong suốt những năm
sau chiến tranh tại Trung và Đông Âu đã cảm nhận rõ rệt sự đàn áp của nhà nước
Cộng sản, với việc hàng ngàn linh mục và nữ tu bị bắt giữ, tra tấn và tử hình,
các tín hữu thực hành đạo bị quẳng ra ngoài lề của xã hội.
Sẽ thật tốt đẹp nếu đó đơn thuần chỉ là lịch sử, nhưng nếu bất cứ khi nào chúng
ta cần một bằng chứng về việc chế độ Cộng sản không hề thay đổi, thì hãy nhìn
xem sự đối đầu ngày càng lớn giữa Giáo hội Công giáo và nhà cầm quyền Cộng sản
tại Việt Nam.
Hiện nay có hơn 6 triệu người Công giáo ở Việt Nam (tức là chiếm khoảng 8% dân
số). Họ là thiểu số tôn giáo lớn nhất trong một quốc gia Cộng sản toàn trị kể từ
năm 1975. Cũng giống như mọi chế độ Cộng sản khác, Việt Nam có những chiến dịch
"tái giáo dục" dân chúng. Chế độ này đã sách nhiễu Giáo hội Công giáo trong suốt
một thời gian dài. Không có biểu tượng nào minh chứng điều đó rõ ràng hơn việc
Đức cố Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, được thừa nhận rộng rãi như một
vị thánh của thời đại, đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bỏ tù suốt 13 năm
trường, trong đó 9 năm bị biệt giam. Sau khi trả tự do cho ngài, chính quyền
toàn trị tại Việt Nam trục xuất vị Hồng y này khỏi lãnh thổ để rồi sau đó Hồng y
được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đón nhận ngay tại Vatican.
Một vài lý do khiến Giáo hội Công giáo nhận lấy sự áp bức này từ chính quyền
Việt Nam là do có liên quan đến lịch sử. Những người cầm quyền tại Việt Nam nhận
thức được sâu sắc rằng những người Công giáo từng nằm trong số những nhóm chống
đối chế độ mạnh mẽ nhất suốt cuộc chiến tranh Việt Nam. Nhiều người Việt Nam
khác cũng bị đồng hóa với Công giáo khi họ ủng hộ chính quyền thực dân Pháp.
Tuy nhiên, điều đó chỉ là một khía cạnh bên lề khi giải thích về sự đàn áp dã
man không nương tay hiện nay đối với người Công giáo trên khắp Việt Nam. Nói một
cách đơn giản, thái cực này xuất phát từ sự tham nhũng và mục nát của chính
quyền.
Như các Giám mục Việt Nam đã khẳng định trong thư chung năm 2008, tham nhũng là
quốc nạn trầm trọng của đất nước này. Điều này cũng đúng đối với bất kỳ quốc gia
nào, nơi mà nhà nước không bị ràng buộc bởi nền luật pháp và những khuyến khích
cơ bản của họ cho việc thực hành lấy cắp tài sản của người khác thay vì làm giàu
bằng khả năng kinh doanh chân chính. Tuy nhiên, Việt Nam bị Tổ chức Minh bạch
Quốc tế liệt vào danh sách những nước tham nhũng nhất thế giới, cùng với đàn anh
Trung Quốc.
Thủ đoạn gần đây được thực hiện rộng rãi của giai cấp chính trị Cộng sản Việt
Nam là "trưng dụng" đất đai của nông dân rồi bán chúng lại cho những nhà đấu
thầu với giá cao nhất, trong khi âm thầm bỏ túi những khoản lợi nhuận cao ngất
và rũ tay phủi bụi khỏi những cáo buộc của người dân. Giáo hội Công giáo từ lâu
đã đồng hành bên cạnh những vấn đề của người nông dân Việt Nam. Qua thông cáo
hồi năm ngoái của Hội Đồng Giám Mục, các Đức cha Việt Nam đã nhấn mạnh rằng
quyền lợi tài sản cá nhân phải được tôn trọng.
Tài sản của Giáo hội giờ đây lại đang trở thành mục tiêu bị chiếm dụng. Chẳng
hạn như vào cuối năm 2008, nhà cầm quyền tỉnh Vĩnh Long đã tuyên bố "hợp thức
hóa" mảnh đất từng là trại trẻ mồ côi của các nữ tu để xây dựng thành khách sạn.
Gần hơn nữa là vụ nhà cầm quyền Hà Nội thừa nhận vụ một mảnh đất là sở hữu của
một Tu viện Công giáo từ năm 1928, nay được nhà nước dùng để xây dựng khu dân
cư.
Những câu chuyện bên trên được lặp đi lặp lại trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Để
đáp trả, hàng ngàn người Công giáo đã phản đối trong suốt cả năm qua bằng các
buổi cầu nguyện ôn hòa. Nhưng, theo như Tổ chức Ân xá Quốc tế cho biết, thì
những hành động trả đũa của nhà nước là đe dọa và bạo lực. Những người Công giáo
này bị chính quyền lên án và dùng cụm từ theo đúng kiểu Mác-xít là "phản cách
mạng", bị bắt giữ và bị đấu tố. Các linh mục và nữ tu thì bị đánh thương tích
trầm trọng bởi lực lượng cảnh sát và "quần chúng tự phát". Một phụ nữ đã nói với
Tổ chức Ân xá Quốc tế rằng: "Chúng nói những lời thô tục xúc phạm ông bà tổ tiên
chúng tôi, chúng còn nói những thứ đại loại như 'giết chết thằng Tổng Giám Mục',
'giết chết bọn linh mục'."
Việt Nam là một quốc gia nơi mà chủ nghĩa Mác, được mô tả chuẩn xác bởi
Kolakowski là "thứ quái dị vĩ đại nhất trong thế kỷ chúng ta sống", đã một lần
nữa phơi bày ra điều không gì khác hơn ngoài một vỏ bọc huyền ảo cho tầng lớp
chính trị tham nhũng, mục nát đang cố nắm lấy quyền lực và sống dựa vào sức lao
động của người khác. Và, một lần nữa, người Kitô hữu và lý tưởng vì tự do tôn
giáo của họ đang phải trả giá đắt bởi dám lên tiếng đòi công lý tại quốc gia
này.
Samuel Gregg, D.Phil.,VietCatholic
Lễ Bổn Mạng Hội Các Bà Mẹ Công Giáo TGP Sydney
SYDNEY - Sáng thứ Năm 13/08/2009 rất đông đủ các Hội Đoàn
Đoàn Thể đã đến Trung Tâm Hành Hương Thánh Mẫu Bringelly – Sydney mừng kính Lễ
Quan Thầy của Hội Các Bà Mẹ Công Giáo TGP Sydney.
Mọi người tập trung trước tượng đài Đức Mẹ và Cha Tuyên uý Trưởng Nguyễn Khoa
Toàn Linh hướng Hội Các Bà Mẹ Công Giáo TGP Sydney xông hương tượng đài Đức Mẹ
và kiệu tượng Thánh Nữ Monica. Cha kêu gọi mọi người hãy cầu nguyện cho Tự Do -
Hòa Bình – Công Lý tại quê nhà, sau đó mọi người cùng làm việc đền tạ dâng lời
nguyện lên Đức Mẹ và đồng thời cung nghinh kiệu Thánh Nữ Monica về Trung Tâm
Tĩnh Huấn Thánh Giuse. Cuộc kiệu rất trang nghiêm, mọi người sốt sắng dâng lên
Đức Mẹ chuỗi kinh Mùa Mừng cầu nguyện cho bản thân, cho gia đình, cho Cộng Đồng,
đặc biệt là cho quê hương Việt Nam.
Khi kiệu tượng Thánh Nữ Monica đã về đến Hội Trường và an vị phía trên bàn thờ,
kế tiếp phần đọc sơ lược tiểu sử của Thánh Nữ Monica. Ngài sinh ở Phi Châu là
một người mẹ rất mẫu mực hiền đức luôn sùng kính tôn thờ Thiên Chúa. Đặc biệt
Thánh nữ hết lòng cầu nguyện cho con trai là Thánh Augustino được ơn trở lại.
Với sự kiên kỳ trong cầu nguyện của Thánh nữ Monica đã nhìn thấy con mình được
rửa tội trước khi Thánh nữ qua đời.
Sau khi chấm dứt phần đọc tiểu sử. Thánh lễ do quý Cha Tuyên uý Trưỏng Nguyễn
Khoa Toàn, Cha Nguyễn Văn Tuyết, Cha Dương Thanh Liêm, Cha Mai Đào Hiền, Cha Tâm
cùng đồng tế và Thầy Phó tế Đặng Đình Nên phụ giúp lễ. Sau bài giảng là nghi
thức Xức Dầu bệnh nhân cho các vị cao niên, các vị đau yếu trong Cộng Đồng.
Nguyện xin Thiên Chúa ban ơn chữa lành phần hồn cũng như phần xác.
Trước khi kết thúc Thánh lễ, ông Đinh Kiên Giang Phó Chủ tịch CĐCGVN TGP Sydney
thay mặt Cộng Đồng ngỏ lời chúc mừng Bổn Mạng Hội Các Bà Mẹ Công Giáo TGP
Sydney, kế tiếp Bà Nguyễn Thị Kim Nhẫn Hội Trưởng lên ngỏ lời cám ơn quý Cha,
quý Tu sĩ Nam Nữ, quý quan khách và tất cả mọi người đã dành thời gian quý báu
đến tham dự lễ Quan Thầy của Hội Monica. Sau đó Cha Tuyên uý Trưởng Nguyễn Khoa
Toàn tuyên đọc danh sách Tân Ban Chấp Hành Hội Các Bà Mẹ Công Giáo TGP Sydney và
Trưởng các Chi Hội của nhiệm kỳ 2009 – 2012 đồng Cha trao Chứng Chỉ Phép Lành
Tòa Thánh cho Tân Ban Chấp và các Chi Hội Bankstown, Cabramatta, Fairfiled,
Lakemba, Marrickville, Miller, Mt. Pritchard và Revesby.
Thánh lễ kết thúc mọi người cùng ở lại tham dự tiệc liên hoan mừng bổn mạng
trong nhà ăn Trung Tâm, tham dự cuộc xổ số may mắn lấy hên và kết thúc bế mạc
vào lúc 2.30pm.
Diệp Hải Dung
Sydney Úc châu hiệp thông với giáo dân Tam Tòa
SYDNEY - Đêm hôm nay 11/08, dưới cơn mưa phùn se lạnh của
tháng giữa Đông, đã diễn ra buổi thánh lễ cầu nguyện hiệp thông với giáo xứ Tam
Tòa, tại nhà thờ St.Felix - Bankstown.
Trước giờ Thánh lễ là phần nghi thức chào quốc kỳ Úc-Việt ngay ở giữa sân chính
phía trước nhà thờ. Trước phần chào cờ và mặc niệm, ông Lê Đức Ái của Khối 1906
đã tóm lược lịch sử hình thành nhà thờ Tam Tòa cũng như sự kiện “Tam Tòa” xảy ra
từ hôm 2/07/2009. Ông cho biết mục đích của Thánh lễ hiệp thông hôm nay là để
cầu nguyện cho các giáo dân và các cha của giáo xứ Tam Tòa đang bị bách hại.
Ngay sau phần chào cờ, chị Bảo Khánh của đài Việt Nam Sydney Radio đã nối đường
dây điện thoại viễn liên với LM.Nguyễn Văn Khải. Từ Hà Nội, Linh mục cho biết là
rất đau đớn khi nghe thấy các Cha, giáo dân Tam Tòa bị công an đánh đập dã man,
và cầu xin cho các Cha có đủ khôn ngoan để lãnh đạo đàn chiên vượt qua mọi gian
nan thử thách. Linh mục còn nói rằng “trong lúc này ma quỷ đang hoạt động mạnh
nhất,... và vụ Tam Tòa chỉ là một ví dụ nhỏ”.
Chiến sĩ Võ Đại Tôn, một nhân sĩ trong cộng đồng nói rằng “không ai trong chúng
ta muốn thấy đổ máu, nhưng thật sự máu của Tam Tòa đã đổ xuống”. Ông đã lập lại
câu chuyện của mối liên hệ giữa Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II và nước Ba Lan
trước đây và lời nói nổi tiếng của Ngài: “Hãy vượt qua sợ hãi để giữ vững niềm
tin”. Vì máu của Tam Tòa đã đổ xuống, nên chúng ta hãy hiệp thông cầu nguyện
Chúa và Mẹ Maria ban cho họ niềm tin, để:
“Dù là bụi, xin vuông tròn hạt bụi
Lăn theo đường thánh giá của Cha đi”
Tiếp đó, qua điện thoại viễn liên, Linh mục AnTôn Phạm Đình Phùng - Chánh văn
phòng Tòa Giám Mục Xã Đoài đã ngỏ lời cám ơn quý Cha, toàn thể giáo dân và tất
cả mọi người trong mấy tuần qua đã bày tỏ hiệp thông với giáo xứ Tam Tòa. Linh
mục đã lên án hành động dã man của công an trong việc đánh cướp thánh giá, đánh
đập giáo dân và cho biết Tòa Giám Mục Xã Đoài đã có văn thư phản đối lên Ban tôn
giáo chính phủ. Văn thư cũng có ghi rõ rằng “người dân Việt Nam chưa có tự do
tôn giáo”. Linh mục cũng cho biết các Cha bị đánh đập đã trở lại nhiệm sở sau
mấy ngày nằm viện.
Trước khi dứt lời, Linh mục thông báo đến mọi người rằng chiều hôm nay, Giám Mục
Cao Đình Thuyên, vị Giám Mục Xã Đoài đã trở về sau chuyến công vụ 2 tháng. Nghe
tin Giám Mục Thuyên về, hàng ngàn giáo dân với các phương tiện khác nhau, đã đi
hơn 7-8kms đến phi trường Vinh để đón Ngài.
Hàng trăm ngọn nến được thắp lên để hiệp thông với Tam Tòa. Ông Đoàn Kim của
Khối 1706 giới thiệu Linh Mục Đinh Văn Trung là Cha chủ tế buổi thánh lễ và Linh
Mục Vũ Kim Quyền là Cha đồng tế, và mời mọi người bước vào bên trong nhà thờ để
bắt đầu thánh lễ.
Trong bài giảng của mình, Linh mục Đinh Văn Trung cho biết hôm nay là lần thứ 3
mọi người tụ tập tại đây để dự thánh lễ hiệp thông với giáo dân trong nước. Ngài
cho biết, Tam Tòa là một vụ đặc biệt bởi vì trong vụ này công an chìm nổi đông
hơn giáo dân, và người Việt nam trong ngoài nước đều hiệp thông với Tam Tòa. Tất
cả chỉ vì yêu thương tự do công bình.
Mượn hình ảnh Gandhi của Ấn Độ, ngài cho rằng bất bạo động là một phương pháp
đấu tranh hữu hiệu nhất trong thời đại ngày nay.
Ngài kêu gọi mọi người hãy gởi hình ảnh và viết thư đến các cơ quan nhân quyền
quốc tế, cũng như hãy cầu nguyện để hiệp thông với Tam Tòa.
Phụ họa với lời phát biểu của ngài, là đoạn video slide “Tam Tòa SOS”, chiếu lại
các cảnh công an đàn áp, đánh đập giáo dân Tam Tòa và hai Cha. Hình ảnh Cha Ngô
Thế Bính phải băng bó khắp mình, sau khi bị công an và côn đồ đánh bầm dập, tơi
tả, đã khiến nhiều người xúc động.
Sau Thánh lễ, Cha chủ tế mời tất cả mọi người ra phía trước sân hàn huyên, dùng
trà nước trước khi ra về. Ngài cũng không quên cám ơn mọi người đã dành thời giờ
quý báu để đến đây hôm nay cầu nguyện hiệp thông với Tam Tòa.
Lê Minh
Giáo phận Vinh vui mừng chào đón Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên
Vinh_
Hôm nay 11-8- 2009 không khí Toà giám mục Xã Đoài trở nên đổi khác vì biết tin
Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên kính yêu của mình sẽ đáp phi trường Vinh
lúc 15h chiều nay, nên không khí của Toà giám mục Vinh đã sẳn sàng từ sáng sớm
chuẩn bị tinh thần để đón Cha mình trở về, sau một thời gian khoảng hai tháng xa
cách kể từ ngày Ngài sang Roma đi chuyến Ad limina cùng với hội đồng giám mục
Việt Nam và đi công du một số nước trong công việc của giáo phận.
Chiều nay tại toà giám mục, lúc 13h30p phái đoàn đi đón Đức Cha gồm Cha FX Võ
Thanh Tâm_ Tổng đại diện, Cha AnTôn Phạm Đình Phùng_ Chánh văn phòng, Cha Phao
lô Nguyễn Xuân Hoá_ Quản lý toà giám mục và các cha trong hội đồng linh mục giáo
phận cùng đông đảo linh mục, tu sỹ, chủng sinh, và giáo dân lân cận toà giám mục
trên tay cầm cờ hội Thánh đã khởi hành ra phi truờng Vinh để đón Đức Cha trở về.
Đúng 15h Đức Cha đã đáp sân bay, khi con cái thấy Ngài vừa bước ra thì tất cả đã
hết sức vui mừng vỗ tay hoan hô và reo hò: “Đức Giám mục giáo phận vinh! Vạn
Tuế! Vạn Tuế! Vạn vạn Tuế” Họ hạnh phúc vì được gặp lại người Cha kính yêu của
mình sau thời gian xa giáo phận, khi Ngài phải đi công việc chung của giáo hội
Việt Nam và giáo phận Vinh, Nhiều bó hoa tươi và băng rôn, cờ đã cung nghinh đón
Đức Cha trở về, thể hiện sự kính trọng và niềm vui sướng đến tột độ của con cái
giáo phận Vinh.
Sau khi được gặp Đức Cha, tại phi trường Cha tổng đại diện đã thay lời cho tất
cả mọi thành phần dân Chúa trong giáo phận Vinh vui mừng chào đón Đức Cha trở
về. Sau đó, Đức Cha đã đáp lời: “Tôi hết sức vui mừng vì sau một thời gian khá
dài xa giáo phận nay trỏ về bằng yên, Cảm tạ hồng ân Thiên Chúa và Mẹ Maria, xin
cảm ơn tất cả mọi nguời vì đã dành những tình cảm tốt đẹp cho tôi”
Trong thời gian qua khi Ngài đi công việc tại nước ngoài, mặc dù rất bận rộn với
bao công việc nhưng Ngài luôn sát sao theo dõi tình hình tại giáo phận và luôn
có những định hướng dẵn dắt mọi việc ở nhà.
Những ngày qua, trước sự kiện xảy ra cho con cái giáo phận tại giáo xứ Tam Toà,
Ngài đã luôn lo lắng và có đường hướng chỉ đạo cụ thể ở giáo phận.
Chuyến công du của Đức Cha trở về giáo phận hôm nay, theo dự định thì Ngài đã
trở về sớm hơn, cũng chỉ vì những công việc tại giáo phận, đặc biệt trước sự
kiện con cái giáo phận đang gặp gian nan, thử thách tại Tam Toà khi nhà cầm
quyền Quảng Bình đánh đập và bắt bở linh mục và giáo dân cách bất công.
Việc Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên trở về trong thời điểm này sẽ là niềm
an ủi động viên cho con cái giáo phận Vinh đang chịu nhiều đau khổ trong thời
gian qua và động lực mạnh mẽ cho mọi thành phần trong giáo phận thêm kiên vững
trong Đức tin và trên con đường làm chứng cho Công lý.
Chúng ta hãy cầu nguyện cho Đức Cha luôn tràn đầy bảy ơn cả Chúa Thánh Thần nhờ
đó trong công cuộc đi tìm công lý và sự thật của giáo phận Vinh luôn đựơc Chúa
đỡ nâng.
Xã Đoài 11/8/2009
Tình cảnh của giáo dân Tam Tòa hiện nay như chiên giữa bầy sói
Theo những thông tin nhận được mấy ngày qua, hiện nay các
giáo dân ở Tam Tòa, Đồng Hới, Quảng Bình đang lâm vào một tình trạng hết sức
ngặt nghèo bởi nhà cầm quyền Quảng Bình giở mọi trò đê hèn với họ.
Bất cứ giáo dân nào ra đường, đều có thể được công an và bọn mất dạy chăm sóc.
Công an Quảng Bình đã chụp hình các giáo dân, và thậm chí nhiều gương mặt giáo
dân được in ra, dán lên góc phố, cột điện để những người không công giáo nhận
mặt và tấn công không có bất cứ ai can thiệp.
Một giáo dân bị người lạ vào nhà đập vỡ cửa, đập nát tivi, đồ đạc, trong khi
công an đứng bảo kê bên ngoài.
Một số giáo dân khi làm ăn, buôn bán ở chợ, đã bị bọn côn đồ xúi giục để ném vào
hàng quán của họ những thứ dơ bẩn như rau cỏ, rác rưởi… nhằm chặn đường sống của
giáo dân.
Rất khó cho những người tín hữu, anh em công giáo khác đến với họ mà không bị
khủng bố. Thậm chí, người ta có thể chặn bất cứ xe nào giữa đường, nếu là có đạo
lập tức bị đánh.
