Last updated: 25/02/2011 04:58:36

TIN TỨC THÁNG BẢY 2009

 

31/07/2009

  Những mầm cây độc

Sau những ngày căng thẳng bắt giữ và đánh đập giáo dân Tam Tòa thể hiện sự bạo lực công khai của chính quyền, trước sự phản ứng quyết liệt của dư luận trong và ngoài nước. Nhà nước Việt Nam bắt đầu có thái độ khác khi ông Trương Tấn Sang trong phiên họp về công tác tôn giáo vừa qua,ông Sang có chỉ thị các cấp dưới quyền giải quyết vấn đề đất đai tôn giáo. Tưởng chừng đây là cách đi mới của nhà nước Việt Nam để làm cơ sở giải quyết những tồn đọng về sở hữu đất đai của tôn giáo trên tinh thần tôn trọng sự thực.

Nhưng nhìn lại với cái tiêu chuẩn gọi là đủ điều kiện theo quy định của nhà nước Việt Nam, thì chỉ thị này của ông Sang vẫn mang nguyên bản chất cố hữu bảo thủ của nhà nước Việt Nam, đó là vừa làm cầu thủ vừa làm trọng tài. Động thái này thực chất là một hành vi nhằm đối phó với dư luận chứ không có mong muốn đi đến gôc rễ sự viêc. Nếu như nhà nước của ông Trương Tấn Sang thật sự có thiện chí thì đã không có những vụ dân oan, vụ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ….đến Tam Tòa ngày nay.

Với hàng trăm thanh niên dùng gậy gộc tấn công từ giáo dân đến linh mục, từ phụ nữ đến người già. Nhà nước Việt Nam đang chơi một trò đu dây cực kỳ nham hiểm nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm cho xã hội. Sử dụng người dân do họ tuyển để đánh đập những người dân khác, tuy nhà nước tránh được tiếng là họ dùng các lực lượng vũ trang chính thống nhưng ai cũng biết là lực lượng này do chính nhà nước Việt Nam để ra để trấn áp hành hung người dân khác.

Nó nguy hiểm ở chỗ tạo cho người dân được dùng bạo lực một cách công khai dưới sự chứng kiến của cơ quan nhà nước. Nó chứng minh rằng ở Việt Nam luật pháp không hề tồn tại, ,mà chỉ có thủ đoạn của những kẻ cầm quyền mới là cơ sở để điều chỉnh quan hệ xã hội.

Không thể không phẫn nộ khi thấy truyền hình Việt Nam trong bản tin thời sự lại đưa hình ảnh những kẻ đánh đập người khác công khai, những kẻ tội phạm thật sự được trơ trẽn đứng trên màn hình để được ca ngợi là đã dũng cảm ngăn chặn này nọ do bức xúc. Liệu những người này có bức xúc thật sự từ trong tâm họ như những người dân đã đốt, lật xe cảnh sát giao thông vì những cảnh sát này đã đâm trọng thương người dân rồi thản nhiên bỏ đi. Những kẻ này có bức xúc khi thấy những ngư dân hiền lành của Việt Nam bị Trung Quốc bắn giết hay biển đảo, chủ quyền bị xâm phạm hay không.?

Quần chúng nhân dân bức xúc này được có mặt trong vụ Tòa Khâm Sứ khi vu vạ ngài Ngô Quang Kiệt , trong đêm tối bạo lực ở Thái Hà trước cổng đền thánh Gierado nay xuất hiện ở Tam Tòa- Đồng Hới. Tại sao những quần chúng này không thấy có mặt ở những nơi khác tại Việt Nam, ở những nơi mà muôn vàn những điều bất công, ngang trái tồn tại một cách công khai.

Dễ dàng nhận thấy bọn quần chúng nhân dân này chỉ có mặt ở những nơi mà nhà nước Việt Nam cần đến chúng như một con cờ. Những người Việt Nam có lương tri và nhận thức nên phân tích sự khác nhau giữa bọn quần chúng nhân dân bức xúc này với những thanh niên, trí thức đã từng biểu lộ thái độ phản ứng trước hành vi sai trái của bọn bá quyền Bắc Kinh đã xâm phạm tới tính mạng và tài sản của nhân dân Việt Nam. Cho dù chúng có được sự ưu ái, tô vẽ của truyền thông Việt Nam như những kẻ có trách nhiệm với an ninh, trật tự đất nước thì chúng cũng không thể nào che đậy bộ mặt giả dối của chúng khi trả lời câu hỏi. Tại sao chúng chỉ bức xúc trong những vụ đòi đất của người Công Giáo mà không bức xúc trước muôn vàn vấn nạn và hiểm nguy của đất nước Việt Nam.