Bất cứ ai ra đường, kể cả khách du lịch cầm máy ảnh đều có thể bị bất cứ người
dân nào đập nát hoặc cướp đi mà không thể chống cự.
Một số giáo dân bị bắt đều bị trấn áp và buộc phải viết cam kết “không bị đánh
đập, bức cung”. Thậm chí họ bị đặt trong sự sợ hãi, cô độc không cho tiếp xúc
với ai để các cán bộ buộc họ nhận tội. Điều này không ai lạ với cách làm việc
của công an hiện nay. Nhiều nơi đã có kinh nghiệm với cách làm việc của công an
dẫn đến nhiều người bị mời đến công an đã “tự tử” vì những lý do hết sức vô lý.
Hiện nay, người dân Quảng Bình đã được nhà cầm quyền nhồi sọ tư tưởng thù địch
với tôn giáo, vì vậy những người ngoài đang trong cơn hăng máu của bọn vô đạo và
vô lại được dung dưỡng nhằm trấn áp người công giáo. Các đài, báo không ngớt kết
tội giáo dân “âm mưu xóa bỏ tội ác Đế quốc Mỹ” và nhiều vấn đề khác nữa nhằm đổ
thêm dầu vào cơn cuồng say bạo lực này…
Các giáo dân thường xuyên bị sách nhiễu, mời, triệu tập đi “làm việc” triền miên
bất cứ khi nào, gây tâm lý bất an và nhiều trò đê tiện khác.
Gần đây, nhà cầm quyền còn trực tiếp uy hiếp các xứ họ, đe dọa linh mục như linh
mục Hồng ở Sen Bàng, mời, triệu tập đi làm việc… nhằm tạo tâm lý bị khủng bố và
sợ hãi trong giáo dân.
Tình cảnh anh chị em giáo dân Tam Tòa hiện đang trong cơn bi đát, xin mọi người
hiệp sức cầu nguyện cho các anh chị em đó.
Tam Tòa 11/8/2009
CTV Thái Hà
Hundreds of thousands of Vietnamese Catholics presist in protests over arrests
Hanoi, Vietnam, Aug 10, 2009 / 08:13 pm (CNA).- Despite a
widely circulated threat of an imminent government crackdown, hundreds of
thousands of Catholics from the Diocese of Vinh held massive protests on
Saturday night. They demanded the immediate release of three Catholics detained
for the past few weeks, following an incident at Tam Toa parish.
On July 20, Vietnamese police brutally beat hundreds of Catholics who were
erecting a cross and building an altar on the ground of Tam Toa church, which
collapsed during the Vietnam War after a U.S. air raid. Vietnamese authorities
had claimed the ruined building for the centuries-old parish as a war memorial.
In the aftermath of the incident, all 178 parishes of the Diocese of Vinh, which
have about 500,000 Catholics, held simultaneous protests and candlelight
processions on Saturday. The protests this past weekend mark the third time that
the vigils and marches have been held across the country in recent weeks.
“The protestors marched on the streets in seas of lights, receiving applause
from bystanders standing on sidewalks who looked up to them with eyes widened in
admiration for their courage to stand up against the tyrannous regime,” Sr.
Emily Nguyen told CNA.
Protesters gathered at local churches holding placards. Some placards accused
the government of ongoing persecution against Catholics, while others demanded
the return of Church and individual properties seized by police and still others
demanded an end to the state media’s distortion of truth, defamation of
religion, and stirring up of hatred between Catholics and non-Catholics.
Other diocese held candlelight vigils as a show of solidarity with victims of
police and government-backed gangs. On Saturday night 3,000 Catholics joined in
a candlelight vigil at Thai Ha Church in Hanoi. About 2,500 Catholics in Saigon
joined another vigil at Saigon Redemptorist Monastery.
Government authorities in the Diocese of Vinh are rumored to be seeking tougher
measures to deal with the Catholics’ ongoing protests. Disaffected youth, army
veterans, and members of the Communist Youth League have supposedly been asked
to join paramilitary groups to attack Catholics.
State media campaigns have spread negative reports about Catholics, with some
concrete effects, Sr. Emily Nguyen reports. Food stalls along road sides in
Quang Binh reportedly have refused to sell food to anyone wearing a Catholic
symbol, possibly a result of the provincial government’s policy to isolate
Catholics.
The Vietnamese government has not yet agreed to dialogue on issues of
controversy. An August 6 statement from Fr. Anthony Pham Dinh Phung, chief
secretary of the Diocese of Vinh, said that the provincial government of Quang
Binh had asked representatives of the bishop of Vinh to come to Dong Hoi to
discuss the Tam Toa church incident. Fr. Anthony Pham has insisted that
negotiations be held at the Bishop of Vinh’s office for the safety of the
diocese’s representatives.
According to Sr. Emily Nguyen, Quang Binh officials have not replied to the
diocese’s statement.
Catholic News Agency
TRẠI HÈ LIÊN XỨ NGHĨA CHÍNH – THUẬN NGHIỆP TẠI BỔNG ĐIỀN
Mùa
hè là dịp tốt để các em thiếu nhi bồi bổ về thể xác và tinh thần. Thấy được tầm
quan trọng như vậy và “tận dụng” tối đa thời gian quý báu các em có được, cha
Quản nhiệm Bổng Điền đã phối hợp với hai thầy Học Viện DCCT ra thực tế hè để tổ
chức trại hè cho các em thiếu nhi liên xứ Nghĩa Chính – Thuận Nghiệp 2009.
Cứ sự thường thì trại hè kéo dài cả mấy ngày mấy đêm, nhưng ở đây chúng tôi chỉ
cho kéo dài từ 3 giờ 30 chiều hôm trước đến 10 giờ sáng hôm sau! Ấy vậy mà trại
hè này đã đem lại cho các em nhiều niềm vui, phấn khởi, đầy bổ ích và ấn tượng
khó quên!
Các em đã cùng nhau thi đua cắm trại, thi nấu ăn, vệ sinh môi trường, đốt lửa
trại, diễn các tiết mục văn nghệ, thi hóa trang, các trò chơi thi đua đồng đội
như phá mìn (các đội lên thổi bong bóng và làm vỡ), xếp hình, gấu ăn trăng (hai
người cùng nhau lên ăn bánh đa), xác ướp Ai Cập, thi nối dây bằng giấy, lấy kẹo
trong đĩa bằng miệng), buộc gạo bằng tóc, hái dưa ngoài đảo. Mặc dù lần đầu tiên
các em được tham gia chơi các trò chơi như thế này song các em đã tham gia cách
tích cực, tuân thủ luật chơi và đầy sinh động.
Trước khi đốt lửa trại, các em cùng nhau tham dự thánh lễ để đón nhận hồng ân,
sức sống, bổ dưỡng về đời sống tâm linh, thiêng liêng nơi bàn tiệc Lời Chúa và
Thánh Thể.
Một điều không thể không nói đến đó là đêm đốt lửa trại mà lại có nguyên một hội
kèn nữ Thuận Nghiệp “mới ra lò” phục vụ! Có vẻ tiếng kèn trong đêm lửa trại
không hợp lắm nhưng cũng đem lại một bầu khí hay hay! Điều này nói lên sự hòa
quyện, trộn lẫn giữa cũ và mới, giữa truyền thống và hiện đại, giữa tiếng tí
tách bập bùng của ngọn lửa và tiếng kèn vang vọng vang xa!
Trại hè liên xứ 2009 đã đem lại cho các em thiếu nhi nhiều điều bổ ích và những
bài học quý giá. Các em có cơ hội sống chung trong sự hiệp thông, chia sẻ, giúp
đỡ lẫn nhau, rèn luyện cho các em tinh thần sống đồng đội, xả thân, hy sinh, nề
nếp, kỷ cương, bồi bổ cho các em về đời sống tâm linh, đời sống thiêng liêng.
Trại hè như món quà vô giá đem lại cho các em đầy niềm vui phấn khởi, như thể
khích lệ các em hăng hái bước vào năm học mới. Trại hè Bổng Điền 2009 đã để lại
trong các em ấn tượng lớn khó phai mờ. Mong rằng trong những năm tới sẽ có những
cuộc trại lớn hơn, bổ ích hơn, đem lại thật nhiều niềm vui phấn khởi cho các em
thiếu nhi.
Thanh Quang CSsR
Một số diễn biến xung quanh vụ Tam Toà ngày 10/08/2009
Tại Nghệ An- Tin từ giáo phận cho biết: Toàn thể giáo phận
Vinh đang tích cực chuẩn bị cho ngày lễ Quan thầy Giáo phận: Lễ Đức Mẹ Hồn Xác
Lên Trời vào ngày thứ bẩy 15/8 tới đây.
Giống như TGP Hà Nội đã bắt đầu từ tháng 9/ 2008, giáo phận Vinh cũng đã thống
nhất vào tối thứ bẩy hằng tuần, toàn thể các nhà thờ trong giáo phận sẽ thắp nến
cầu nguyện cho công lý và sự thật, đặc biệt cho các nạn nhân vụ Tam Toà.
Hôm nay, 10/8, Đức cha Phaolô Cao Đình Thuyên, Giám mục giáo phận Vinh, đã về
tới Sài Gòn. Nếu không có gì trở ngại, ngày mai 11/8, ngài sẽ về tới Toà giám
mục Xã Đoài. Sự hiện diện của vị chủ chăn ở giữa đoàn chiên chắc chắn sẽ tác
động mạnh mẽ đến việc mưu tìm công lý và sự thật.
Tại Quảng Bình- Hôm nay 10/8, CA Quảng Bình đã gửi giấy mời cha Phêrô Lê Thanh
Hồng đi “làm việc” về việc “dựng nhà”, “trái phép”. Giấy do Thượng tá Trương
Vĩnh Hoà, Thủ trưởng cơ quan CSĐT ký tên.
Giấy này được gửi gián tiếp qua một thành viên trong HĐMVGX. Khoảng 12 h, CA
Quảng Bình tiếp cận ông này, rồi tiến hành làm biên bản giao cho ông này “giấy
mời ” và buộc ông phải giao giấy này tới tay cha Phêrô Lê Thanh Hồng, quản xứ
Tam Toà.
Như thế, thay vì trả tự do các giáo dân bị giam giữ, bồi thường cho các giáo dân
và linh mục bị đánh đập, thì CA Quảng Bình đang cố tình tìm cách khép tội cha
Phêrô Lê Thanh Hồng và các giáo dân Tam Toà.
Trong khi đó, những ngày này, báo đài ti vi “lề phải” tiếp tục đưa tin sai lệnh
và bình luận xuyên tạc, có tính chụp mũ, các linh mục và giáo dân liên quan đến
vụ Tam Toà. Còn tại Tam Toà, Quảng Bình vẫn tiếp tục, khiêu khích, xách nhiễu,
mạ lị, cô lập, áp lực các giáo dân bằng hệ thống chính trị đỏ và các lực lượng
xã hội đen.
Tất cả cho thấy nhà cầm quyền vẫn cố chấp theo con đường gian ác của mình mà
chưa có biểu hiện gì tôn trọng công lý và sự thật. Sự kiện cho tại ngoại một số
người bản chất không phải là nhà cầm quyền tôn trọng và đáp ứng những yêu cầu
chính đáng của giáo phận Vinh./.
CTV CSsR
Police summon hunted priest
A
priest who has been continually attacked in the press and hunted by gangs acting
on behalf of police has been summoned by police. Church leaders fear the move
may cause more tension.
On Monday Aug. 10, police raided the house of a parishioner of Tam Toa who was
supposed to know his parish priest’s whereabouts. He was forced to send in
person to Fr. Peter Le Thanh Hong - his parish priest – a police summoning
order. Police threatened him with heavy consequences should he fail to send the
order or Fr. Peter Le would not show up before the deadline ended on Tuesday
evening.
Police have charged Fr. Peter Le of “trampling on the laws of the country” and
“inciting the faithful into the illegal constructing a house” on a historic
site. The diocese of Vinh has greatly concerned for his safety because thugs
have been roaming the streets calling for his death. But he is nowhere to be
found.
State own media have repeatedly made false accusations against Fr Le. “For
years, Le Thanh Hong (the parish priest) has trampled on the laws of the country
by celebrating Mass exceeding his quota. He has lured hundreds of people from
other places into the area to attend his Sunday Mass,” the Saigon Liberated said
on July, 31.
“Apart from saying Mass illegally, and violating the laws blatantly, he has also
distorted the truth and put on the Internet distorted statements,” Saigon
Liberated added. For this reason the paper wants the authorities to arrest him
and hand him a lengthy sentence.
According to information obtained by VietCatholic News, Fr Le Thanh Hong does
not know how to use a computer or the internet.
J.B. An Dang
Candlelight protests throughout the diocese of Vinh
Amid
a widely circulated threat of an imminent crackdown, the entire diocese of Vinh,
with half a million Catholics, held massive protests again on Saturday,
demanding the immediate release of 3 Catholics who have been detained since the
incident at Tam Toa.
On Saturday night Aug. 08, 2009, all 178 parishes of the diocese of Vinh held
simultaneous protests. The protestors marched on the streets in seas of lights,
receiving applauses from bystanders standing on sidewalks who look up to them
with eyes widened in admiration for their courage to stand up against the
tyranny regime.
After marching, protestors gathered at local churches where one could see a sea
of placards. Some accused ongoing persecutions against Catholics. Others asked
for the requisition of Church and individual properties seized illegally by
police, or demanded an immediate halt to the ongoing distortion of truth,
defamation of religion, and promotion of hatred between Catholics and
non-Catholics via state media.
Other dioceses throughout the country also held candlelight vigils to stand in
solidarity with victims of police and government contracted –gangsters, and the
safety of Catholics in the region of Dong Hoi. On Saturday night, 3000 Catholics
joined in a candlelight vigil at Thai Ha. The next day, 2500 Catholics in Saigon
joined in another candlelight vigil at Saigon Redemptorist Monastery.
There have been rumors that local authorities in Vinh diocese have been actively
looking for tougher measures to deal with Catholics’ ongoing protests.
Disaffected youth, army veterans and members of Communist Youth League have been
asked to join Para-military groups to attack Catholics while state media keep
spreading negative image of Catholic by ongoing distortion of truth, the
defamation of religion, and the promotion of hatred between Catholics and
non-Catholics.
The state media campaign seems to have some negative results against Catholics.
Food stalls along road sides in Quang Binh reportedly have refused to sell food
to anyone wearing a Catholic symbol. The action might also be a consequence from
a policy of local government of Quang Binh province to isolate Catholics. The
owner of a food stall in Quang Trach - a town of Quang Binh - disclosed that
local authorities had forbidden her to do so.
Despite Catholics’ mass protests, Vietnam government seems not to be willing to
settle for peaceful dialogues. In a statement released on Aug 6, Fr. Anthony
Pham Dinh Phung, the chief secretary of Vinh Diocese, stated that local
government of Quang Binh province had asked representatives of the Bishop’s
Office of Vinh to come to Dong Hoi to discuss on the Tam Toa incident. However,
"negotiation should be held in the Bishop’s Office of Vinh for the safety of the
diocese’s representatives," Fr. Anthony Pham insisted.
So far, officials of Quang Binh province have not replied the diocese’s
suggestion.
Emily Nguyen
Buổi cầu nguyện cho Tam Tòa tại DCCT SG tối ngày 9/8/2009: Giọt nước mắt không tên...
Tối
Chúa Nhật, ngày 8 tháng 9 năm 2009, lúc 20 giờ đã diễn ra thánh lễ cầu nguyện
cho linh mục và giáo dân Tam Tòa, tại đền Đức Mẹ hằng cứu giúp, Dòng Chúa Cứu
Thế. Thánh lễ cầu nguyện đặc biệt này do em linh mục tu sĩ DCCT gốc Vinh tổ
chức.
Trời đổ những cơn mưa xối xả vào dòng người đang vội vã háo hức tiến vào nhà
thờ. Những người đa cảm đã cảm nhận đó là một điều không mấy tốt đẹp cho đêm cầu
nguyện này. Trời mưa người ta không đến được chăng. Thế nhưng, chưa đến giờ bắt
đầu là 8 giờ tối ngôi nhà thờ đã chật ních người. Tối nay lượng người đổ về
khoảng hơn 2000 người.
Trời vẫn mưa, người vẫn tuôn về. Phải chăng trời đang tuôn những giọt nước mắt
cho con dân Việt Nam đang gặp những bất công lan tràn, những mặt trái của xã hội
đó đây đang diễn ra, được phô bày trên những trang mạng điện tử cũng như những
tờ báo chính thức của nhà nước. Hàng trăm con người nông dân thấp có bé miệng
quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, phải nhường đất để làm sân gôn cho
vài người ít ỏi vào chơi. Hàng ngàn tiểu thương buôn bán ở chợ Ga Vinh ở Nghệ An
hay chợ Sặt ở Đồng Nai phải phá sản vì những dự án "công" của nhà nước. Hay như
người dân Thủ Thiêm đã phải kêu trời vì dự án của một ông chủ tịch nào đó hay
người ngư dân Quảng Ngãi ngày đêm âu lo vì sắm thuyền đánh cá trên biển của mình
vẫn bị “người anh em láng giềng tốt bụng” trưng dụng và đòi tiền chuộc nặng,
tiền mất tật mang, chính quyền thì im lặng...
Tối nay, bên ngoài trời đang “mưa” và dòng người trở về ngôi thánh đường này
cũng rướm lệ khi họ chứng kiến những hình ảnh giáo dân và linh mục bị đánh trọng
thương khi họ đến cầu nguyện tại nhà thờ Tam Tòa, nơi mà cha ông họ đã phải đổ
mồ hôi sôi nước mắt để có được. Họ khóc vì những nạn nhân là anh em của họ,
những người đồng hương xa quê của Giáo phận Vinh đến từ Nghệ An, Hà Tĩnh và
Quảng Bình. Đó cũng là lý do cho buổi cầu nguyện tối hôm nay.
Bước vào giờ cầu nguyện, với tất cả tâm tình họ đã hát lên bài ca dâng Giáo phận
cũng như anh em giáo dân Tam Tòa cho Mẹ.
Đk. Ôi Mẹ Maria! Ôi Mẹ! Mẹ giáo phận Vinh. Con xin dâng giáo phận cho Mẹ.
Ôi Mẹ Maria! Ôi Mẹ! Mẹ giáo phận Vinh. Xin dâng Mẹ đoàn chiên xứ Tam Tòa.
1. Xin Mẹ luôn giữ gìn qua cơn nguy khốn, cho đoàn con vững lòng tin tưởng trông
cậy. Xin Mẹ ban sức mạnh đức tin kiên vững. an bình an và ban ý chí kiên cường.
2. Cho đoàn con giáo phận luôn luôn hiệp nhất. Trong tình yêu Chúa là Thiên Chúa
nhân từ. Cho đoàn con giáo phận hiên ngang theo Chúa. Để ngày mai được vui hưởng
phúc thiên đàng.
3. Xin Mẹ cho những người ra tay bắt bớ. Biết nhận ra đâu là công lý sự thật.
Cho Việt Nam tôn trọng tự do tín ngưỡng. Xây dựng nên Việt Nam đất nước thanh
bình.
Hình như khi gặp khốn khó, người ta muốn ôm trọn Mẹ Maria là Mẹ của riêng họ:
“Ôi Mẹ Maria, Mẹ là Mẹ giáo phận Vinh, con xin dâng giáo phận cho Mẹ, xin dâng
Mẹ đoàn chiên xứ Tam Tòa”... Họ chỉ biết bám vào Mẹ là Nữ Vương Hòa Bình, phó
thác mà dâng lên tất cả tâm tình của mình.
Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của họ, những giọt nước mắt của nỗi niềm
bức xúc hay xót xa cho quê hương, những giọt nước mắt rơi vì tinh thần hiệp
thông cầu nguyện của mọi người trên thế giới hướng về quê hương Vinh của họ, hay
những giọt nước mắt quặn đau vì một xã hội văn minh mà lại có những cấp lãnh đạo
vô nhân tính, dùng vũ lực để lãnh đạo dân mình như ở Thái Hà hay Tòa Khâm Sứ và
giờ đây tại Tam Tòa và nhiều nơi trên đất nước này. Cũng có những cụ già phấn
khởi vui mừng vì thấy sự hiệp thông cầu nguyện trong một tinh thần hiệp thông
vào sốt sắng.
Tất cả những tâm tư nỗi niềm trên được trấn an bởi lời của thánh Phaolô. Đây
cũng là tâm tình mà cộng đoàn hôm nay muốn gửi đến các linh mục và anh chị em
giáo dân Tam Tòa “Chỉ có điều này là anh em hãy cư xử sao cho xứng với Tin Mừng
của Đức Kitô, ngõ hầu anh em được đứng vững trong một Thần khí, cùng nhau chiến
đấu với một tâm hồn, vì đức tin do Tin mừng đem đến, không chút mảy may hốt
hoảng trước mặt những kẻ chống đối. việc họ chống đối là dấu nguy cơ diệt vong
họ, còn cho anh em là dấu chỉ ơn phúc cứu độ. Và điều ấy là do Thiên Chúa an
bài” (Pl 1, 27-30).
Sau đó mọi người cùng bước vào thánh lễ với bài ca nhập lễ thật ý nghĩa : lạy
Chúa chúng con về từ khắp phương trời ... hành trang con mang theo đầy đau buồn
của thế giới ... về đây xin dâng cha...
Thánh lễ đồng tế 25 linh mục, Đức Ông Xuân Ly Băng, tổng đại diện giáo phận Phan
Thiết chủ tế. Ngoài anh em tu sĩ, linh mục Dòng Chúa Cứu Thế, còn có sự hiện
diện của quý linh mục gốc Vinh giáo phận Phan Thiết, Cha Pascal Tĩnh dòng
Phanxicô, quý cha của giáo phận Vinh, quý sơ Dòng Mến Thánh Giá Vinh và quý sơ
dòng Phan Sinh, và đông đảo bà con giáo dân gốc Vinh đang sinh sống học tập và
làm việc tại Miền nam. Tất cả cùng đồng tâm nhất trí hiệp thông cầu nguyện với
cử chỉ những ngọn nến không ai bảo ai đồng loạt giơ lên diễn tả niềm xác tín của
mình.
Sau bài giảng trong thánh lễ, mọi người lại cùng nhau cất lên lời nguyện cầu tha
thiết cho giáo phận, cho Tam Tòa, cho quê hương đất nước qua bốn đại diện của
các thành phần giới trẻ xa quê, sinh viên, tu sĩ và giáo dân. Những tâm tình cầu
nguyện được ngân vang mãi trong lòng mỗi người với điệp khúc vang lên với một
niềm tin tuyệt đối.
Đk. lạy Chúa, xin lắng nghe tiếng dân con nguyện cầu cho quê hương Việt nam.
Lạy Chúa, xin đoái thương xuống muôn ơn bình an cho giáo dân Tam Tòa”.
1. Lạy Cha là Thiên Chúa, trong giờ phút linh thiêng này, chúng con những người
con của Giáo phận Vinh đang học tập, làm việc và sinh sống ở Sài gòn và các tỉnh
thành lân cận, thành tâm kính dâng lên Cha giáo phận Vinh thân yêu của chúng
con. Xin dâng lên Cha Đức giám mục giáo phận, quý cha, quý tu sĩ nam nữ và giáo
dân, nhất là giáo dân giáo xứ Tam Tòa đang bị đàn áp bắt giữ bất công và đánh
đập không thương tiếc. Xin Cha tuôn đổ Thần Khí của Đức Kito phục sinh xuống
trên mọi thành phần trong Giáo phận, để chính Thần Khí của sự hiệp nhất liên kết
chúng con trong một Đức Tin và một Lòng Mến, một niềm hi vọng và cùng nhau lên
đường làm chứng cho Tin Mừng Tình Thương, cho Công Lý và Sự thật ngự trị trên
quê hương đất nước Việt nam chúng con.
2. “Xin cho chúng con được nên một với nhau”. Lạy Cha là Thiên Chúa từ nhân,
chúng con chân thành cảm tạ Cha về tình thương lạ lùng, mà Cha đã ban cho Giáo
phận Vinh chúng con, qua những tâm tình và những việc làm cụ thể diễn tả sự hiệp
thông chia sẻ và cầu nguyện của các giáo xứ, các dòng tu, của nhiều hội đoàn và
cá nhân khát khao tìm kiếm Công lý và Sự thật trong cũng như ngoài Giáo hội,
trong nước cũng như ngoài nước, đặc biệt của những người con đang sống rải rác
khắp nơi luôn hướng về giáo phận Mẹ. Xin Cha tiếp tục làm cho ngọn lửa Hiệp Nhất
này ngày càng bùng cháy mạnh hơn nữa nơi các vị mục tử và mọi thành phần dân
Chúa cũng như những người lương thiện, để xua tan bóng tối hận thù, chia rẽ,
gian dối, độc ác nơi con người.. thay vào đó là lòng yêu thương giống nòi, bao
dung tha thứ và cùng nhau xây dựng quê hương ngày mọt tốt hơn.
3. “Phúc cho những ai biết kiến tạo hòa bình”, Lạy Cha, chúng con tha thiết nài
xin Cha ban cho mỗi người trong chúng con đây, luôn ý thức được vai trò của mình
đối với lời mời gọi của Đức Giêsu. Nhất là trong hoàn cảnh hiện tại đầy khó khăn
này, xin cho chúng con biết sát cánh bên nhau chuyên tâm cầu nguyện, tuyệt đối
tin tưởng, phó thác cậy trông vào tình thương và quyền năng của Cha, để cùng với
Giáo phận Mẹ, với anh chị em Giáo dân Tam Tòa và tất cả những người thành tâm
thiện chí, can đảm dấn thân xây dựng và bảo vệ công lý, hòa bình, sự thật trên
quê hương đất nước Việt nam. Trả lại nhân phẩm cho những người bị vu khống, bị
bắt bớ bất công, cho người bị bóc lột và tự do tôn giáo đích thực, nhất là cho
các linh mục và giáo dân sự công bằng tại giáo xứ Tam Tòa, Giáo phận Vinh chúng
con.
4. “Sự thật sẽ giải thoát các người”. Lạy Cha, chúng con tha thiết nài xin Cha
đoái thương, tha thứ và ban ơn soi sáng hướng dẫn cho các cấp lãnh đạo, nhất là
chính quyền tại Quảng Bình, cho những kẻ bị lừa gạt đang nhẫn tâm bách hại anh
chị em chúng con tại giáo xứ Tam Tòa. Xin Cha giúp họ sớm nhận ra đâu là sự
thật, đâu là sự giả dối, cũng như nhận ra những việc làm sai trái của mình, để
trở về với những giá trị căn bản nhất của con người, để họ biết tôn trọng con
người, cũng như các cấp lãnh đạo biết yêu thương con dân của mình, biết lắng
nghe tiếng nói chân thật của dân, biết chăm lo cho người dân có được quyền sống
như họ là con người, sống xứng với nhân phẩm của con người.
Đành rằng là con cái giáo phận Vinh, họ đến đây với chủ đích cầu nguyện hiệp
thông cho giáo phận và giáo xứ Tam Tòa, tuy nhiên, họ cũng không quên cầu nguyện
cho quê hương đất nước được thanh bình, mọi người biết tôn trọng nhân phẩm, biết
sống trong công lý và tự do đích thật. Họ cũng không quên đồng phận với những
cảnh đời đang là nạn nhân của bạo lực, của việc bắt bớ bất công, của những người
dám lên tiếng cho sự thật nhưng lại bị cấm cách bắt bớ. Trong lời kinh nguyện
thấm đẫm những dòng nước mắt hòa quyện với niềm hy vọng của đức tin không gì có
thể dập tắt.
Kết thúc thánh lễ, Đức ông Xuân Ly Băng có đôi lời vắn tắt như là lời động viên
mọi người giữ vững niềm tin và chuyên tâm cầu nguyện. Không cần phải tuyên
truyền nhưng làm những gì mà lương tâm chân chính mời gọi lên tiếng cho công lý
và sự thật. Lời kinh hòa bình của thánh Phanxicô lại vang lên khi đoàn người tề
tựu tại hang đá Đức Mẹ. Lời ca dâng quê hương cho mẹ vẫn vang lên như vô tận: Mẹ
ơi đoái thương xem nước Việt nam, trời u ám bất công lan tràn, Mẹ hay giơ tay
ban phúc bình an...”
Giờ cầu nguyện và thánh lễ kéo dài 2 tiếng đồng hồ, đã khép lại với những ngọn
nến được thắp lên dưới chân tượng Mẹ, vẫn một thái độ thành kính, tin tưởng phó
thác, vẫn muốn Mẹ là Mẹ của riêng họ để ủi an, để chở che họ và anh em của họ
vượt qua gian nan thử thách. Mọi người ra về chỉ còn lại những ánh nến vẫn cháy
sáng như tiếng nói của chân lý ngàn đời vẫn sáng, như đuốc sáng của niềm tin vẫn
luôn bất diệt qua mọi nghịch cảnh...
Tôi chợt nhớ câu hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn hát cho quê hương đất nước
thời chiến tranh, sau hơn 30 năm chấm dứt chiến tranh nhưng những tâm tình của
ông như một lời ngôn sứ luôn hiện thực.
“Giọt nước mắt thương con, con ngủ mẹ mừng
Giọt nước mắt thương sông, ấp ủ rêu rong.[1]
Giọt nước mắt thương đất, đất cằn cỗi bao năm [2]
Giọt nước mắt thương dân, dân mình phận long đong.[3]
...
Ôi giòng nước mắt chảy hoài
Dòng nước mắt đời, giọt nước mắt thương ai.
Ôi giòng nước mắt trong tim,
chảy lai láng vào hồn, nửa đêm gọi đến mình...
... Giọt nước mắt không tên .. xin để lại quê hương.
Nguyên Xuân 10.8.2009
--------------------------------------------------------------------------------
[1] Vedan làm ô nhiễm sông Thị Vải
[2] Bauxite Tây Nguyên
[3] Công nhân xuất khẩu lao động Việt nam đang chịu cảnh nô lệ lao động ở khắp
nơi trên thế giới
Giáo Đoàn Mt. Pritchard Sydney Mừng Bổn Mạng và Cầu Nguyện Cho Giáo Dân Tam Toà VN
SYDNEY
- Chiều Chúa Nhật 09/8/2009 Giáo đoàn Mount Pritchard Sydney đã hân hoan long
trọng mừng kính Lễ Bổn Mạng Thánh Tử Đạo Việt Nam Nguyễn Huy Mỹ tại nhà thờ Our
Lady of Mount Carmel Mt. Pritchard, Sydney.
Đúng 1 giờ Giáo Dân và các Hội Đoàn, Đoàn Thể, Phong Trào, quý Quan Khách
Úc-Việt tập trung tại khuôn viên nhà thờ và sau ba hồi chiêng trống truyền thống
dân tộc Việt Nam, Cha Nguyễn Văn Tuyết xông hương tượng Thánh Nguyễn Huy Mỹ và
kiệu cung nghinh tượng Thánh Nguyễn Huy Mỹ trong khuôn viên nhà thờ. Cuộc rước
kiệu rất long trọng và trang nghiêm, mọi ngưòi cùng dâng lên Đức Mẹ Chuỗi Mân
Côi Mùa Mừng cầu cho Giáo Đoàn và đặc biệt cầu cho Giáo Dân Tam Tòa tại quê nhà
Việt Nam. Ngoài các Hội Đoàn Đoàn thể, các Giáo Đoàn bạn, còn có Hội Đoàn người
Ý tham dự.
Sau khi tượng Thánh Nguyễn Huy Mỹ đã tiến vào nhà thờ và an vị trên cung thánh.
Anh Vũ Nhuận thay mặt Giáo đoàn đọc tiểu sử về Thánh Micae Nguyễn Huy Mỹ, Ngài
đã chịu mọi sự cực hình tra tấn dã man với 500 roi đòn rướm máu nhưng vẫn kiên
cường chịu đựng để Vinh Danh Chúa và cuối cùng Ngài vui vẻ chấp nhận cái chết để
nêu gương cho hậu thế và làm chứng nhân cho Thiên Chúa, trong khi đó trên màn
ảnh Projector cũng chiếu bản tiểu sử của Thánh Mỹ bằng Anh Ngữ để cho quan khách
Úc được biết đến vị Thánh anh hùng Việt Nam mà Giáo đoàn đã chọn làm Bổn Mạng và
nhà thờ Giáo xứ Our Lady of Mt. Carmel Mount Pritchard đã hân hạnh được đón nhận
tượng Thánh Nguyễn Huy Mỹ đặt để trong nhà thờ để mọi người tôn kính và cầu
nguyện.
Sau khi chấm dứt phần tiểu sử, Cha Nguyễn Văn Tuyết ngỏ lời chúc mừng bổn mạng
Giáo đoàn và giới thiệu quý Cha gồm có Cha Phó xứ Luciano Toldo, Cha Joseph
Visentin, Cha Dương Thanh Liêm, Cha Trần Trọng Huy, Thầy Phó tế Ðặng Ðình Nên và
Thầy Phó tế Jefferson Bariviera quý Sơ Dòng Trinh Vương và quý Hội Đồng Mục Vụ
Tổng Giáo Phận Sydney, sau đó quý Cha cùng hiệp dâng Thánh lễ.
Trong bài giảng Cha Nguyễn Văn Tuyết nói về sự can trường của Thánh Micae Nguyễn
Huy Mỹ đã thẳng thắn trả lời Quan triều đình khuyến dụ Ngài bước qua Thập Giá “
Tôi không vì thế mà làm theo lời quan được. giá như có ai bảo quan lớn hãy đạp
đầu Đức Vua, người đã ban chức trọng cho quan, chắc chắn quan chẳng dám làm, thì
tôi lẽ nào lại dám cả gan đạp ảnh Thiên Chúa – Đấng mà tôi tôn thờ..” Ngài còn
nói thêm “ Việc nhà Vua cấm Đạo ví như thử thách Thiên Chúa gởi đến ta, ta phải
kiên tâm trung thành với Đạo” Và máu Tử Đạo của Ngài đã đổ xuống trở nên nguồn
ân ủng để chúng ta thăng tiến trong Đức Tin mà các anh chị em giáo dân tại Tòa
Khâm Sứ Hà Nội, tại Thái Hà và hiện nay tại Tam Tòa đang thực hiện. Họ là những
hạt giống trổ sinh từ dòng máu các Thánh Tử Đạo. Chúng ta hãy cùng nhau cầu
nguyện cho những anh chị em đang chiến đấu cho Tự Do Công Lý tại quê nhà. Hơn
bao giờ hết lời cầu nguyện của chúng ta lúc này có giá trị lương thực bồi bổ tâm
linh cho những anh chị em đó..
Sau đó nghi thức cung nghinh Phúc Âm và các em Thiếu Nhi Thánh Thể Xứ Đoàn Mt.
Pritchard dâng lên Thiên Chúa vũ khúc Kính Dâng.
Trước khi kết thúc Thánh lễ, Cha Luciano Phó xứ Mt. Pritchard lên ngỏ lời chúc
mừng bổn mạng Giáo đoàn và Ngài khuyến khích giáo dân trong Cộng Đoàn hãy noi
gương Thánh Nguyễn Huy Mỹ luôn bền vững Đức Tin. Kế tiếp ông Giang Hoan Chủ tịch
CĐCGVN Sydney đại diện Cộng Đồng ngỏ lời chúc mừng Bổn Mạng Giáo đoàn, Xứ đoàn
Thiếu Nhi Thánh Thể và Huynh Đoàn Dòng Ba Đa Minh. Ông ngỏ lời khen ngợi Giáo
đoàn đã phát triển lớn mạnh và tích cực đóng góp rất nhiều cho Cộng Đồng trong
những thời gian qua và ông cũng kêu gọi mọi ngưòi hãy hiệp thông cầu nguyện cho
Giáo Xứ Tam Tòa tại Việt Nam Sau cùng ông Nguyễn Thiên Thiện Trưởng Ban Mục Vụ
Giáo đoàn Mt. Pritchard lên ngỏ lời cám ơn quý Cha, quý Tu Sĩ Nam Nữ, quý Quan
Khách Úc-Việt, quý ân nhân, và tất cả mọi người đã đến tham dự Lễ mừng kính Bổn
Mạng của Giáo Đoàn và sau cùng ông cám ơn Ca đoàn Ngôi Ba và Xứ Đoàn Thiếu Nhi
Thánh Thể.
Thánh lễ kết thúc mọi người ở lại cùng tham dự buổi tiệc liên hoan mừng Bổn Mạng
của Giáo đoàn và thường lãm văn nghệ bên hội trường của nhà thờ. Phần văn nghệ
do Ca đoàn Ngôi Ba Mt. Pritchard phối hợp với Ban Nhạc Trẻ Cộng Đồng trình diễn
với những tiết mục Đơn Ca, Song Ca, và lồng trong phần văn nghệ có thêm phần xổ
số may mắn lấy hên. Sau đó kết thúc và bế mạc vào lúc 3.30pm.
Ngoài ra Thánh lễ cuối tuần Thứ Bảy và Chúa Nhật các Giáo Đoàn Bankstown,
Cabramatta, Fairfield, Lakemba, Marrickville, Miller và Revesby hiệp ý cùng Giáo
Dân Tam Tòa cầu nguyện cho Tự Do – Hòa Bình và Công Lý.
Diệp Hải Dung
Sa mạc huấn luyện Huynh Trưởng tại giáo xứ Thái Bình, Xóm mới, Saigòn
SAIGÒN
- Vào lúc 8g30 sáng, ngày 08/08/2009, sa mạc Vươn Lên 37 do Cha Tuyên Uý Liên
đoàn An rê Phú Yên Giuse Phạm Đức Tuấn làm Sa mạc trưởng đã được chính thức khai
mạc với sự tham dự của 92 sa mạc sinh, như vậy tổng số huynh trưởng cấp 1 được
huấn luyện trong mùa hè này là hơn 550 người..
Vấn đề nhân sự luôn là quan tâm hàng đầu của các xứ đoàn. Dù các sa mạc luôn
liên tục được tổ chức, nhưng tình trạng thiếu huynh trưởng giáo lý viên vẫn xảy
ra. Nhiều bạn trẻ với lòng nhiệt tình phục vụ, cũng đã chịu khó tham gia phong
trào, nhưng cũng không ít trường họp huynh trưởng bỏ cuộc vì vấn đề mưu sinh, vì
những lo toan cơm áo gạo tiền và vì con đường công danh sự nghiệp đang lên…
Cũng may vẫn còn đó những bạn trẻ dám dấn thân vác thập giá mình theo Chúa.
Trong bài khoá Ơn gọi và sứ mạng người huynh trưởng các bạn cũng nói lên điều
quan ngại của mình
- Làm sao để biết mình có ơn gọi làm huynh trưởng?
- Tương lai không biết các bạn có trung thành theo Chúa hay không? …..
Hy vọng rằng, các bạn không quên Lời hứa của Thiếu nhi mà hơn ai hết huynh
trưởng cần phải tuân giữ trước khi dạy các thiếu nhi, đó là: Cầu nguyện, Rước
Lễ, Hy sinh và làm Tông đồ. Các bạn cần phải cầu nguyện và cầu nguyện luôn, nhất
là luôn kết hiệp với Chúa Giêsu Thánh Thể nhờ đó các bạn mới có đủ ơn Chúa để Hy
sinh và dấn thân làm Tông đồ. Không có Chúa ở cùng, huynh trưởng không thể giới
thiệu Chúa cho thiếu nhi.
Những sinh hoạt: trò chơi vũ điệu xen kẻ các bài khoá đều đặn được thực
hiện.Thời tiết oi nóng không cản trở nhiệt tình tham gia của các bạn trẻ.
Vào những giây phút cuối của sa mạc, các sa mạc sinh tháo bỏ chiếc khăn dự
trưởng đã thấm đậm mồ hôi, những hy sinh nhọc mệt của hai ngày qua: để rồi trong
nghi thức sai đi các bạn được cha Tuyên Uý sa mạc khoác lên chiếc khăn huynh
trưởng mới, trao ban một sứ mạng mới. Trong giây phút linh thiêng này, các bạn
xúc động cất lên bài hát Kinh Huynh Trưởng: ” Lạy Chúa Giêsu Huynh Trưởng Tối
Cao xin dạy con biết hy sinh cao thượng phụng sự Chúa và giúp ích mọi người. Xin
dạy con biết hy sinh không cần báo đáp, luôn xông pha không ngại bão táp….”
Vâng, sẽ có một ngày các bạn sẽ gặp bão táp, thử thách như tiên tri Elia trong
bài đọc sáng chủ nhật hôm nay, đó là chuyện tất yếu trong đời.Và cũng như tiên
tri Elia đã nhờ vào những chiếc bánh và nước của thiên sứ mang đến, ông đã đủ
sức đi bốn mươi ngày đêm tới núi Hôrép, các bạn cũng cần được bổ dưỡng bằng
chính Mình và Máu Thánh Chúa để hoàn thành sứ mạng được giao.
Nguyên xin Chúa Giêsu Thánh Thể là Lý tưởng của phong trào luôn đồng hành với
các bạn
Xuân Nguyên
Thương thay cho con rồng biến thành đà điểu vùng Đông Nam Á!
Từ hai năm qua giới quan sát viên quốc tế ngạc nhiên trước
phong trào bách hại vô lý và các tấn kích ngày càng có mầu sắc tội phạm thô bạo,
mà nhà nước cộng sản Việt Nam liên tục phát động chống lại các Kitô hữu, đặc
biệt là Giáo Hội Công Giáo. Ngoài hai vụ Tòa Khâm Sứ và Thái Hà, từ mấy tuần qua
còn xảy ra vụ bách hại và bạo hành tín hữu Tam Tòa tại Đồng Hới, Quảng Bình nữa.