Từ chỉ thị của ông Trương Tấn Sang đến những tin tức mà truyền thông Việt Nam đưa. Rõ ràng nhà nước Việt Nam đang hợp thức hóa, đang cố gắng biến những việc làm phạm pháp của những kẻ họ sử dụng thành việc làm hợp pháp. Cũng có nghĩa họ đang ủng hộ những việc làm trái với pháp luật và nguy hiểm hơn nữa là trái với đạo lý con người, với truyền thống đoàn kết dân tộc, gieo rắc hận thù trong lòng dân. Nếu những việc làm bất nhân, thất đức này được cổ vũ trong một xã hội mà đạo đức đang bị băng hoại, khác nào nhà nước Việt Nam đang nỗ lực gieo những cái ác trong vùng đất vốn hiếm hoi những điều tử tế như nhân ái, bao dung.

Ngày 30/7/2008
Đồng Hới
 

31/07/2009

  DIỄN BIẾN MỚI NHẤT VỤ TAM TOÀ: CƯỚP CÔNG KHAI, TRẢ LÉN LÚT
  CHÍNH QUYỀN SẼ THẢ HẾT CÁC GIÁO DÂN BỊ BẮT GIỮ?

Cha Phạm Đình Phùng, Thư ký-Chánh Văn phòng TGM Vinh, cho biết hôm qua có một lãnh đạo cao cấp của tỉnh Quảng Bình cho biết chính quyền sẵn sàng thả tất các các giáo dân với điều kiện Toà Giám Mục làm giấy cam đoan các giáo dân kia không tái phạm.

Đại diện Toà Giám Mục đã trả lời rằng: “Thứ nhất các giáo dân kia không phạm tội làm sao có chuyện tái phạm. Thứ hai: Ai dại dột và ai có thể đứng ra cam đoan được rằng kẻ khác không phạm tội”.

Trước áp lực ngày càng lớn của dư luận những người yêu công lý và sự thật trong nước và quốc tế, hôm nay theo cha Chánh Văn phòng TGM Vinh cho biết chính quyền tỉnh Quảng Bình đã thả 4 giáo dân.

Ba giáo dân chưa được trả tự do là ba thành viên của HĐGX: Bà Cao Thị Tình, Trưởng Ban Giáo lý kiêm Thủ quỹ, ông Nguyễn Quang Trung, Phó Chủ tịch Phụ trách Nội vụ và ông Nguyễn Xuân Hữu, giáo dân Giáo xứ Cồn Sẻ.

Trước đó, từ chiều tối ngày 29/9 CA cũng đã thả tự do cho ông Nguyễn Công Lý, Chủ tịch HĐMVGX, người đã cho giáo xứ dùng ngôi nhà mình đang ở làm chỗ tập trung cầu nguyện và dâng lễ thường xuyên trong những năm qua.

Anh Mai Xuân Thú, một giáo dân vừa được trả tự do trưa nay, cho biết: Tất cả những người bị bắt hôm 20/7 đều có bị đánh đập. Khi vào trại giam thì ông không còn bị đánh nữa. Nhưng hiện nay anh vẫn còn bị đau ở cạnh sườn. Anh cũng cho biết vợ anh là chị Cao Thị Tình bị bệnh và CA hãy còn giam giữ.

Những ngày qua, khi cả hai vợ chồng anh đều bị bắt giữ, hai người con của anh chị sống ở nhà. Cháu Sinh, con trưởng của anh nói rằng: “Bố mẹ con tham gia nhiệt tình. Việc bị bắt con cũng không bất ngờ lắm. Con nghĩ giáo phận Vinh với gíao xứ cũng có những biện pháp để bảo vệ bố mẹ con”.

Cha Lê Thanh Hồng, quản xứ Tam Toà, cho biết nhà chức trách địa phương cướp Thánh Giá công khai, nhưng lại trả lén lút! Tối hôm qua 29/7, CA chở ông Lý từ trại giam đến nơi giam giữ Thánh Giá và tượng Chuộc Tội. Bốn nhân viên công an đưa thánh giá và tượng Chúa lên xe đông lạnh, ép ông Lý lên xe đấy rồi chở tất cả về nhà ông Lý. Bốn người kia đưa thánh giá và tượng xuống và ép buộc ông Lý phải nhận.

Trước đó, Toà Giám Mục yêu cầu chính quyền phải trả thánh giá và tượng Chuộc tội. Vì thánh giá và tượng chuộc tội đã bị giam giữ và bị xúc phạm nên phải có cuộc thanh tẩy, xông hương và cung nghinh trọng thể và phái đoàn từ TGM Vinh sẽ vào thực hiện việc này.

Có lẽ vì chính quyền hoảng sợ trước yêu cầu nghiêm túc này của TGM Vinh nên đã lén lút dùng bạo lực cưỡng ép giáo dân Tam Toà nhận lại thánh giá và tượng Chuộc Tội. Nhưng nhiều ý kiến cho biết, dù Thánh giá và tượng chuộc tội có bị trả kiểu gì đi nữa, thì cuộc thanh tẩy và cung nghinh vẫn phải được tiến hành.