Lần này thì nhà nước cộng sản Việt Nam trả tiền cho đông đảo các nhóm tội phạm
cao bồi du đãng xì ke ma túy mà họ gọi là ”quần chúng tư phát”, để thẳng tay
đánh đập các linh mục và giáo dân. Cũng giống như trong hai vụ Tòa Khâm Sứ và
Thái Hà, nhà nước đang huy động toàn lực lượng truyền thông báo chí phát thanh
và truyền hình để vu khống bôi nhọ đấu tố Giáo Hội Công Giáo và nhục mạ tín hữu.
Và người ta tự hỏi nhà nước cộng sản Việt Nam nhai lại các bài bản và thủ đoạn
sắt máu dơ bẩn của nhà nước cộng sản Trung Quốc trong thời Cách Mạng Văn Hóa để
làm gì, trong khi lại hoàn toàn ém nhẹm và giả mù giả điếc trước nhiều vấn đề
sinh tử đối với vận mệnh quê hương và tương lai dân tộc.
Tệ nạn thứ nhất đang đe dọa tương lai đất nước là nạn gian tham hối lộ lan tràn
như một thứ ung thư bất trị giữa các quan chức và trong mọi guồng máy chính
quyền từ trung ương tới địa phương. Điển hình là vụ thụt qũy hàng chục triệu mỹ
kim của Bộ xây cất đường xá và hạ tầng cơ sở. Ngân qũy này do các quốc gia và tổ
chức quốc tế tài trợ trong đó có Nhật Bản, Liên Hiệp Âu châu, Úc và Ngân hàng
thế giới. Tiền ăn cướp công qũy bị phung phí cho các đam mê của giới lãnh đạo
như vụ đánh cá giữa hai đội bóng đá Manchester và Arsenal hồi tháng giêng năm
2008, đốt tiêu mất 320 ngàn mỹ kim.
Các vụ điều tra sau đó đưa ra ánh sáng hàng loạt các biệt thự, nhân tình lớn bé,
xe hơi hạng sang và phong bì hối lộ của các quan chức khiến cho bộ trưởng lưu
thông phải từ chức và thứ trưởng bị bỏ tù. Vụ phanh phui này đã khiến cho ba
quan chức khác đang ở trong danh sách sắp được chỉ định làm thành viên của Ủy
ban trung ương đảng bị bó buộc phải rút lui. Nhưng cuộc điều tra chỉ dừng lại đó
không được đi xa hơn, và kết qủa là mọi thủ pham đều được ”hệ thống tư pháp công
minh” của nhà nước xử vô tội. Trong khi hai nhà báo đầu tiên lên tiếng tố cáo vụ
xi căn đan này lại bị bắt giam, và nhân chứng chính bị chết mờ ám trong nhà
giam. Thế là yên chuyện.
Song song với nạn gian tham hối lộ là tệ nạn ăn cướp đất đai của dân và của các
tôn giáo, khiến cho hàng trăm nông dân hằng ngày biểu tình phản đối trước dinh
thủ tướng tại Hà Nội và Sài Gòn. Trong một thư gửi Chủ Tịch nước và Thủ Tướng
một Giám Mục đã phải ghi nhận rằng: ”Trong đất nước này, có nhiều nông dân và
người nghèo hàng bao năm nay kêu gào trả lại tài sản của họ, nhưng vô ích vì các
giới chức chính quyền thích bách hại họ hơn là lo lắng cho họ”.
Nạn gian tham hối lộ khiến cho các quan chức của chính quyền tìm mọi cách để thủ
lợi, bất chấp mọi pháp luật. Họ bịa ra các ”dự án ma” để có cớ tịch thu hay mua
ruộng đất của nông dân với giả rẻ mạt. Sau khi đuổi dân đi rồi, họ bán lại với
giá cao hơn rất nhiều để xây khách sạn, quán ăn, hộp đêm nhằm kinh tài riêng. Và
họ cũng ăn cướp đất đai tài sản của các tôn giáo. Điển hình là vụ cướp đất Tòa
Khâm Sứ và đất của Dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà cũng như của nhiều dòng tu
khác. Cướp được thì họ nuốt trửng, còn không xong thì họ biến thành công viên và
chờ dịp khác. Các vụ ăn cướp đất đai của Giáo Hội Công Giáo đã tạo ra các cuộc
phản đối rộng lớn liên tục tại Hà Nội, Thái Hà, Hà Đông, Vĩnh Long, Huế, An
Giang. Đó là chưa kể đến các tôn giáo khác. Tuy biết mình hoàn toàn sai trái và
vô lý, nhưng chính quyền thích tạo ra bầu khí sợ hãi nghi kỵ chia rẽ xã hội,
bằng cách dùng bạo lực và đấu tố khủng bố tinh thần. Những gì đã xảy ra tại giáo
xứ Tam Tòa Đồng Hới Quảng Bình từ ngày 20 tháng 7 tới nay chứng minh cho sự thật
này. Cũng như tại Sơn La và nhiều nơi khác trên vùng Tây Nguyên chính quyền tại
đây muốn triệt tiêu sự hiện diện của người công giáo.
Từ chỗ ăn cướp và bán đất của dân để thủ lợi đến chỗ bán tài nguyên quốc gia cho
ngoại bang không xa lắm. Đó là vụ nhà nước bí mật ký giấy bán mỏ bau xít Tây
Nguyên cho Trung Quốc, mà không có phép của Quốc Hội và Quốc hội cũng không hay
biết gì. Sau khi có các can gián, phản đối kịch liệt của giới khoa học, trí
thức, tôn giáo và nhiều cơ quan của đảng vì các hệ lụy tiêu cực của nó trên môi
sinh và an ninh, vấn đề mới được đưa ra Quốc Hội cho có chuyện, vì mọi chuyện đã
xong rồi và không ai được đụng đến ”chính sách lớn” của nhà nước. Trung Quốc đã
đưa lên Tây Nguyên hàng chục ngàn công nhân và đã bắt đầu thành lập các làng cho
họ cũng như phá rừng ủi đất chuẩn bị cho việc khai thác.
Không ai trong số các người phản đối dự án bauxít bị đấu tố, chỉ có mấy cha Dòng
Chúa Cứu Thế xin tín hữu cầu nguyện cho hàng lãnh đạo biết sáng suốt, là được
báo đài nhà nước tận tình chiếu cố, suốt ngày lải nhải ghép đủ mọi thứ tội đáng
xử tử tức khắc: nào là đe dọa an ninh quốc gia, nào là âm mưu lật đổ chính
quyền...
Tuy nhiên việc bán mỏ bau xít cũng chỉ là hậu qủa tất nhiên trong chủ trương bán
đứng Việt Nam cho Trung Quốc của nhà nước, vì năm 1974 nhà nước Bắc Việt đã tán
thành việc Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa. Năm 2000 nhà nước lại đã cắt thêm 700
cây số vuông đất biên giới bao gồm cả vịnh Bắc Việt và nhượng cho Trung Quốc, và
nhà nước cũng đã im lặng để cho Trung Quốc chiếm luôn đảo Trường Sa. Khi sinh
viên học sinh biểu tình phán đối thì nhà nước đàn áp và bóp chết lòng yêu nước
của người trẻ.
Hồi đầu thập niiên 1990 Việt Nam được kể là một trong Ngũ Long của Viễn Đông gồm
Trung Quốc, Nhật Bản, Nam Hàn và Thái Lan. Nhưng giờ đây, ôi thương thay cho con
rồng Việt Nam đã mất đầu, cụt chân, bị đánh gẫy xương sống và biến thành con đà
điểu, dấu đầu dưới cát, để không trông thấy hiểm nguy và phơi thân cho người ta
đánh giết!
Linh Tiến Khải
Giáo xứ Văn Hạnh, GP Vinh liên tục thắp nến cầu nguyện cho Tam Tòa
VINH
- Trong tinh thần Hiệp nhất trong thân thể Đức Kitô, cùng với toàn Giáo phận
hướng về giáo dân Tam Tòa trong những ngày đau thương, Giáo xứ Văn Hạnh, GP Vinh
đã liên tục hiệp thông với giáo dân Tam Tòa đang đối diện với sự đàn áp dã man
của nhà cầm quyền Quảng Bình bằng những đêm thắp nến cầu nguyện hết sức mạnh mẽ
và hoành tráng.
Hiệp ý cùng toàn thể Giáo phận, Giáo xứ Văn Hạnh trong những ngày này đang làm
Tuần Chín ngày đặc biệt cầu nguyện cho Giáo xứ Tam Tòa.
Tối 7/8/2009, Giới trẻ Hạt Văn Hạnh đã tổ chức một đêm thắp nến và cầu nguyện
trọng thể cho Giáo xứ Tam Tòa. Hàng ngàn bạn trẻ các Giáo xứ thuộc Hạt Văn Hạnh
có hơn 40.000 giáo dân đã về tập trung tại quãng trường Nhà thờ lớn Văn Hạnh để
thắp nến cầu nguyện dưới trời mưa.
Một đêm thắp nến đầy ý nghĩa của giới trẻ Giáo xứ hướng về Tam Tòa. Dù trời mưa
ngày càng nặng hạt, các bạn trẻ và giáo dân vẫn nghiêm trang đứng dự buổi thắp
nến với tất cả tâm tình hướng về những anh em Tam Tòa thân yêu.
Nhiều Giáo xứ đến với đêm cầu nguyện với những câu khẩu hiệu trong tay nói lên
lập trường và thái độ của mình, kiên quyết phản đối bạo quyền dùng bạo lực với
giáo dân Tam Tòa.
Tiếp đến, tối 8/8/2009, Giáo xứ lại tiếp tục đêm thắp nến cầu nguyện và dâng
Thánh lễ cho Giáo xứ Tam Tòa.
Trong Thánh lễ, Linh mục Pet. Nguyễn Văn Vinh đã đọc các văn bản, thông báo và
tin tức của Tòa Giám mục Xã Đoài gửi UBND Tỉnh Quảng Bình, Ban Tôn giáo chính
phủ về việc các giáo dân đang bị đàn áp và phân biệt thô bạo trong cuộc sống tín
ngưỡng cũng như cuộc sống hàng ngày.
Linh mục Pet. Nguyễn Văn Vinh cũng đã thông báo cho giáo dân trong Hạt biết về
những âm mưu, những ngón đòn hèn hạ mà nhà cầm quyền Quảng Bình đang áp dụng với
những giáo dân tại đây với các phương thức khủng bố mà những người bình thường
không thể tưởng tượng được ở đó.
Hàng ngàn giáo dân tham dự buổi cầu nguyện và Thánh lễ đã không thể cầm được
nước mắt trước cảnh đau thương bởi sự bách hại của nhà cầm quyền Quảng Bình đang
đổ lên đầu anh chị em giáo dân tại đây. Đây là một hiện tượng buông lỏng, vô
chính phủ mà nhà cầm quyền đang cố tạo ra để đẩy anh chị em giáo dân đến bước
đường cùng.
Thánh lễ tiếp theo đã cùng dâng lời cầu nguyện tha thiết của toàn Giáo xứ và
những người có lương tri lên Mẹ Maria và Thiên Chúa, cầu xin cho anh chị em Tam
Tòa được kiên vững trước những khó khăn, thử thách của bọn vô đạo gây ra.
Được biết, cùng với nhịp đập của toàn Giáo phận, Giáo Hạt và Giáo xứ Văn Hạnh
nói riêng, sẽ tiếp tục sự hiệp thông mạnh mẽ với toàn Giáo phận, Giáo hội để đòi
Công lý, Sự thật và Hòa bình cho anh chị em Tam Tòa.
Quyết tâm của Giáo dân trong toàn Giáo Hạt Văn Hạnh là cùng đồng lòng và chung
nhịp bước với Giáo dân Tam Tòa và những nơi đau khổ bởi bạo quyền đến khi những
đau khổ này chấm dứt, công lý được thiết lập.
Xin mọi người tín hữu và những người có lương tri, đặc biệt là con cái Giáo Hạt
Văn Hạnh dù ở phương trời nào trên trái đất, hãy hiệp ý cùng với Toàn Giáo Hạt
hướng về anh chị em Tam Tòa trong những ngày đặc biệt này.
Hà Tĩnh, 8/8/2009
J.B Nguyễn Hữu Vinh
Huấn luyện Huynh trưởng cấp Đoàn tại Bắc Ninh
BẮC
NINH - Từ ngày 30/07 - 5/8/2009, khóa huấn luyện huynh trưởng cấp đoàn với chủ
đề: “Tiếp Bước Tiền Nhân” đã được tổ chức tại Trung tâm Mục vụ giáo phận Bắc
Ninh. Ban huấn luyện là các huấn luyện viên thuộc Liên đoàn Anrê Phú Yên và quý
cha, quý sơ dòng Đaminh, Sài Gòn. Đây là khóa huấn luyện cuối cùng trong tổng số
4 khóa huấn luyện giáo lý viên và huynh trưởng tại Trung tâm Mục vụ Giáo phận
trong mùa hè năm nay.
Đức Cha Cosma Hoàng Văn Đạt, giám mục giáo phận Bắc Ninh, đặc biệt quan tâm đến
Phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể trong toàn giáo phận. Đức cha ước mong rằng:
trong vòng 5 năm giáo phận sẽ có một đội ngũ huynh trưởng vững mạnh để có thể
truyền đạt những kỹ năng và kiến thức căn bản về đời sống đức tin cho các em
thiếu nhi, và rồi các em có thể hăng hái kể chuyện vanh vách về Chúa Giêsu cho
bạn bè.
Kết thúc khóa huấn luyện, các đoàn sinh được trao khăn quàng, giấy chứng nhận
hoàn tất khóa huấn luyện. Liên đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể giáo phận Bắc Ninh đã
chính thức được thành lập với tên gọi Liên Đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể Giuse Hoàng
Lương Cảnh. Thày Giuse Đinh Đồng Ngôn được bầu làm Tuyên úy. Đồng thời, liên
đoàn cũng bổ nhiệm một số huynh trưởng vào Ban chấp hành lâm thời của liên đoàn.
Trong khóa huấn luyện, quý cha, quý sơ và ban huấn luyện không chỉ trao cho đoàn
sinh các kiến thức về nhân bản, giáo lý, Kinh Thánh và các kỹ năng sinh hoạt, tổ
chức mà còn đem lại niềm vui và sự sống của Chúa cho họ qua những những giờ lên
lớp, sinh hoạt vui chơi, đêm lửa thiêng, Chầu Thánh Thể và Thánh lễ… Thời gian
khóa huấn luyện đã trở thành thời gian các học viên có được những kỉ niệm đẹp đẽ
và những cảm nghiệm đức tin sâu xa.
Mong sao các huynh trưởng trở nên những chiến sĩ đức tin, hăng hái tập cho các
em thiếu nhi mến Chúa tha thiết qua các việc cầu nguyện, hi sinh, vâng lời, học
hỏi Lời Chúa, làm việc tông đồ và kết hợp với Chúa nhờ rước lễ hằng ngày. Hi
vọng rằng: nhờ ơn Chúa và nỗ lực của mọi người, Liên đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể
Giuse Hoàng Lương Cảnh sẽ sinh nhiều hoa trái tốt.
Nguyễn Xuân Trường
12.000 con tim Giáo xứ Thuận Nghĩa hướng về Tam Tòa
VINH
- Sáng Chúa Nhật 2.8.2009, giáo xứ Thuận Nghĩa tổ chức Thánh lễ cầu
nguyện cho hai linh mục và các giáo dân bị công an Quảng Bình đánh đập
dã man cũng như cầu nguyện cho công an Quảng Bình biết “ mở mắt” để nhận ra
đường chân lý mà bấy lâu nay họ đang sai lối lạc đường. Bà con giáo dân trong
giáo xứ về tham dự Thánh lễ cầu nguyện rất đông, với số lượng khoảng 12.000
người.
Trước Thánh lễ, mọi người cùng quỳ gối sốt sắng cất cao bài ca “ Mẹ giáo phận
Vinh, Mẹ Tam Tòa”, để dâng giáo phận, cách riêng giáo xứ Tam Tòa lên Mẹ. Xin Mẹ
luôn gìn giữ đoàn con cái Mẹ qua cơn nguy khốn, giữ vững niềm cậy tin và cho
những người ra tay bắt bớ biết nhận ra công lý sự thật.
Trong bài chia sẻ, cha quản xứ đã đặc biệt mời gọi cộng đoàn hiệp thông với Tam
Tòa trong tâm tình anh em con một Cha trên trời. Ngài nói “Trước những hành động
xảo trá và man rợ của công an Quảng Bình đối với giáo xứ Tam Tòa, chúng ta không
được khoanh tay đứng nhìn, nhưng phải vạch trần tội ác và lôi chúng ra ánh
sáng”. Ngài mời gọi cộng đoàn hiệp thông với giáo xứ Tam Tòa bằng đời sống hy
sinh cầu nguyện, phó thác, cậy trông, và chiến đấu trong đức tin. Đặc biệt, với
tư cách là phó chủ tịch hội đồng linh mục, sau chuyến thăm mục vụ 2 ngày tại
giáo hạt Troóc, Ngài càng hiểu tường tận hiện tình và cực lực lên án tội ác của
nhà cầm quyền Quảng Bình với những chiêu bài hèn hạ và đê tiện nhằm chèn ép giáo
dân đến đường cùng.
Thánh lễ kết thúc vào hồi 9h30’, 12000 giáo dân giáo xứ Thuận Nghĩa đã không cầm
được nước mắt trước sự tổn thất mất mát của anh chị em Tam Tòa, và nguyện sẵn
lòng dành cho Tam Tòa tất cả những gì có thể để xoa dịu nỗi đau mất mát đó.
Trước khi ra về, 12.000 con tim cùng nhau sốt sắng hát bài Kinh Hòa Bình, xin
Chúa từ nhân ban bình an đến với anh chị em Tam Tòa. Được biết, giáo xứ Thuận
Nghĩa sẽ tiếp tục có những buổi cầu nguyện và những hoạt động lớn để hướng về
Tam Tòa.
Fx. Tiến Dũng
Catholic sites blocked in Vietnam
Catholic sites which help to uncover the persecution
against Catholics in Vietnam have become the latest casualties of the government
severe censorship. It has been known that VietCatholic News has long been on top
of the list for being blocked from domestic viewers, but recently readers from
Vietnam have reported that as of now, the leading sites of Catholics around the
world including Asia-News, Catholic Online, Catholic News Agency, Catholic World
News and Independent Catholic News all have become the latest victims of Vietnam
government's censorship.
Vietnam strictly regulates Internet access to its citizens, using both legal and
technical means. The collaborative project OpenNet Initiative classifies
Vietnam's level of online political censorship to be "pervasive" while Reporters
without Borders considers Vietnam one of 15 "internet enemies". While the
government of Vietnam claims to safeguard the country against obscene or
sexually-explicit content to justify its blocking efforts, but in reality most
of the filtered sites contain politically or religiously sensitive materials
that have been observed as undermining the Communist Party's hold on power while
porn sites can be accessed unrestrictedly.
Also, Amnesty International reported many instances of Internet activists being
arrested for their online activities.
OpenNet research found that blocking is concentrated on websites with contents
about overseas political opposition, overseas and independent media, human
rights, and religious topics. Proxies and circumvention tools, which are illegal
to use, are also frequently blocked.
Initially, the majority of blocked websites are specific to Vietnam: those
written in Vietnamese or dealing with issues related to Vietnam. Sites not
specifically related to Vietnam or only written in English are rarely blocked.
However, recently popular Catholic sites in English which with high rate of
readership have also been added to the black list along with websites of human
rights organizations such as Human Rights Watch, Writers Without Borders,
Amnesty International and other right groups to name a few.
On July 21, Asia-News dropped the bombshell about events that have been taking
place in Vietnam in recent weeks, including widespread reports on ruthless
persecutions of Catholics throughout the country. AsiaNews published a very
lengthy report which went on for several days, noting that, “On July 20, 2009
police in Quang Binh province launched a surprised attack on the unarmed
parishioners of Tam Toa - a struggling parish of the diocese of Vinh in Central
Vietnam - when these Catholics were erecting a makeshift tent as a temporary
place for worshiping services. The assault resulted in hundreds being injured,
and dozens were taken away in police vehicles and detained indefinitely.”
In following days, says the report, “series of articles on almost every state
media outlets filled with false accusations against the victims flooded the
newsstands, putting Tam Toa parish in spot light extremely unfavorable to them.
This time the victims have been portrayed as stubborn, organized criminals who
were out to disturb and destroy the national security and the integrity of the
state. Their fate now is in limbo as no one knows their whereabouts and how
badly they have suffered in the hands of this ruthless regime. Respected,
devoted priests were not excluded and two priests in the central coastal city of
Dong Hoi were badly beaten and left in critical condition.”
The report didn't seem to be acceptable to the Vietnam government which is the
exclusive owner of a massive network of monopoly media which composed of more
than 600 outlets, all are working under strict guidance and supervision of the
ruling Party, all would have to obey the strict media rules and regulations set
out for them or face severe consequences up to and including to withdraw
permission of publishing. Since Vietnam has not been used to adverse news coming
from a foreign, popular source they are apparently not happy with reports on an
ongoing situation of abuse and persecution of Catholics. Action they took to
make sure the Vietnamese public is shielded from the news is extreme though not
unexpected for those who have live under dictatorial, communist regimes such as
China or Vietnam.
Emily Nguyen
“Quần chúng tự phát”, phát từ đâu ra?
Thời gian gần đây cụm từ “quần chúng tự phát” được các quan
chức Csvn sử dụng khá phổ biến và họ xem việc làm này như là những phản ứng
chính đáng của người dân khi thấy ai đó “gây rối trật tự trị an nơi công cộng”.
Ngược lại với lập luận trên, không ít người “quần chúng tự phát” là tội ác vì
những thương tổn về tinh thần, thể xác mà nó đã gây ra cho họ. Chị Thủy một
trong số các nạn nhân bị ‘quần chúng tự phát’ trong vụ Tam Tòa vừa rồi đã kể lại
với đài RFA về tâm trạng này: “Nói chung đối với giáo dân bây giờ rất là
hoảng loạn về tinh thần. Có một điều là mấy hôm nay không phải là công an đánh
mà là côn đồ đánh nhưng mà công an đứng nhìn côn đồ đánh dân. (RFA,
30/7/2009)
Như chúng ta biết trước đây cũng đã từng xảy ra nhiều vụ ‘nhân dân, thương binh
tự phát’ gây khốn khổ cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, nhà văn Trần Khải Thanh
Thủy và một số người đấu tranh đòi hỏi dân chủ trên cả nước. Nhưng chỉ đến khi
xảy ra các biến cố Tòa Khâm Sứ, Thái Hà và đặc biệt việc hai linh mục Phêrô
Nguyễn Thế Bính và Phaolô Nguyễn Đình Phú bị trọng thương với hình ảnh mặt mày
bê bết máu được truyền đi khắp nơi ‘quần chúng tự phát’ của VN mới thật sự gây
sốc cho cả thế giới khihay tin về vụ Tam Tòa. Đài RFA cách nay hai ngày vừa mới
có thêm bài “Xã hội đen tại Việt Nam, một thực trạng cần tìm hiểu”đề cập đến
hiện tượng ‘quần chúng tự phát’
Có thể khẳng định rằng đây chính là trò ‘ném đá giấu tay’ của Csvn qua việc họ
thu gom tại địa phương một số người kém hiểu biết tại địa phương lại rồi nhồi
sọ, kích động họ đi gieo rắc tang tóc cho bất cứ ai mà Csvn thấy có thể gây nguy
hiểm đối với sự tồn tại bất hợp pháp của chế độ. Nạn nhân của họ ngày càng đa
dạng. Ban đầu có thể chỉ để dẹp các đám đông dân oan, các nhà đấu tranh cho dân
chủ nay đã tấn công luôn cả các nhà thờ, chùa chiền như vụ Tu viện Bát Nhã ở Lâm
Đồng.
Sở dĩ con bài ‘quần chúng tự phát’ còn có thể tái diễn đi tái diễn lại nhiều
lần, theo chúng tôi bởi vì màn khói hỏa mù bao quanh mấy chữ ‘quần chúng tự
phát’ chưa bị những cơn gió mạnh thổi tung, xé toạc nó ra. Còn chỗ núp Csvn sẽ
còn rất mạnh miệng đổ thừa cái việc làm thất nhân ác đức này cho quần chúng. Do
vậy muốn ‘khóa miệng’ Csvn lại, chúng ta phải mỗi người một tay cùng nhau vạch
trần cái danh xưng mập mờ dễ đánh lận con đen này trước hết.
Như bao hiện tượng mới từng nảy sinh trong xã hội, ‘quần chúng tự phát’ muốn
được xem là một hiện tượng hay trào lưu phát triển một cách bình thường, nó phải
đáp ứng được hai đòi hỏi căn bản sau:
1. Một danh xưng minh bạch:
Mặc dù thời gian qua chúng ta được nghe nói đến nhiều và cũng mường tượng ra họ
muốn ám chỉ điều gì. Thế nhưng để định nghĩa thế nào là ‘quần chúng tự phát’
thật không dễ. Đi tìm trong quyển từ điển ‘Bách Khoa Toàn Thư’ mới nhất do chính
Csvn phát hành năm 2006, chúng tôi không hề thấy bất kỳ dòng nào đề cập về nó.
Càng đáng ngạc nhiên hơn, khi ngay cả với danh từ ‘quần chúng’ những tưởng nó đã
phải là một ‘người bạn lớn’ của Csvn vì đã có thành tích vài chục năm cùng chung
lưng đấu cật với họ. Vậy mà không hiểu sao nó cũng không có chỗ đứng độc lập.
Vần ‘Q’ của quyển tự điển đồ sộ này không hề có chỉ mục nào là ‘quần chúng’ !?
Qua tra cứu một vài tự điển khác rồi tự ghép lại, chúng tôi suy đoán cụm từ này
muốn nói về một nhóm người có chung một sự bức xúc trước một việc gì đó nên họ
đã tự động tụ tập lại với nhau trong một khoảnh khắc nhất định để cùng chống
lại, nhưng đây là những việc làm hoàn toàn không do sự xúi giục của bất kỳ ai
nên mới được xem là ‘tự phát’.
(Và tất nhiên ở đây chúng ta cũng chưa đả động gì đến hành động ấy là hành động
gì, tốt xấu ra sao? Cũng như việc tụ tập thành một tổ chức như vậy, mặc dù ngắn
ngủi, là hợp pháp hay bất hợp pháp?).
Vài hàng sơ lược về tên gọi của nó như thế để thấy rằng “quần chúng tự phát”,
“nhân dân tự phát” hay “đám đông tự phát” hay gì gì đó tự phát v.v… cho đến vẫn
chưa được định nghĩa một cách rõ ràng.
Tên gọi, ngữ nghĩa còn nhập nhằng ‘tranh sáng tranh tối' như vậy, xác định về
mặt pháp lý càng ‘tăm tối’ hơn khi chúng ta chưa hề thấy có loại văn bản nào đề
cập đến nó, thế nhưng các quan chức, báo đài VN vẫn cứ tha hồ thoải mái lôi
chúng ra xài, ngay cả trong những tình huống đòi hỏi họ phải có sự minh bạch.
Thí dụ như khi sự căng thẳng trong vụ Thái Hà lên đến đỉnh điểm, một nhóm người
‘lạ mặt’ hung dữ kéo đến đòi đập phá Đền Thánh Giêrađô. Hành vi bất lương này
liền lập tức bị lên án mạnh mẽ khắp nơi. Trước tình thế ấy vào chiều ngày
22/9/2008 UBND TP Hà Nội đã buộc phải mở một cuộc họp báo (tất nhiên không thể
thiếu ‘cái máy nói’ Lê Dũng từ Bộ Ngoại giao) và họ đã giải thích sự cố này với
công luận rằng “đây chỉ là hành động tự phát của một số đông người dân” .
!!!
Họp báo quốc tế mà quan chức ta lại nói toàn những từ mập mờ ‘trời ơi đất hỡi’
thế này chắc do nghĩ rằng các phóng viên nước ngoài không rành tiếng Việt nên
tha hồ nói hưu nói vượn chăng?
Số đông người dân ấy gồm những ai? ‘quần chúng tự phát’ là loại tổ chức nào? Văn
bản nào công nhận là hợp pháp? Nếu không thì khi ‘tự phát’ nhưng gây thương tích
cho người khác sao không nghe nói đến chuyện điều tra để đem ra xét xử ra sao?
Rõ ràng đây chỉ là kiểu trả lời lấp liếm sự thật !!! Bình luận một cách bình dân
thì đó chính là những lời ‘hàm hồ’, ‘đá cá lăn dưa’ của dân đầu đường xó chợ mà
thôi!
2. Hành vi phải lương thiện:
Tên gọi “quần chúng” đã bất hợp pháp là vậy, hiện tượng “tự phát” còn đáng tội
hơn. Thực chất đó là những hành vi bất lương, vì nó không phải là sự bộc phát
một cách bình thường theo kiểu “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” giữa
các cá nhân với nhau. Các dữ kiện trong cả ba vụ tự phát từ TKS, Thái Hà cho đến
Tam Tòa cho thấy đều có bàn tay đạo diễn của công an ngay từ khi mới bắt đầu xảy
ra ‘tự phát’.
Trong một xã hội ‘công an trị’ như nhiều người vẫn thường nói về VN, rõ ràng
không có bất kỳ đám quần chúng nào mà lại đi dại dột ‘tự phát’ đánh người tơi tả
ngay trước mặt công an. Một việc làm mà tôi dám chắc kể cả đàn em Năm Cam cũng
không dám.
Do vậy, trong lúc lũ ‘quần chúng’ đầu gấu kia ‘tự phát’ với các nạn nhân thì
công an khoanh tay đứng xa xa canh chừng, chỉ đến khi nào chúng thấy sự hăng máu
của lũ ‘tự phát’ có thể sẽ gây ra nguy hiểm về tính mạng cho họ thì mới chịu
nhảy vào can ngăn nhưng thật ra là dàn cảnh để cho bọn người hung dữ kia thoát
thân.
Điều này đã bị Tòa TGM Vinh ‘lật tẩy’ trong bản Thông Cáo Số 3 hôm 27/7 “…khi
lớp "côn đồ" đánh Cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và 3 giáo dân bị trọng thương thì
nhóm công an mới tiến lại mang loa bảo mọi người giải tán” .
Tóm lại, Danh xưng bất chính - Hành vi bạo ngược. Đó là tất cả sự thật về
cái được là “quần chúng tự phát” mà Csvn thường việc dẫn ra để trốn tội bấy lâu
nay mỗi khi mượn tay đám thanh niên mà vì hoàn cảnh chúng đã phải bán mình cho
họ.
Trước vấn nạn ‘quần chúng tự phát’ lộng hành ngày một dữ dội, chúng tôi tự hỏi
liệu các nhà biên soạn bộ Từ Điển Bách Khoa Toàn Thư có nên bổ sung thêm một
định nghĩa mới về ‘quần chúng tự phát’ như sau “đó là loại công cụ trông rất
giống người nhưng không còn là người vì đã bị Csvn ‘khoét’ mất lương tri để dùng
vào việc đánh đập ‘dằn mặt’ dân oan, giáo oan và những người đấu tranh dân chủ,
hầu tránh tiếng ác đàn áp dân cho họ”?
Sàigòn, 06/8/2009
Alfonso Hoàng Gia Bảo
Đâu là sự thật ? - Đáp lễ bài "Hãy nói sự thật" trên báo Quân đội Nhân dân"
Báo Quân đội nhân dân số chủ nhật 2-8-2009, trong mục Chính
luận có bài "Hãy nói sự thật", với mục đích lên án tôi đã không nói sự thật
trong cuộc trả lời phỏng vấn của đài RFA về vụ Tam Tòa - Quảng Bình.
Đã lâu lắm rồi, dễ thường đến 16 năm, báo QĐND mới lại nhắc đến Bùi Tín.
Điều này làm tôi xúc động, thích thú nữa, để được luận bàn về "sự thật", một chủ
đề cực kỳ hệ trọng suốt hơn nửa thế kỷ trong xã hội Việt nam.
Tôi chỉ tiếc là người viết bài chính luận ấy lại không ký tên. Sao lạ vậy? trong
thời công khai, minh bạch, sao vẫn cứ cái cố tật "ném đá dấu tay " như thế ?
Mở đầu bài viết tác giả đã nhận xét sự việc ở Tam Tòa gần đây là "liên quan đến
sự chống phá của các lực lượng thù địch". Đây là sự thật hay chỉ là nhận xét một
chiều, kiểu áp đặt, chụp mũ tùy tiện rất quen thuộc trên báo chí nhà nước như
báo QĐND ?
Tác giả bênh vực cái quyết định của tỉnh Quảng Bình năm 1997 coi phần còn lại
của nhà thờ Tam Tòa là Chứng tích tội ác chiến tranh, theo đúng Luật di sản văn
hoá. Theo tôi cái quyết định ấy vẫn không có giá trị vì nhiều lẽ sau đây :
- ông phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Bình Trần Công Thuật có ký cái
quyết định ấy, nhưng vấn đề này không hề được đưa ra thảo luận ở Hội đồng nhân
dân tỉnh cũng như ở Ủy ban nhân dân tỉnh. Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh cũng
không hề được hỏi ý kiến. Còn nhân dân thì không hề được hỏi đến. Theo luật về
quyền hạn của các cấp chính quyền từ tỉnh đến xã thì đây là một quyết định không
có cơ sở, do đó không có giá trị pháp lý vững chắc;
- thêm nữa bom Mỹ có phá hủy phần lớn nhà thờ Tam Tòa, nhưng theo tôi được biết
khi ấy cả Đồng Hới đã sơ tán triệt để, không có linh mục hay giáo dân nào ở lại
trong nhà thờ, nên bom Mỹ không gây thương vong cho dân thường, nên gọi là Chứng
tích tội ác chiến tranh "để giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ" thì có phần
khiên cưỡng;
- hồi ấy tôi đã thấy 2 ụ súng phòng không lớn được đắp ngay cạnh nhà thờ, nên ở
ngoài khơi Đồng Hới tàu chiến, tàu sân bay, máy bay do thám Mỹ của hạm đội 7 có
thể biết rất rõ từng mục tiêu, nên các cuộc ném bom có nhiều khả năng nhằm vào
các mục tiêu quân sự ấy.
Bài viết của báo QĐND còn cho rằng tôi đã nói không đúng sự thật, tôi đã kích
động dư luận khi cho rằng sự kiện xảy ra "không phải xung đột lương - giáo", mà
bắt nguồn từ mâu thuẫn "giữa chính quyền còn mang màu sắc cộng sản với các tôn
giáo ". Đó là chính kiến của tôi khi phóng viên RFA hỏi tôi rằng " xung đột vừa
qua có phải xung đột lương - giáo hay không ?" .
Chẳng lẽ những mâu thuẫn giữa chính quyền mang bản chất cộng sản kỳ thị với các
tôn giáo là không có thật, là do tôi - nhà báo Bùi Tín - bịa đặt, dựng đứng lên
hay sao ?
Chẳng lẽ ý đồ ngăn cản giáo dân sơ tán các vùng xa trở về tập trung trở lại giữa
thành phố Đồng Hới quanh Tam Toà không phải là chủ trương rõ rệt - tuy không dám
nói ra - của tỉnh uỷ Quảng Bình hay sao ? Chẳng lẽ việc chính quyền lần lữa mãi,
không hề đếm xỉa đến nguyện vọng chính đáng của bà con giáo dân sớm có một nhà
thờ mới ở gần địa điểm cũ trong thành phố Đồng Hới là do nhà báo Bùi Tín này bịa
đặt ra hay sao? Tại sao đã hoà bình 34 năm mà nay chính quyền mới chỉ ra 5 địa
điểm cho các giáo dân lựa chọn, toàn là nơi hẻo lánh, có điểm không có đường
vào, nơi thì không thuận lợi cho việc làm ăn, việc học hành của trẻ nhỏ, thế là
chính sách đàng hoàng nhân ái với bà con giáo dân hay sao ?
Tại sao báo Quảng Bình của tỉnh uỷ lại nói rằng số giáo dân ở Đồng Hới nay là
không đáng kể, trong khi các linh mục sở tại cho rằng số bà con giáo dân ở đây
đã lên đến trên một ngàn ! Thế là thái độ ưu ái, ngay thật với bà con Công giáo
ư .
Khi xung đột xảy ra, khi công an huy động một số kẻ lạ mặt, từ xa đến, mang băng
đỏ, hành hung rất bạo trợn bà con tay không, đánh trọng thương linh mục Nguyễn
Đình Phú và linh mục Ngô Thế Bính, báo QĐND đưa tin rằng họ là dân Đồng Hới sở
tại "tự phát đứng ra ngăn kẻ xấu làm mất trật tự trị an", vậy thì tin ấy là sự
thật ư ?
Mong rằng Ban biên tập báo QĐND có dũng khí đăng bài "đáp lễ" này của tôi để làm
rõ đâu là sự thật, sự thật hoàn toàn, không che dấu, không xuyên tạc và bóp méo.
Cuối cùng tôi lưu ý người viết Chính luận của báo QĐND hãy dùng từ ngữ chuẩn
xác. Anh ta viết rằng " ông Bùi Tín đào tẩu sang Pháp", "trốn bỏ tổ quốc", trong
khi tôi không hề đào tẩu, không hề trốn bỏ. Tôi đàng hoàng sang Pháp bằng hộ
chiếu ngoại giao, theo lời mời chính thức, đích danh "nhà báo Bùi Tín" . Từ Pháp
tôi gửi về nước "Kiến nghị 12 điểm của một công dân" lời lẽ ôn tồn, nội dung
ngay thật, hợp lý, phải đạo. Lãnh đạo không tiếp nhận, còn vu cáo là tôi phản
bội (!), "bị phản động mua chuộc", còn vu khống trong một cuộc giao ban là tôi
ăn tiền của "Đơ B " (tình báo Pháp) và CIA, cắt điện thoại nhà tôi, trả thù bằng
cách đối xử cực xấu với vợ, con gái tôi.
Bộ trưởng công an Mai Chí Thọ còn nói "Thành Tín nay thành Thất Tín", lại nói
"đảng đã cho cụ Bùi... chức vụ cao quý Trưởng ban Thường trực Quốc hội mà BT
không biết ơn ...(!)" . Do thái độ xấu như thế, trịch thượng như thế, bạn bè,
người thân của tôi khuyên tôi chớ về ngay mà nguy hiểm, ở lại Pháp làm nhà báo
tự do, ngay thật, có khi có ích hơn là về nước để bị bịt mồm. Tôi không hề "trốn
bỏ Tổ quốc". Ở xa tôi càng gần tổ quốc, càng phục vụ đồng bào có hiệu quả hơn.
Tôi viết sai sự thật ư. Sao không để lưu hành những cuốn sách của tôi: "Hoa
Xuyên Tuyết", "Mặt Thật", "Về Ba ông Thánh","Mây mù Thế kỷ","Tâm tình với Tuổi
trẻ ", "Cung Vua và Phủ Chúa " để cho bạn đọc và công luận trong nước đánh giá
cho công bằng? Để xem ai nói lên sự thật . Sao những cuốn sách ấy vẫn được bí
mật lưu truyền, được trong nước tìm đọc trên các mạng Đối thoại, Ý kiến, Văn
Tuyển, Đàn Chim Việt, Tập họp Thanh niên Dân chủ, Thông luận...
Và trong sự kiện Tam Tòa, đâu là sự thật? Xin để bạn đọc, công luận phán xét.
Bùi Tín
04.08.2009
“Xã hội đen” tại Việt Nam, một thực trạng cần tìm hiểu
Trong tuần lễ vừa qua, nhiều giáo dân và Linh mục Tam Tòa đã
bị côn đồ ngang nhiên hành hung một cách man rợ và tàn nhẫn, trước cái nhìn thản
nhiên của công an cũng như chính quyền địa phương.
Sự kiên này không chỉ đã làm dâng trào một làn sóng ngạc nhiên, và sau đó, bất
bình của người Việt khắp nơi trong và ngòai nước, mà còn làm nổi bật một hiện
tượng ngày càng trở nên trầm trọng trong xã hội Việt Nam.
Đó là việc nhà cầm quyền Hà Nội dung túng, hay sử dụng côn đồ để khủng bố, đàn
áp người dân, hay ít nhất họ cũng chấp thuận để tình hình có vẻ là vô luật pháp
như thế xẩy ra.
Trong mục Câu Chuyện Hàng Tuần kỳ này, Hà Giang tìm hiểu và tường trình đến quý
thính giả tình trạng mà nhiều người cho là đang có nguy cơ trở thành quốc nạn,
đó là sự hòanh hành của xã hội đen...
“Xã hội đen”…
“Xã hội đen” là cụm từ chỉ thế giới ngầm, cấu kết bởi các thế lực bí mật trong
bóng tối của một xã hội. Cụm từ này xuất phát do các phim bộ Hồng Kông nhập cảng
rầm rộ vào Việt Nam trong những thập niên cuối thế kỷ trước, sau đó được sử dụng
nhiều và đến nay đã nghiễm nhiên trở thành một danh từ kép phổ biến bởi sự hiện
diện của nó dưới hình thức này hay hình thức khác trong xã hội.
Mức độ hòanh hành của xã hội đen tại VN được đánh giá bằng sự xuất hiện ngày
càng nhiều của cụm từ này trong bản tin của báo chí quốc nội, cũng như các cơ
quan truyền thông quốc tế như đài RFA, BBC và VOA.
Vì là tội phạm có tổ chức, có cạnh tranh địa bàn làm ăn, cạnh tranh bảo kê, cạnh
tranh ảnh hưởng v.v... nên giữa các băng đảng xã hội đen thường xuyên có sự
thanh toán lẫn nhau, hay được các thế lực kinh tế/xã hội, hợp pháp lẫn không hợp
pháp, thuê muớn để làm như vậy.
Nhưng sự phát triển nhanh chóng của xã hội đen được người dân quan tâm một phần,
thì một nguy cơ khác còn khiến dư luận quan ngại hơn gấp trăm lần, đó là sự kiện
công an đứng nhìn, để mặc cho côn đồ đánh đập, khủng bố dân chúng, là những
người mà trên nguyên tắc họ có trách nhiệm phải bảo vệ.
Những người ấy có thể là dân oan đi khiếu kiện vì bị cướp nhà, cướp đất, những
người bất đồng chính kiến, hay những nhà đấu tranh cho dân chủ.
…Được bảo kê
Trong mấy năm vừa qua, tình hình này ngày càng trở nên thường xuyên hơn. Gần
đây nhất, thành phần “xã hội đen” thậm chí đã công khai ra tay hành hung và đàn
áp tín đồ phật giáo tại chùa Bát Nhã, cũng như giáo dân, và những vị linh mục
tại giáo xứ Tam Tòa, trứơc sự chứng kiến mà không can thiệp của công an.
Một nữ giáo dân sống tại Đồng Hới, đã bị đánh và lăng nhục trong vụ đàn áp giáo
xứ Tam Tòa tuần qua, chia xẻ trong một cuộc nói chuyện với đài ACTD:
“Em nghĩ việc đánh dân có công an ạ. Cả dân và cả công an ạ! Em cũng đang suy
nghĩ: Nếu như là dân thì cũng phải có ai đó và các cấp chính quyền phải tuyên
truyền, phải nói cái gì đó, chứ nếu như không có ai bao che cho họ thì họ cũng
không rảnh rỗi để đi làm những việc đó.
Em được biết tội gây rối đi tù rất là nặng, có thể đi tù từ 5 năm đến 15 năm
lận. Không ai đi gây rối như thế nếu như không có người nào đốc thúc, hoặc là
không có người nào ở đàng sau để bao che cho họ thì họ không có gan để gây rối
đâu. Em nghĩ là có sắp xếp rồi chứ không phải dân thường họ vào họ đánh vô cớ
như vậy.”
Cũng trong một cuộc nói chuyện với đài ACTD về việc tu viện Bát Nhã bị đàn áp,
thầy Pháp Hội, một trong những giáo thọ, giảng dạy pháp môn Làng Mai tại đây cho
biết, là thanh niên xã hội đen đã xông vào chùa, quăng đồ đạc của người xuất
gia, phá cả bếp nấu ăn của các thầy.
“Có khỏang hơn hai trăm người ở do phía bên kia họ kéo vào họ đòi đập phá và
kéo các thầy ra khỏi chùa. Sáng ngày hôm qua thì họ kéo rất là nhiều người vào,
trong đó có cả các thanh niên xã hội đen, vào quăng hết đồ đạc của các vị tập sự
và xuất gia ra khỏi khu nhà “Tâm Ban Đầu”.
Và họ cũng đập phá cả bếp của các thầy. Đồ ăn của các thầy đang nấu sẵn thì họ
quăng ra ngoài luôn. Xoong, nồi, chảo, quần áo rồi gối ngồi thiền.”
Sự kiện công an nhà nứơc dung dưỡng, hay bao che, không lọai trừ việc trực tiếp
sử dụng “xã hội đen”, không phải chỉ mới xẩy ra trong vài tháng mới đây.
Hồi tháng 6 năm ngóai, bà Nguyễn Thị Hơn, một giáo dân xứ Kẻ Mui, huyện Hương
Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, đã kể lại cho phóng viên Mặc Lâm của đài chúng tôi trường hợp
giáo dân ở đây bị đàn áp khi đi khiếu kiện đòi đất cho giáo xứ. Bà nói:
“Đòi đất thì từ năm 1993 đến giờ đây chứ. Huyện thì từ bữa nớ gì họ không nói
chi cả rồi tỉnh về. Rồi họ lại thuê bọn xã hội đen để đập dân. Không biết sao
nhưng mà khi đánh thì công an đứng đó, nhưng mà không can thiệp. Có dân ra báo
công an thì công an cũng nói nhủ cả nên bi chừ không biết xử ra răng!”
Vì sao phải cần đến côn đồ?
Nắm đầy đủ quyền lực và võ khí trong tay, công an muốn hành hung hay đánh đập
những người dân không có phương tiện tự vệ, thì chỉ là việc dễ như trở bàn tay,
vậy thì tại sao họ phải lại phải dùng đến đám côn đồ hay xã hội đen?
Theo một người dân theo dõi sự kiện Tam Tòa thì lý do là vì nhà nước Hà Nội muốn
giải quyết cho xong những tồn đọng về sở hữu đất đai của tôn giáo, nhưng không
thể giải quyết cho công bình ổn thỏa vì thế họ đã chọn giải pháp đàn áp khủng bố
cho giáo dân sợ hãi nản lòng mà bỏ cuộc.
Nhưng dùng lực lượng võ trang chính thống mà đàn áp dân thì lại sợ mang tiếng
với thế giới, vì thế họ phải muợn tay xã hội đen để thực hiện ý đồ. Người dân
này khẳng định rằng đây là kế sách của nhà nước, là chỉ thị của cấp trên:
“Trong vấn đề Tam Tòa vừa rồi, có hai nhóm côn đồ: Một là công an sai thành
phần côn đồ này giả thành giáo dân, hòa chung trong dòng người đó, và khi mà
công an chận hoặc xịt bụi cay, thì đám côn đồ số một mà công an sai họ hòa vào
trong dòng giáo dân dùng đá ném lại công an, để cho công an có dịp đàn áp tại vì
người giáo dân chân chính thì không dùng đá dùng gậy, vì cương lĩnh của họ là
tập trung cầu nguyện.
Nhóm côn đồ thứ hai là côn đồ ra mặt đánh các cha. Côn đồ thứ hai là côn đồ ra
mặt rình rập các vị chủ chăn và những người có vẻ là đi đầu, thì đám côn đồ thứ
hai đánh, chúng ta đã thấy được là bao nhiêu nạn nhân. Nó rất rõ ràng, và nó đã
có kế sách. Đây là kế sách chúng ta rất hiểu rõ, nó không có văn bản, nó không
có cái gì cả mà đây là chỉ thị!”
Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, một nạn nhân đã từng bị công an cho xã hội đen
khủng bố, bằng cách ném phân vào nhà 14 lần, giải thích thêm là công an và xã
hội đen có quan hệ khắng khít, và làm việc với nhau dưới hai hình thức:
“Thứ nhất, công an sử dụng 1 số xã hội đen như là "đặc tình", để giúp thu
thập thông tin, nắm địa bàn..., và cũng để sai bảo làm những việc mà công an
muốn ném đá dấu tay. Đây là quan hệ "công việc" được cấp trên đồng ý một cách
chính thức.
Thứ hai, công an nhận tiền của xã hội đen như một thứ thuế "bảo kê", và ngỏanh
mặt làm ngơ cho họ làm những điều phạm pháp, miễn là họ phải nộp "thuế" cho đủ.
Thuế của xã hội đen là một nguồn thu nhập phụ, nhưng vô cùng lớn của công an,
lớn gấp bội lương chính thức.”
Cũng theo nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, những hành vi ném đá dấu tay này của
chính quyền thật ra cũng chẳng bịt được mắt ai. Người dân ai cũng biết xã hội
đen được xem như là một cánh tay nối dài của công an. Bà nói:
“Đây chính là một lực lượng công an trá hình! Xã hội đen chủ yếu là những
thành phần nợ án, côn đồ, coi như là bọn đầu gấu đấy, nghĩa là do công an nó
điều khiển, thí dụ như bọn nghiện hút, rồi bọn lẽ ra mày phải đi tù, mày phải đi
tập trung cai nghiện, thế mà tập trung cai nghiện thì dân nghiện nó nói là còn
khổ hơn là đi tù, bởi vì phải nộp tiền cho công an thì mới được...
Và những trường hợp nợ án thì công an cho nó ở nhà, thế là nó vẫn cứ lăng quăng
ở ngòai vòng pháp luật. Nhưng mà hễ cứ có việc gì là công an bấm đèn xanh thì
mày phải nhẩy vào cuộc. Mày nhẩy vào thì chúng tao vừa trả tiền thuê mày, đồng
thời lại không bị áp lực phải vào nằm nhà đá. Đại khái nó là như thế.”
Gieo rắc sợ hãi
Trước tình cảnh này đời sống của một số người dân ở Việt Nam bị bao trùm trong
một màn sợ hãi tột độ, không biết nương tựa vào đâu. Nếu không bị công an uy
hiếp đàn áp, thì cũng bị “xã hội đen” hăm dọa, hành hung trước cái nhìn thản
nhiên khó hiểu của công an và sự im lặng không truy xét của chính quyền.
Cô Hương, con gái của dân oan Nguyễn Thị Huần, người đang bị giam giữ tại Hỏa Lò
vì đi khiếu kiện đòi đất, vừa cho chúng tôi biết hôm nay là mẹ cô mới bị quản tù
dùng tù hình sự treo cổ để tra tấn và đánh hộc máu mồm.
Qua câu chuyện, cô Hương cho biết cô năm nay 23 tuổi, là con một gia đình dân
oan và đã sống lôi thôi lếch thếch ở ngòai đường để theo mẹ đi đòi đất từ lúc
lên 6 tuổi. Cô Hương tâm sự là từ bé đã sống trong sự sợ hãi triền miên. Trước
đây thì sợ công an, nhưng gần đây thì sợ thêm cả xã hội đen nữa:
“Lúc nào con cũng sống trong một cảm giác sợ hãi. Công an họ hiện hữu trong
đầu óc con tư khi con còn 6 tuổi cách đây đã 18 năm. Con sợ vô cùng, tâm lý con
lúc nào cũng sợ mặc dù con không làm điều gì sai.
Họ (công an) không ra mặt nhưng mà họ đánh mẹ con làm cho mẹ con gẫy xương má
chẳng hạn, làm cho mẹ con gẫy mu bàn chân, nhưng mà không biết đấy là công an
hay là do xã hội đen người ta cố tình trà trộn để người ta đánh mẹ con ấy ạ.
Con thì ngày xưa khi mà con 12 tuổi, con cũng bị một số người gọi là người dân
mà người ta đi bán hàng cùng người ta đánh con bị thương tích 7%, mà con không
biết đằng sau họ là những ai, những ai bảo lãnh bảo kê cho thì con không biết ạ.
Mẹ con cũng bị cái cô Thọ bán nước ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng đánh và cầm nước
cầm chai vừa giựt tóc mẹ con xuống đánh ạ. Ở đấy có công an bộ, nhưng công an ấy
không can thiệp, không giúp đỡ mà chỉ đứng nhìn thôi.”
LM Đinh Xuân Minh bàn về nguyên nhân và hậu quả của hiện trạng này:
“Trong biến cố vừa qua, chúng ta thấy rằng công an với bọn côn đồ đứng chung
với nhau một chỗ, và hai bên giúp đỡ nhau và hỗ trợ nhau. Tại sao ở trong nước
có quá nhiều côn đồ như vậy? Nhìn quả thì biết cây, một chế độ xấu xa thì nó tạo
nên những con người như vậy .”
Chúng tôi xin muợn những lời sau đây của tác giả có bút hiệu Đồng Hới ở quốc nội
trong bài viết “Những Mầm Cây Độc” để thay cho lời kết: “Với hàng trăm thanh
niên dùng gậy gộc tấn công từ giáo dân đến linh mục, từ phụ nữ đến người già,
nhà nước Việt Nam đang chơi một trò đu dây cực kỳ nham hiểm nhưng cũng cực kỳ
nguy hiểm cho xã hội.
Sử dụng những người dân do họ tuyển để đánh đập những người dân khác, tuy nhà
nước tránh được tiếng là họ dùng các lực lượng vũ trang chính thống nhưng ai
cũng biết là lực lượng này do chính nhà nước Việt Nam đẻ ra để trấn áp, hành
hung người dân khác.
Nó nguy hiểm ở nó chỗ tạo cho người dân được dùng bạo lực một cách công khai
dưới sự chứng kiến của cơ quan nhà nước. Nó chứng minh rằng ở Việt Nam luật pháp
không hề tồn tại…”
Hà Giang, RFA
04-08-2009
Sa Mạc Huấn Luyện Huynh Trưởng tại Giáo xứ Quảng Thuận, Giáo Phận Nha Trang
NHA TRANG - Sa Mạc Huấn Luyện Huynh Trưởng Vươn Lên 1 được tổ
chức tại Giáo xứ Quảng Thuận- Giáo Hạt Phan Rang - Giáo Phận Nha Trang Ngày
02/08/2009. Sa mạc huấn luyện lần này quy tụ 150 Sa Mạc Sinh đến từ 7 Giáo xứ
thuộc vùng núi Ninh Sơn Giáo Hạt Phan Rang, Giáo Phận Nha Trang.
Cha Phêrô Lê Minh Cao, chánh xứ Quảng Thuận làm Sa Mạc Trưởng với sự cộng tác
của các Huấn luyện viên Liên đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể Anrê Phú Yên Giáo Phận Sài
Gòn. Sa Mạc cũng được sự động viên, thăm hỏi của Cha đặc trách Thiếu Nhi Giáo
Hạt Phan Rang cũng như Cha Trưởng vùng Ninh Sơn.
Phêrô Nguyễn Quang Ngọc
Thánh Lễ Giới Trẻ Sydney Kỷ Niệm Một Năm WYD
Trưa
Chúa Nhật 2/08/2009 các Bạn Trẻ trong Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam TGP Sydney đã
đến nhà thờ Our Lady of Rosary,Fairfield tham dự Thánh lễ kỷ niệm một năm Đại
Hội Giới Trẻ Thế Giới Sydney 2008 với chủ đề “Is Our Spirit Still Alive ?” Trước
khi dâng Thánh lễ, Cha Dương Thanh Liêm Đặc trách Liên Đoàn Thanh Niên Công Giáo
ngỏ lời chúc mừng đến các bạn trẻ và Cha nói mặc dù thời gian thấm thoát đã qua
một năm, nhưng Giới Trẻ Sydney vẫn sống động và dấn thân.
Đặc biệt trong bài giảng Cha nói về sự đói của thể xác, đói của vật chất, tình
cảm v..v.. nhưng những sự đói đó không quan trọng cần thiết bằng sự đói thiếu
Bánh Hằng Sống mà Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta để được no thỏa đời đời. Bởi vì
Bánh của Ngài ban chính là Bánh sự sống và sống mãi mãi. “Chính Ta là Bánh sự
sống, ai đến với Ta sẽ không hề đói..” (Ga. 6: 24-35)
Trước khi kết thúc Thánh lễ, bạn trẻ Micheal lên ngỏ lời cám
ơn Cha Liêm, và mọi người đã đến tham dự Thánh lễ Giới Trẻ mừng kỷ niệm một năm
WYD. Đặc biệt cám ơn Ca đoàn hát rất hay giúp cho Thánh lễ thêm long trọng sốt
sắng. Cha Liêm cũng lời thông báo có thể sẽ tổ chức ngày Đại Hội dành riêng cho
Giới Trẻ Sydney cùng nhau gặp gỡ và sinh hoạt. Riêng Thánh lễ Giới Trẻ hàng
tháng được tổ chức tại nhà thờ Our Lady of Rosary Faiefiled. Sau đó mọi người
coi chương trình Slide Show trình chiếu sinh hoạt Giới Trẻ Sydney trong những
ngày WYD 2008.
Thánh lễ kết thúc mọi người ở lại cùng chung vui liên hoan
với các bạn trẻ buổi tiệc nhẹ. Ngoài ra Cha Terry Chính xứ Fairfield cũng đến
thăm viếng và chung vui với các bạn trẻ.
Diệp Hải Dung
Giáo xứ Phú Vinh thuộc giáo phận Vinh thắp nến cầu nguyện cho Giáo xứ Tam Tòa
VINH
- Hưởng ứng lời mời gọi tha thiết của Bề trên Giáo phận là hiệp thông cầu nguyện
cho giáo xứ Tam Tòa, chúng con, giáo xứ Phú Vinh tổ chức đêm cầu nguyện cho các
linh mục, anh em giáo xứ Tam Tòa bị CA Quảng Bình đánh đập tàn nhẫn.
Vào lúc 7h 45 tối ngày 01/8/2009, cuộc rước nến bắt đầu khởi hành từ các giáo họ
của mình. Giáo họ Phú Vinh và Làng Vườn lại xuất phát cuộc rước từ nhà thờ xứ ra
cầu Kênh Vách Bắc để tiếp nối với đoàn rước của bốn giáo họ: Phú Tăng, Gia Mỹ,
Thọ Vực và Dạ Sơn. Các giáo họ tiếp nối đôi nhau làm thành hai hàng dài hơn 2km.
Đoàn rước cứ từ tiến bước về trung tâm xứ đường trong tiếng hát, lời kinh hòa
lẫn những ánh nến lung linh. Những ai chứng kiến cuộc rước đều thốt lên rằng:
Đoàn rước đông thế, dài thế mà vẫn trang nghiêm, sốt sắng!
Khi đoàn rước đã tiến về đông đủ trước tượng đài Đức Mẹ, Cha quản xứ, các thầy,
các xơ và đại diện các ban ngành trong xứ lần lượt lên cắm ngọn nến của mình vào
Thánh giá lớn đã làm sẵn. Và thế là đêm cầu nguyện cho Công lý, sự thật và hòa
bình được ngự trị trên đất Tam Tòa bắt đầu.
Trong biển nến lung linh sáng, mọi người tham dự sốt sắng cất cao lời kinh tiếng
hát xen lẫn với những lời nguyện tha thiết và cảm động dâng lên Chúa, khấn xin
Ngài dủ lòng thương các linh mục, những giáo dân Tam Tòa bị CA Quảng Bình đánh
đập tàn nhẫn. Xin Chúa ban ơn khôn ngoan cho các Đấng bậc trong Giáo phận để các
ngài lãnh đạo dân Chúa trong lúc gặp khó khăn, thử thách này. Xin Chúa soi lòng
mở trí để các nhà cầm quyền CSVN biết tôn trọng công lý, sự thật, sự tự do và
hòa bình để hết mọi người trong đất nước Việt Nam được sống trong an vui và hạnh
phúc.
Đêm cầu nguyện cho giáo xứ Tam Tòa đã khép lại với nhiều cảm động. Cảm động vì
tình liên đới, tình hiệp thông của bà con giáo dân đối với anh chị em Tam Tòa
đang bị bách hại. Cảm động vì tính đoàn kết một lòng một ý trong lúc Giáo phận
gặp cảnh đau thương. Cảm động vì Đức tin của giáo dân được thể hiện cách mạnh mẽ
trong biến cố đau thương này…Với những việc làm dù nhỏ bé của Cha quản xứ, các
ban ngành và bà con giáo xứ mong được Chúa thương chấp nhận.
PV Phú Vinh
Giáo dân Xã Đoài xuống đường tuần hành và cầu nguyện cho Tam Tòa
NGHỆ
AN - Sáng nay, chúa nhật 2/8, từ khoảng 8000 giáo dân
Xã Đoài đã xuống đường tuần hành và cầu nguyện cho Tam Toà.
Các giáo họ Tân Yên, Trung hậu, Ngọc Thành, Bùi Chu, cách xa nhà thờ Xã Đoài 2
km, đã chỉnh tế hàng ngũ, cờ biển rợp trời xuống đường tiến về nhà thờ Xã Đoài
từ lúc 5 h 30.
Các đoàn mang theo cờ Hội Thánh và các biểu ngữ kêu gọi cầu nguyện cho Tam Toà.
mọi người gặp nhau ở ngã tư Xã Đoài rồi tất cả cùng tiến về nhà thờ Xã Đoài,
cách đó 1 km để cùng tham dự thánh lễ.
Đoàn tuần hành diễn ra trật tự, nghiêm trang, không gặp bất cứ một trở ngại nào.
Nhiều người hai bên đường cũng hiệp thông với các nguyện vọng của giáo dân Xã
Đoài.
Thánh lễ do cha Antôn Phạm Đình Phùng- Thư ký-Chánh Văn phòng TGM chủ tế. Ngài
mời gọi cộng đoàn tích cực hiệp thông với những gian nan, thử thách, đau khổ mà
chính quyền đanh đổ lên đầu giáo xứ Tam Toà.
Cuộc tuần hành và cầu nguyện này diễn ra trong chương trình hiệp thông của toàn
thể giáo phận Vinh. Được biết sáng nay 118 giáo xứ của giáo phận cũng tuần hành
và/hoặc cầu nguyện như vậy.
Một giáo dân cho biết, sắp tới, sẽ có những chương trình hiệp thông rộng lớn và
mạnh mẽ hơn để chia sẻ những bất công và đau khổ mà giáo dân Tam Toà đang phải
gánh chịu./.
CTV dcctvn.net
NHỮNG DIỄN BIẾN MỚI NHÂT QUANH VỤ TAM TOÀ 2/8/2009
Tại
Quảng Bình, nhà cầm quyền địa phương tiếp tục phong toả các xứ đạo và cô lập
các giáo dân, nhằm ngăn chặn giáo dân các nơi về Tam Toà. Nhà cầm quyền tỉnh đã
gửi công văn đi các nơi ra lệnh xe cộ, cầu phà không được chuyên chở người Công
giáo.
Các giáo dân ở thành phố Đồng Hới vẫn chưa thể gặp gỡ nhau bình thường. Chính
quyền vẫn tiếp tục chiêu bài cũ đã dùng ở Thái Hà-Toà Khâm Sứ: Dùng các đoàn thể
trong hệ thống chính trị như hội phụ nữ, đoàn thanh niên, hội cựu chiến binh, tổ
dân phố và các cơ quan ban ngành đóng trên địa bàn để tiếp cận, bao vây, cô lập,
làm áp lực trên các giáo dân, kết án các giáo dân và linh mục nói riêng và Công
giáo nói chung.
Sáng sớm ngày 31/7 một đoàn giáo dân của Thái Hà đã đến Tam Toà thăm viếng ở nhà
thờ Tam Toà. Sau khi cầu nguyện, nhóm giáo dân ăn sáng trên nền nhà thờ và khi
gần xong thì các lực lượng “quần chúng tự phát” xuất hiện. Kinh nghiệm đã giúp
các giáo dân này không bị đổ máu, nhưng các “lực lượng tự phát ” kia cũng ép
buộc được nhóm giáo dân Thái Hà rời khỏi khu vực nhà thờ.
Chính vì không khí bạo lực trên các giáo dân vẫn tiếp tục cho nên hôm nay, chủ
nhật 2/8, cha Phêrô Lê Thanh Hồng, quản xứ Tam Toà vẫn chưa thể dâng lễ cho cộng
đoàn giáo xứ ở Đồng Hới, dù là làm tại nhà ông Trần Công Lý, vì thế ngay các
giáo dân đạo đức và nhiệt thành nhất cho biết cũng phải ở nhà đọc kinh thay đi
lễ.
Liên quan đến các nạn nhân: Một số bị đánh đập hôm 20/7 đã có thể sinh họat bình
thường, dù chưa bình phục hoàn toàn. Trong khi đó, những người bị tấn công hôm
27/8 vẫn phải tiếp tục điều trị: Cha Phú bị chấn thương sọ não, đầu vẫn sưng và
đau, hiện đã về nhà xứ Dũ Lộc; cha Bính bị gãy tay, rách môi, sứt trán gẫy 2
chiếc răng, hiện vẫn đang nằm tại bệnh xá và vẫn phải ăn bằng ống hút, ông
Trường bị đánh lệnh xương hàm và hỏng mắt vẫn đang điều trị ở Viện Quân y 104.
Tại Nghệ An - Ngày 1/8, Ban Tôn giáo Quảng Bình đã tới thăm Toà Giám Mục
Xã Đoài. Đoàn của Ban Tôn giáo gồm có ông Minh, Trưởng BTG tỉnh Quảng Bình, ông
Bài, nhân viên và một cán bộ của Ban Tôn giáo tỉnh Nghệ An, làm trung gian dẫn
hai cán bộ này đến Toà Giám Mục và cha Ngô Thế Bính, người bị đánh trọng thương.
Hai cán cán bộ này nói đến để “chia sẻ”. Không nói cụ thể chia sẻ điều gì.
Cũng trong ngày 1/8, Đại diện Bộ Công an đã đến Toà Giám Mục. Bộ Công an đề nghị
Toà Giám Mục chỉ đạo các giáo xứ bỏ chữ “ bị Công an Quảng Bình đánh đập và
bắt giữ” trên các biểu ngữ, vì theo Bộ Công an thì Công an không đánh
giáo dân mà chỉ có nhân dân đánh nhau, mà cụ thể là các giáo dân đã “tấn công
những người không phải là Thiên Chúa giáo”- đúng như Tướng Hoàng Kông Tư, Bộ
CA, đã bóp méo sự thật khi công bố với giới báo chí hôm 28/7 ở Hà Nội.
Quan điểm này bị đại diện Toà Giám Mục bác bỏ bàng nhiều lý lẽ thuyết phục. Rằng
nếu hai nhân dân hai bên đánh nhau thì sao chỉ bắt có giáo dân? Rằng sao hàng
trăm côn đồ mang dùi cui, gậy gộc tấn công giáo dân và linh mục trước mặt CA mà
CA lại bảo không truy tìm được đối tượng nào? TGM còn chứng minh cho đại diện Bộ
Công an thấy CA đã hành hung các giáo dân và linh mục…
Cả hai phái đoàn của Ban Tôn giáo và của Bộ Công an đều không đề cập gì đến
đường hướng giải quyết các vấn đề liên quan đến các nạn nhân bị CA đánh đập và
bắt giữ, cũng như tài sản của các linh mục và giáo dân bị CA thu giữ hoặc bị
“côn đồ” và “quần chúng tự phát” cướp đoạt. Càng không nói đến vấn đề trả lại
công bằng cho giáo xứ Tam Toà, tôn trọng tự do tôn giáo của Kitô hữu tại đây.
Theo nhận định của một số người, thực chất của 2 chuyến thăm viếng TGM vừa qua
của Ban Tôn giáo và Công an chỉ là các chuyến viếng thăm nhằm đánh bóng cho sự
“quan tâm” của các cấp chính quyền và thăm dò quan điểm và đường hướng của TGM
Vinh.
Hơn nữa, cuộc thăm viếng này, tính cho đến nay là ba, một của BTG Chính phủ, một
của Ban tôn giáo Quảng Bình, một của Bộ Công an, nằm trong một lộ trình chuẩn bị
cho việc kết án giáo phận Vinh sau này trên các phương tiện truyền thông, như đã
làm với Thái Hà bằng giọng điệu rằng: “Chính quyền đã chứng tỏ thiện chí bằng
cách cử đại diện các cơ quan ban ngành đến gặp TGM Vinh, nhưng TGM Vinh vẫn
không cộng tác để giải quyết vấn đề…”.
Trên tầm mức cả nước, truyền thông công cụ tiếp tục gân cổ cãi chày cãi
cối phủ nhận việc CA và các lực lượng do CA bảo kê tấn công giáo dân và linh
mục. Chẳng những thế, ti vi, đài, báo còn ra sức đổ tội cho phía Công giáo, cố
tình gây chia rẽ dân tộc, tôn giáo khi chuyển hoá sự căng thẳng giữa nhà cầm
quyền với Công giáo thành giữa nhân dân với giáo dân Tam Toà, và gián
tiếp cách tinh vi là người Công giáo với “những người không phải Thiên Chúa
giáo”.
Trong cùng một chiều hướng lật lọng, sau các bài đơn ca gian dối của CA và cán
bộ chính quyền, thì từ tuần vừa qua các đài báo ti vi còn dùng miệng giáo dân và
linh mục để trực tiếp hoặc gián tiếp kết án các giáo dân và linh mục liên quan
trong vụ Tam Toà, chứng minh cho “chính sách và hành động đúng đắn và tốt đẹp”
của nhà nước. Không kể những kẻ bán linh hồn cho quỷ thì một số người ngây thơ
và chủ quan đã “dính bẫy”.
Trong khi đó, các giáo xứ trong giáo phận ngày hôm nay đều biểu lộ tinh thần
hiệp thông với Tam Toà qua các thánh lễ cầu nguyện cho các nạn nhân, hoặc qua
các cuộc tuần hành trên địa bàn giáo xứ nhằm phản đối công an Quảng Bình đánh
đập và bắt giữ giáo dân. Một số giáo xứ đã lên kế hoạch và thông báo chương
trình cầu nguyện đặc biệt cho Tam Toà vào những ngày xác định trong tuần
này.
Giáo phận Vinh vẫn đang tỉnh thức trong tình hiệp thông liên đới với Tam Toà;
Công giáo trong ngoài nước vẫn đang hồi hộp theo dõi và hiệp thông theo cách thế
của mình./.
Lạc Việt PV dcctvn.net
Đức Cha Mai Thanh Lương kêu gọi hiệp thông cầu nguyện ''để người Việt Nam được tự do thờ phượng''
Chúng
ta là những Người Hữu Thần
Hải ngoại ngày 28.7.2009
Mến gởi các Cha và Giáo dân
Giáo xứ Tam Tòa, Giáo Phận Vinh,
Tôi là Đức Cha Mai Thanh Lương, Giám Mục
Phụ Tá Giáo Phận Orange, California, xin cùng hiệp thông với Giáo Phận Vinh, đặc
biệt tất cả người Công Giáo trong toàn quốc Việt Nam, cùng hiệp thông với các
tôn giáo bạn, để hiệp thông với lời cầu nguyện của quý vị.
Chúng tôi nguyện xin Thiên Chúa là Vua
Bình An đến với tất cả mỗi người chúng ta, trong lúc chúng ta đang phải đương
đầu với một cái sự khó khăn mà hầu như chúng ta không thể nào vượt qua được do
sức con người. Nên, là người Công Giáo, chúng ta chỉ biết chạy đến với Chúa, kêu
cầu Ngài, để xin Ngài giúp đỡ, mở lòng, không những cho chúng ta được mọi sự can
đảm bình an, mà cho chính quyền cũng được biết rằng đây là quyền lợi tối hậu của
người công dân Việt Nam là được tự do thờ phượng Đấng Thượng Đế mà đối với người
Công Giáo là Thiên Chúa. Cho nên, đây là một truyền thống có từ thời xa xưa,
trong văn hóa của Việt Nam.
Chúng ta hãnh diện chúng ta là những
người HỮU THẦN. Người Việt Nam của chúng ta khi định nghĩa "làm người", chúng ta
vẫn cho ĐẠO là một điều rất quan trọng, để làm cho con người của chúng ta trở
nên trọn vẹn hơn. Cho nên vì vậy mà qua bao thiên kỷ, mỗi thiên kỷ là hàng ngàn
năm, người Việt của chúng ta vẫn có truyền thống đi Chùa, đi Nhà Thờ, tế thần
vào những ngày đặc biệt, để cho Dân được bình an và Đất Nước được thịnh vượng.
Thì đây cũng là niềm mơ ước của tất cả các Tôn Giáo, và đặc biệt của người Công
Giáo Tam Tòa trong lúc này.
Tôi xin cùng hiệp thông với tất cả, nhất
là với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và các Đức Cha -- nhất là Đức Cha Chủ Tịch của
Hội Đồng Giám Mục. Và chúng ta cùng hiệp thông cầu nguyện để người công dân Việt
Nam của chúng ta cũng là những người yêu nước, những người mến Chúa yêu người.
Là một người Công Giáo tốt, chúng ta cũng cố gắng không những phục vụ Giáo Hội
mà chúng ta cũng có bổn phận đối với Quê Hương và Đất Nước của chúng ta.
Xin kính chào tất cả quý vị.
+ GM Đa-Minh Mai Thanh Lương
Giám Mục Phụ Tá Giáo Phận Orange
TAM TOÀ? CHUYỆN NHỎ
Người
người hiệp thông
Sau khi gửi thư đề ngày 21-07-2009 cấp báo về việc trên 20 giáo dân thuộc giáo
xứ Tam Toà, Quảng Bình đã bị Công an Quảng Bình đánh đập tàn nhẫn và đang bị
giam giữ, Toà Giám mục Giáo phận Vinh đã nhận được rất nhiều thư hiệp thông đến
từ khắp nơi trong nước và cả từ nước ngoài. Người đầu tiên gửi thư hiệp thông là
cha Phạm Văn Phương, giáo xứ Ngọc Xá, giáo phận Bắc Ninh, kế đến là cha Phạm
Trung Thành, Giám Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế. Tiếp theo sau là nhiều linh mục cũng
như giáo dân. Đặc biệt có luật sự Lê Trần Luật, luật sư của anh chị em Thái Hà
hiện đang gặp nhiều khó khăn, cũng biên thư hiệp thông và tuyên bố sẵn sàng giúp
nếu anh chị em tín hữu Tam Toà cần sự “hỗ trợ pháp lý” (23-07-2009). Còn trong
giới sinh viên, ngay sau khi hay tin anh Giu-se Nguyễn Văn Thông, Trưởng ban Đại
diện Sinh viên Công Giáo địa phận Vinh tại Hà Nội bị bắt ngày 26-07-2009 thì
ngày 27-07-2009 Hội Sinh viên Công Giáo Tổng Giáo Phận Hà Nội đã ra thông báo
khẩn kêu gọi các bạn sinh viên hiệp thông cầu nguyện và ra tuyên cáo yêu cầu
chính quyền trả tự do cho anh Thông. Còn ở hải ngoại, hưởng ứng lời kêu gọi của
Liên hiệp Truyền Thông Công Giáo ngày 25-07-2009 thì cùng ngày, cha Nguyễn Thanh
Liêm, Chủ tịch Liên đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ đã có thư hiệp thông gửi
đức cha Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch HĐGM/VN nhân vụ Tam Toà. Và thư hiệp thông mới
nhất là của đức cha Osca Solis thuộc Uỷ Ban Á châu Thái Bình Dương của Giáo phận
Los Angeles, Hoa Kỳ gửi cha Nguyễn Thanh Liêm.
Lãnh đạo giáo phận Vinh
May cho Tam Toà là từ năm 2006 Tam Toà thuộc giáo phận Vinh (nếu còn thuộc giáo
phận Huế, chẳng biết Tam Toà có được số phận may mắn hơn đan viện Thiên An hay
không). Người đứng đầu giáo phận Vinh là đức cha Phao-lô Ma-ri-a Cao Đình
Thuyên, vị cao tuổi nhất trong các giám mục đương chức đã nổi tiếng từ vụ Thái
Hà với lời tuyên bố đanh thép: “Việc của Thái Hà cũng là việc của Vinh”. Tuy
đang ở nước ngoài, nhưng qua lá thư đề ngày 22-07-2009 viết tại Hoa Kỳ “gửi cha
Tổng Đại Diện, quý cha, quý tu sĩ, chủng sinh và toàn thể anh chị em, cách riêng
giáo dân Tam Toà, nhất là những anh chị em bị đánh đập và bắt giữ”, ngài tỏ ra
an tâm, vì như lời ngài nói: “Tôi tin tưởng vào sự khôn ngoan và nhiệt thành của
quý cha với gần 500 ngàn giáo dân giáo phận Vinh” . Khi cùng một số linh mục
Vinh đến thăm Thái Hà, những lời tuyên bố cũng như cách làm của đức cha Thuyên
cho thấy ngài đã có một chọn lựa dứt khoát: Đoàn kết mới đem lại sức mạnh, và
tình đoàn kết phải được thể hiện qua việc làm, đúng như lời thánh Gia-cô-bê: đức
tin không đi đôi với việc làm là đức tin chết. Nay nổ ra vụ Tam Toà, một địa
điểm trong giáo phận của đức cha Thuyên, ngài viết: “Tôi an tâm hơn khi biết quý
cha cùng tất cả anh chị em đang cùng ‘một lòng một ý’ làm nên sức mạnh của những
người tin Chúa, và đang hết mình vì giáo phận trong tình hiệp thông và liên
đới.” Và cứ nhìn những gì đã diễn ra trong giáo phận Vinh trong vụ Tam Toà cũng
thấy đức giám mục Vinh có lý để an tâm: 7 giờ sáng Chúa nhật 26-07 vừa qua, tất
cả các tín hữu Công Giáo đều tập trung về một trong 18 nhà thờ giáo hạt để cầu
nguyện với con số tổng cộng trên 200.000. Các linh mục một lòng đoàn kết, cho
thấy các ngài là những mục tử cương quyết cùng nhau bảo vệ đoàn chiên.
Sự im lặng đáng sợ
Trong khi ở trong nước cũng như từ nước ngoài, các tín hữu bày tỏ tình hiệp
thông với Tam Toà như vừa nói ở trên, thì ở trong nước các giám mục hoàn toàn im
hơi lặng tiếng, khiến nhiều người ngạc nhiên. Thật ra thì nếu nhìn lại các sự
việc đã diễn ra trong những năm gần đây, ta sẽ không ngạc nhiên trước sự im lặng
của các ngài, khi xảy ra vụ cha Nguyễn Văn Lý chẳng hạn. Chắc hẳn sự im lặng của
các giám mục đã khiến Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nghĩ mình có lý do để tuyên bố
với hãng CNN Hoa Kỳ: “HĐGM/VN và Toà Thánh Va-ti-can cũng đồng tình và ủng hộ
việc xét xử linh mục Nguyễn Văn Lý” (Tuổi Trẻ ngày 07-07-2007). Ngay ngày hôm
sau, 08-07-2007 đức cha Nguyễn Văn Hoà, Chủ Tịch HĐGM/VN đã phản ứng ngay. Ngài
viết: “Câu trả lời của cụ Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết ‘HĐGM/VN và Toà Thánh
Va-ti-can cũng đồng tình với chúng tôi’ là không đúng sự thật.” Giả sử Chủ tịch
Nước nói như thế này: “Ông linh mục Nguyễn Văn Lý vi phạm luật pháp Việt Nam thì
bị xử lý theo luật pháp Việt Nam, và bản án 8 năm tù giam là thoả đáng, bằng cớ
là trong số các vị giám mục là lãnh đạo của ông linh mục Lý, không có vị nào lên
tiếng phản đối hết”. Trong giả thuyết đó, chẳng biết đức cha Chủ tịch HĐGM/VN sẽ
phản ứng như thế nào.
Trở lại vụ Thái Hà
Vụ Thái Hà nổ ra ngay trước Hội nghị các giám mục tại Xuân Lộc. HĐGM/VN đã nhận
được thư ông Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch UBND/Tp Hà Nội tố cáo “Toà Tổng giám mục
Hà Nội mà đứng đầu là Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt và Nhà thờ Thái Hà, mà đứng
đầu là linh mục Vũ Khởi Phụng cùng các giáo sỹ Nguyễn Văn Khải, Nguyễn Văn Thật,
Nguyễn Ngọc Nam Phong… đã kích động, lôi kéo giáo sỹ, giáo dân hoạt động tôn
giáo trái pháp luật và có những hành vi vi phạm pháp luật, gây mất an ninh trật
tự trên địa bàn Thành phố” , văn thư đề ngày 23-07-2008. Trong văn thư trả lời
đề ngày 25-09-2008, đức cha Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch HĐGM/VN trả lời rằng các
vị nói trên “Không làm bất cứ điều gì ngược lại giáo luật hiện hành của Giáo Hội
Công Giáo.” Lời thanh minh chỉ có bấy nhiêu. Hoá ra Đức Cha Chủ tịch HĐGM/VN
không biết hay không nhớ tài liệu vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Giáo Hội Công
Giáo Việt Nam chỉ cách Đại hội tại Xuân lộc có 6 năm, đó là lá thư ngỏ gửi lãnh
đạo các cơ quan lập pháp của Nhà Nước Việt Nam nhân Hội nghị thường niên của
HĐGM tại Hà Nội từ ngày 7 đến ngày 12-10-2002 trong đó các giám mục phản bác cơ
chế xin-cho của chế độ. Và tội tầy đình của đức cha Ngô Quang Kiệt Tổng Giám mục
Hà Nội là đã công khái phản bác cơ chế xin-cho đó trong cuộc họp với UBND Tp Hà
Nội ngày 20-09-2008.
Một chút tưởng tượng
Nếu sau lời tuyên bố đức cha Ngô Quang Kiệt không làm bất cứ điều gì ngược lại
giáo luật hiện hành của Giáo Hội Công Giáo, mà đức cha Chủ tịch HĐGM/VN nói
thêm: “Khi phản bác cơ chế xin-cho, đức cha Ngô Quang Kiệt đã lấy lại lập trường
của HĐGM/VN sau Hội nghị 2002 trong thư chung đã gửi các cơ quan luật pháp vào
thời điểm nói trên.” Nếu có được một lời khẳng định như thế, mọi sự sẽ hoàn toàn
khác so với những gì chúng ta chứng kiến thời gian vừa qua.
Thư ngỏ của HĐGM/VN năm 2002 vừa nói hoàn toàn đi theo nguyên tắc đồng hành với
Dân Tộc của thư chung năm 1980. Nhưng nay nhìn lại, ta có cảm tưởng HĐGM/VN chỉ
muốn đưa ra những nguyên tắc trừu tượng mà thôi chứ không đi vào thực tế, vì khi
nổ ra những vấn đề xã hội như tham nhũng, dân oan, và gần đây nhất là vụ bauxite
Tây Nguyên thì không thấy động tĩnh gì từ phía HĐGM, trong khi người người đều
mạnh mẽ lên tiếng trước hiểm hoạ khôn lường đe doạ đến sự tồn vong của Dân Tộc.
Những vấn đề lớn
Có vẻ như khi nổ ra vấn đề bauxite, các giám mục Việt Nam đang bận tâm lo chuẩn
bị cho chuyến đi “ad limina” nên phải tránh mọi động thái khiến Nhà Nước kiếm cớ
gây khó dễ. Nay đi về bình an rồi thì lại phải lo nhiều chuyện lớn khác: nào là
chuẩn bị mừng Năm Thánh 2010 kỷ niệm 50 năm thành lập hàng giáo phẩm Việt Nam,
nào là ứng xử ra sao cho hợp với hoàn cảnh, vì cuối năm nay Chủ tịch Nước thăm
Toà Thánh Va-ti-can, đưa quan hệ Việt Nam – Va-ti-can lên một tầm cao mới, biết
đâu là thiết lập quan hệ ngoại giao bình thường, và biết đâu Giáo Hội Việt Nam
sẽ được vui mừng tiếp đón Đức Thánh Cha nhân chuyến tông du của ngài sang Nam
Triều Tiên vào năm 2011? Bên cạnh những chuyện đại sự như thế, nhà thờ và nhà
dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm đâu có là gì, Tam Toà cũng thế, chỉ là chuyện nhỏ…
Chẳng biết có phải đây là lý do khiến các giám mục Việt Nam giữ miệng làm thinh
như ta đang chứng kiến.
Vài suy nghĩ
Hồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm Va-ti-can, có người bảo: sắp có bang giao
giữa Toà Thánh và Việt Nam rồi. Tôi nói với mấy người bạn: Cứ chờ đi: Hồi Hội
nghị Pa-ri, phải mất 6 tháng mới thoả thuận được về hình thù của cái bàn hôi
nghị, thì nay các phái đoàn của Toà Thánh cứ việc đi đi về về mòn cả dép, chưa
chắc gì đã có bang giao. Điều này xem ra đúng. Mà giả như nay mai có một vị sứ
thần Toà Thánh ở Hà Nội, thì ta cũng chớ vội mừng: thử hỏi tại thủ đô Hà Nội,
ông đại sứ của cường quốc số 1 là Hoa Kỳ, đã làm được gì để chính quyền cộng sản
Việt Nam bớt độc tài, thối nát? Còn chuyện đức giáo hoàng sang Việt Nam, thì
trong hoàn cảnh bình thường, có người tín hữu nào lại không mong điều đó. Nhưng
trong hoàn cảnh thực tế, có lẽ mơ điều đó chỉ là mơ chuyện hão huyền. Và giả như
để có được một cuộc viếng thăm như thế, cái giá phải trả là ngậm miệng làm thinh
mặc cho các nhà đấu tranh cho dân chủ cứ nối tiếp nhau vào tù, mặc cho chuyện
khai thác Tây Nguyên cứ việc tiếp tục, dù chẳng lợi lộc gì về kinh tế, môi
trường bị huỷ hoại, an ninh quốc phòng bị xâm phạm, nguy cơ tiếp nối “một ngàn
năm nô lệ giặc Tàu” là không tránh khỏi, mặc cho ngư dân ở nhà thì chết đói, mà
ra biển thì bị tàu Trung Quốc tấn công, v.v… Cái giá phải trả thật là quá cao so
với niềm vui được đón tiếp đức giáo hoàng. Điều ta còn phải lo âu là nếu lãnh
đạo tôn giáo vì muốn yên thân lo việc đạo mà nhắm mắt làm ngơ cho bạo quyền mặc
sức lộng hành, phỉ báng sự thật, bóp chết tự do, chà đạp công lý, thì liệu đạo
Chúa Ki-tô trên đất nước này có còn là men trong bột, là muối cho đời nữa chăng?
Kết luận
Là công dân Việt Nam, tôi thấm thía nỗi đau của người nông dân bị cướp đất, của
ngư dân phải ở nhà nhịn đói, không dám đi ra biển, của những trí thúc muốn xây
dựng đất nước, nhưng chỉ vì dám nghĩ khác đảng cộng sản mà phải vào tù. Là tín
hữu Chúa Ki-tô, tôi xót xa khi thấy anh chị em đồng đạo ở Thái Hà, ở Tam Toà bị
bách hại. Nhất là tôi thất vọng trước vẻ thờ ơ lạnh lùng của những bậc cha mẹ
của tôi trong đời sống đức tin. Nhưng tôi an tâm vững chí khi nhớ lại lời ông
Moóc-đo-khai nói với hoàng hậu Ét-te: “Đến lúc này mà con vẫn cứ ngậm miệng làm
thinh thì người tín hữu sẽ nhận được sự trợ giúp và giải cứu từ một nơi khác”
(Et 4,14).
Sài-gòn, ngày 31 tháng 07 năm 2009
pascaltinh@gmail.com
LM Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, ofm
Hoa Kỳ kêu gọi VN trả tự do cho hơn 100 tù nhân lương tâm
Tại buổi họp báo ở hạ
viện Mỹ sáng thứ Năm vừa qua, nhóm đòi hỏi nhân quyền và tự do tôn giáo cho Việt
Nam của quốc hội Hoa kỳ kêu gọi chủ tịch Nguyễn Minh Triết trả tự do cho trên
một trăm tù nhân lương tâm theo thông lệ của đợt ân xá mỗi dịp lễ quốc khánh 2
tháng Chín hàng năm.
Thanh Trúc có mặt tại chỗ và tường trình
chi tiết đến quí vị:
Buổi họp báo được chủ trì bởi nhóm dân
biểu lưỡng đảng Hoa kỳ quan tâm đến vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt
Nam.
Tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế
Lên tiếng mở đầu buổi họp báo, nữ dân
biểu Loretta Sanchez nói là căn cứ vào các tài liệu cũng như thông tin từ Bộ
Ngoại Giao, Ủy Hội Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới, cũng như các tổ chức phi
chính phủ về nhân quyền và tôn giáo, thì Việt Nam đang giam giữ trên một trăm tù
nhân lương tâm vì những tội danh như lợi dụng tự do dân chủ để chống phá nhà
nước, xách động gây rối và làm mất trật tự xã hội, tuyên truyền gây bất lợi cho
chính phủ.
Nhấn mạnh rằng những cá nhân đó bị bắt
giữ theo một đạo luật an ninh quốc gia khá là mơ hồ và không đúng tiêu chuẩn
nhân quyền quốc tế, bà Loretta Sanchez nói rằng trả tự do cho trên trăm tù nhân
lương tâm ấy là hành động phù hợp chuẩn mực quốc tế, vào khi Việt Nam đang là
thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.
“Ngày 2 tháng Chín là thời điểm mà
Việt Nam có thông lệ ân xá tù nhân. Chúng tôi trong nhóm dân biểu quan tâm về
nhân quyền và tự do tôn giáo đã thảo bức thư gởi chủ tịch nước Việt Nam kèm theo
danh sách trên một trăm người mà chúng tôi biết họ đang bị giam giữ và mong Việt
Nam ân xá cho họ trong đợt này. Thư của chúng tôi còn khẳng định là nếu muốn duy
trì mối quan hệ song phương Mỹ Việt tốt đẹp thì Việt Nam nên tôn trọng quyền con
người và nên thả hết tù nhân chính trị ra.
Hoa Kỳ phải chứng tỏ cho Việt Nam biết họ
không thể phủ nhận quyền làm người của nhân dân họ, những lời hứa suông không
còn tác dụng nữa, đó là nguyên nhân mà tôi cùng các đồng viện trong nhóm muốn
trình bày trong buổi họp báo hôm nay.”
Chính sách đàn áp tôn giáo
Dân biểu đảng Cộng Hoà, ông Ed Royce, đề
cập đến chính sách đàn áp tôn giáo mà nhà cầm quyền Việt Nam không từ bỏ, điển
hình như hành động trấn áp đạo Tin Lành, vụ giáo xứ Thái Hà năm 2008, và hiện
nay là vụ giáo xứ Tam Tòa xảy ra từ tuần trước. Ông cho đó là những sự kiện tồi
tệ ở Việt Nam trong một thập niên trở lại đây.
Chỉ vào danh sách một trăm tù nhân lương
tâm còn bị giam giữ, rồi đến tấm ảnh phóng lớn của mục sư Nguyễn Công Chính, dân
biểu Ed Royce nói:
“Đây là trường hợp bị hành hung mới
đây nhất đối với mục sư Nguyễn Công Chính, từng bị công an thẩm vấn trên ba trăm
bận, từng bị đánh như thế này hơn hai chục lần. Chuyện này phải chấm dứt. Mỹ
phải buộc Việt Nam ngưng những hành động lạm dụng và lộng hành như thế lại.
Đó là lý do khiến ông dân biểu Joseph Cao
và tôi đề nghị một luật tu chính mà có thể yêu cầu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt
Nam trở lại danh sách CPC các quốc gia cần đặc biệt quan tâm vì thiếu tự do tôn
giáo. Hạ viện đã biểu quyết thuận kiến nghị tu chính này và tôi nghĩ thượng viện
phải thấy tầm quan trọng của nó để biểu quyết thông qua.”
Tiếp lời dân biểu Ed Royce, dân biểu
Chris Smith, đưa sự chú ý của báo giới vào vụ Tam Tòa:
“Hàng chục ngàn giáo dân xuống đường
phản đối vụ Tam Tòa trong tuần này mà hai linh mục bị đả thương, nhiều phụ nữ bị
hành hung, hàng trăm người khác bị đánh đập bởi công an và những người làm việc
cho công an, là chuyện vô cùng nghiêm trọng.”
Dự thảo luật nhân quyền
Đề cập đến dự thảo luật nhân quyền cho
Việt Nam mà ông là tác giả, từng được hạ viện hai lần thông qua nhưng bị trở
ngại khi lên đến thượng viện, dân biểu Chris Smith cam kết:
“Tôi đã tái đệ trình dự luật này trước
quốc hội năm nay với sự vận động tích cực của các đồng viện trong hai đảng. Tôi
mong dự luật được đưa vào lịch trình bàn thảo khi quốc hội tái nhóm tháng Chín
tới, tôi tin và tôi hy vọng giới lãnh đạo trong hai đảng ở lập pháp sẽ đưa vấn
đề Việt Nam ra mổ xẻ để thấy nhân quyền và tự do tôn giáo ở Việt Nam được cải
thiện đến mức nào hay là càng ngày càng xuống cấp hơn.
Tôi cũng sẽ kêu gọi hành pháp của tổng
thống Obama đừng chấp thuận GSP tức Qui Chế Ưu Đãi Phổ Cập cho Việt Nam chừng
nào chính phủ này còn vi phạm nhân quyền và không tôn trọng tự do tôn giáo như
hiện nay.”
Ngoài dân biểu Mỹ gốc Việt Joseph Cao
Quang Ánh, cũng là thành viên trong nhóm dân cử chuyên tranh đấu cho nhân quyền
và tôn giáo ở Việt Nam, còn một người Mỹ gốc Việt khác được mời lên tiếng trong
buổi họp báo, ông Hoàng Tứ Duy:
“Tôi có mặt hôm nay, đại diện đảng
Việt Tân để cùng với các dân biểu kêu gọi nhà nước cộng sản Việt Nam trả tự do
cho các tù nhân chính trị. Đặc biệt chúng tôi quan tâm đến các bloggers đang bị
giam cầm ở Việt Nam. Một trong những đề nghị chúng tôi đưa ra là quốc hội thông
qua Nghị Quyết 672 ủng hộ quyền tự do Internet của người Việt Nam.”
Là người sau cùng đến tham dự buổi họp
báo, dân biểu Dana Rohrabacher sau đó khẳng định với đài Á Châu Tự Do rằng vấn
đề ở đây là tình hình Việt Nam không hề được cải thiện:
“Thật sự tôi cứ nghĩ Việt Nam phải cố
gắng thay đổi để có dân chủ hơn chứ, nào ngờ những dấu hiệu của sự đàn áp cứ nổ
ra rõ ràng là không ổn rồi. Tôi nghĩ phải làm sao để tiếng nói của chúng ta được
Việt Nam lắng nghe, phải nói cho Việt Nam biết họ không thể bỏ qua vấn đề thiếu
nhân quyền và thiếu tự do tôn giáo được.
01.8.2009
Thanh Trúc (RFA) tường
trình từ Washington.
Kích động hận thù và gây xung đột tôn giáo?
Tính đến sáng 31 tháng
7, Công an tỉnh Quảng Bình đã thả 4 trong số 7 giáo dân bị họ bắt giữ hôm 20
tháng 7 vì liên quan đến việc dựng nhà tạm trên đất thuộc nhà thờ Tam Tòa.
Cùng lúc này, một vài diễn đàn điện tử
của giới Công giáo Việt Nam cho biết, đã có một số dấu hiệu cho thấy chính quyền
Việt Nam, từ trung ương đến địa phương bắt đầu thoái bộ...
Chưa biết kết quả vụ nhà thờ Tam Tòa sẽ
kết thúc ra sao nhưng dựa trên các diễn biến trong mười ngày qua, một số người
cho rằng,chính chính quyền Việt Nam đang kích động việc sử dụng bạo lực, cố tình
gây chia rẽ giữa các tôn giáo.
Nhà thờ Tam Tòa được xây dựng năm 1886
tại Đồng Hới, Quảng Bình. Đến tháng 12 năm 1965 thì bị trúng bom, chỉ còn lại
mặt tiền và tháp chuông.
Năm 1997, UBND tỉnh Quảng Bình ban hành
một quyết định, xác định nhà thờ Tam Tòa là một chứng tích lịch sử văn hóa,
chứng tích tội ác chiến tranh. Quyết định này khiến Giáo phận Vinh không thể
phục dựng nhà thờ Tam Tòa trên nền cũ.
Trước các thắc mắc, khiếu nại của hàng
giáo phẩm và giáo dân Giáo phận Vinh, chính quyền tỉnh Quảng Bình hứa sẽ cấp một
khu đất khác để xây dựng nhà thờ nhưng các khu đất mà phía chính quyền đưa ra để
hoán đổi với nhà thờ Tam Tòa thì hoặc là không tương xứng, hoặc là không phù hợp
với tính chất của một nơi thờ tự.
Cũng vì vậy, Giáo phận Vinh đành tổ chức
các thánh lễ và sinh hoạt cho giáo dân khu vực Đồng Hới tại tư gia của một giáo
dân.
Khoảng đầu năm nay, phía Công giáo bắt
đầu tổ chức một số thánh lễ ở khu vực nhà thờ Tam Tòa. Để có nơi che mưa, tránh
nắng khi thực hiện và tham dự các sinh hoạt tôn giáo, sáng 20 tháng 7, một số
giáo dân đã đến khu vực nhà thờ Tam Tòa dọn cỏ, rác và dựng một khung nhà tiền
chế song công việc này bất thành vì bị chính quyền ngăn cản. Nhiều người bị công
an đánh đập dã man, rồi bị bắt.
Lối xử sự thô bạo này đã buộc Tòa Giám
mục Xã Đoài, nơi điều hành Giáo phận Vinh phải lên tiếng. Trong một thông cáo
phát hành ngày 20 tháng 7, linh mục Phạm Ðình Phùng, Chánh văn phòng Tòa Giám
Mục Xã Đoài đã “xin mọi người có lương tri hiệp ý cầu nguyện cho giáo dân Tam
Tòa, nhất là những anh chị em giáo dân đã bị công an Quảng Bình đánh đập tàn
nhẫn và nay đang bị giam giữ”.
Những thông tin, hình ảnh về việc đàn áp
giáo dân ở nhà thờ Tam Tòa đã khiến nhiều nơi, nhiều người cả trong lẫn ngoài
Việt Nam bất bình. Một tuần sau, vào ngày chủ nhật 26 tháng 7, riêng tại ba tỉnh
thuộc Giáo phận Vinh là: Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, đã có hàng trăm ngàn giáo
dân tham gia các thánh lễ hiệp thông với Tòa Giám mục Xã Đoài để cầu nguyện cho
những đồng đạo đang bị bắt bớ, đàn áp tại Tam Tòa...
Trong ngày này, có thêm hai linh mục và
nhiều giáo dân khác bị hành hung khi tìm đến nhà thờ Tam Tòa.
Bất bình chuyển thành phẫn nộ. Các giáo
sĩ của Giáo phận Vinh chính thức cảnh báo về nguy cơ bùng phát một cuộc xung đột
vì không còn khả năng kêu gọi giáo dân kiềm chế.
Kích động hận thù?
Ngày 28 tháng 7, ông Hoàng Kông Tư, thiếu
tướng, Tổng cục phó Tổng cục An ninh, của Bộ Công an Việt Nam, tổ chức một cuộc
họp báo, thông báo rằng nguyên nhân dẫn đến vụ Tam Tòa là do “linh mục Lê
Thanh Hồng, Quản xứ Sen Bàng, huyện Bố Trạch, phụ trách giáo dân Đồng Hới, đã
chà đạp nguyện vọng của quần chúng, tổ chức nhiều cuộc lễ tôn giáo, xâm phạm sự
thiêng liêng của khu chứng tích. Ngày 20 tháng 7, một bộ phận giáo dân đã có
hành vi gây rối, tấn công người thi hành công vụ. Tự ý dựng nhà trái phép trên
khu chứng tích, vi phạm Luật Đất đai, vi phạm Luật Di sản văn hóa”.
Cũng theo ông Tư, chính quyền và công an
không can dự vào sự kiện 20 tháng 7, chỉ có những người dân sống quanh khu vực
nhà thờ Tam Tòa “bức xúc trước những việc làm vi phạm pháp luật của giáo dân
nên đã tháo dỡ ngôi nhà trái phép” và “một số đối tượng quá khích đã có hành vi
tấn công lại những người dân không theo đạo Thiên Chúa”.
Đây không phải là lần đầu tiên chính
quyền và Công an Việt Nam đem “quần chúng” và “sự bức xúc trước những
việc làm vi phạm pháp luật” ra để giải trừ trách nhiệm của mình trước các vụ
tấn công, làm nhục những người bày tỏ nguyện vọng trái với ý muốn của chính
quyền.
Trong vụ Tam Tòa cũng vậy. Một nữ giáo
dân sống tại Đồng Hới, từng bị đánh và làm nhục vào sáng 26 tháng 7 kể:
“Em nghĩ việc đánh dân có công an ạ.
Cả dân và cả công an ạ! Em cũng đang suy nghĩ: Nếu như là dân thì cũng phải có
ai đó và các cấp chính quyền phải tuyên truyền, phải nói gì đó chứ còn dân thì
họ cũng không quan tâm đến vấn đề đạo hay là Phật đâu.
Có gì đó tác động vào họ thì khi đó họ
mới làm. Nếu như không có ai bao che cho họ thì họ cũng không rảnh rỗi để đi làm
những việc đó.
Em được biết tội gây rối rất là nặng. Có
thể đi tù từ 5 năm đến 15 năm lận. Không ai rảnh rỗi để đi gây rối như thế nếu
như không có người nào đốc thúc, hoặc là không có người nào ở đàng sau để kích
động họ làm, hoặc là không có đội ngũ nào đó bao che cho họ thì họ không có gan
để đi làm những việc gây rối trật tự vì họ còn phải làm việc để nuôi gia đình.
Đàng sau đó phải có cái gì đó. Em nghĩ là
có sắp xếp rồi chứ không phải họ vào họ đánh vô cớ như vậy. Nếu như dân thì họ
chỉ xem thôi chứ không thể vô duyên, vô cớ họ nhảy vào đánh vô lý như vậy.”
Gây xung đột tôn giáo
Khoan bàn tới việc chính quyền có đứng
đàng sau những vụ “quần chúng phản ứng” vì “bức xúc trước những việc
làm vi phạm pháp luật” hay không, chỉ riêng chuyện để một số công dân công
khai tấn công và công khai làm nhục những công dân khác đã đủ để cho thấy chính
quyền không làm tròn nghĩa vụ hiến định, theo khoản 5, điều 112 của Hiến pháp
Việt Nam, đó là “thi hành những biện pháp bảo vệ các quyền và lợi ích hợp
pháp của công dân”.
Đáng ngại là theo lời nữ giáo dân mà
chúng tôi đã phỏng vấn thì hiện nay, tại Quảng Bình: “Họ đồn tùm lum. Họ nói
ra ngoài đườnglà bọn lương đánh cho bể đầu, xịt não... Ui... Họ nói khiếp lắm!
Mình chẳng thấy mình làm chi sai để cho mọi người xử sự với mình như vậy cả mà
họ đồn, tung tin này, tin nọ. Thậm chí chị hàng xóm nhà em qua đây cũng nói với
mẹ như rứa làm mẹ hoang mang.”
Do vậy, theo bà: “Bà con giáo dân bây
giờ cũng hoang mang, dân Công giáo thì ít, người lương thì nhiều. Cứ nói xấu
người Công giáo như vậy thì cũng rất là khó sống! Giờ đi ra đường, người nói
này, nói nọ, xì xào rất là nhiều, thấy bất công cho người Công giáo quá. Như thế
nào cũng không hiểu được nữa!”
Điều 87 của Bộ Luật Hình sự Việt Nam xem
những hành vi: Gây chia rẽ giữa các tầng lớp nhân dân hoặc gây hằn thù, kỳ thị,
chia rẽ dân tộc, hoặc gây chia rẽ người theo tôn giáo với người không theo tôn
giáo là phạm tội “phá hoại chính sách đoàn kết”. Khi định danh và định tính để
trừng phạt những hành vi vừa kể có lẽ giới làm luật Việt Nam muốn ngăn chặn
những mầm mống dẫn đến các cuộc xung đột tôn giáo, nguyên nhân đẩy nhiều quốc
gia đến nội loạn. Trong vụ Tam Tòa, với các diễn biến như nhiều người đả biết,
có những viên chức nào phạm tội này?
01-08-2009
Trân Văn, RFA
XEM TIẾP:
MORE NEWS / TIN TỨC CŨ