Ông Nguyễn Công Lý hôm nay về quê nhà và gia đình ở xứ Tân Mỹ, Quảng Phúc, Quảng Trạch, cách Đồng Hới 35 km. Cách đây 45 phút, 2 nhân viên CA Quảng Bình từ Đồng Hới đi ô tô ra Quảng Trạch, áp giải ông Nguyễn Công Lý về lại Đồng Hới lúc 22 h đêm. Lúc này (22h40 30/7/09), xe CA đang chở ông Lý trên đường về lại Đồng Hới.

Cha Chánh Văn phòng cũng cho biết hôm nay 30/7/2009, Ban Tôn giáo Chính phủ có một đoàn vào làm việc với Toà Giám Mục. Cha Tổng Đại diện Võ Thanh Tâm đã tiếp đoàn.

Theo lời Cha Chánh Văn phòng, thì BTG đồng ý với TGM rằng việc cần làm hàng đầu là chính quyền tỉnh Quảng Bình phải thả tất cả giáo dân ra. BTG cũng nói: “Sức chịu đựng của giáo phận Vinh như thế là tốt!” (Ban "tôn giáo" nói nghe ... đểu thật ! Làm Ban tôn giáo thế là tốt ! BBT)

Một trong những lý do để BTG nhận định như trên, có lẽ TGM Vinh cũng như các giáo xứ chưa có phản ứng chính thức với nhà chức trách Quảng Bình về vụ việc có thêm hàng chục giáo dân bị tấn công, 2 linh mục và 1 giáo dân bị CA bảo kê cho côn đồ đánh trọng thương.

Trong một diễn biến khác, UBND tỉnh Quảng Bình đã gửi công văn nữa cho TGM Vinh về vụ Tam Toà. Khác với công văn trước, thay vì yêu cầu TGM Vinh vào Đồng Hới, để giải quyết vấn đề, thì công văn này thông báo, UBND tỉnh Quảng Bình sẽ ra TGM Vinh để bàn bạc và giải quyết.

Nhiều người nhận định rằng: UBND tỉnh Quảng Bình không dám ra TGM. Tuy nhiên, chúng ta hãy chờ xem.

Dù sao, những sự kiện diễn ra hôm nay 30/7 cũng cho thấy, nhà cầm quyền có những biểu hiện “xuống nước” khi đáp ứng phần nào những yêu cầu của TGM Vinh. Tuy nhiên, người có kinh nghiệm làm việc với nhà cầm quyền cộng sản biết mình vẫn phải tỉnh thức, cho đến khi các yêu cầu khẩn thiết và chính đáng của mình trở thành hiện thực, khi công lý và sự thật còn chưa được thực thi.../.

Lạc Việt dcctvn.net
 

30/07/2009

  GX Nghi Lộc giáo phận Vinh hiệp thông trong ánh nến nguyện cầu với giáo dân Tam Tòa

VINH, Nghi Lộc, 29.07.2009 - Biến cố Tam Toà ập đến như một cơn gió mạnh. Nó đã gây đau thương cho những người tin Chúa, đã làm đổ máu và nước mắt của bao chiên lành. Nhưng cũng tại mảnh đất hoang tàn vì chiến tranh ấy đã bùng lên một ngọn lửa vĩnh cửu của tình yêu Chúa. Chúng ta gọi đó là Ngọn lửa Đức tin được gửi đến từ Trời cao. Khắp Bắc Trung Nam, từ Hà Nội đến Sài Gòn, ngọn lửa thắp lên từ những con tim Việt Nam biết yêu thương nồng nàn, biết đấu tranh cho Sự thật và Công lý ở đời.

Đêm 28.07.2009, tại Giáo xứ Nghi Lộc đã có một thánh lễ cầu nguyện cho Sự thật, Công lý và cách riêng là cho những anh chị em Tam Toà đang bị Công an Quảng Bình đánh đập, bắt giữ.

Nghi Lộc là một xứ đạo thuộc hạt Đông Tháp, GP Vinh, hiện có gần 2500 tín hữu. Cõ lẽ cũng nên nói đôi điều về lịch sử của vùng đất này. Nửa cuối thế kỉ XIX là thời kì dầu sôi lửa bỏng, đau thương khủng khiếp bậc nhất cho những người Công giáo Việt Nam. Tưởng có lúc phải lụi tàn, không hi vọng sống còn vì những cuộc bách hại liên miên, đầy tính dã man tàn bạo do vua quan nhà Nguyễn và giới sĩ phu Văn Thân lúc bấy giờ chủ trương. Khắp các thôn làng thuộc Thanh - Nghệ - Tĩnh, cuộc bách hại lại thêm phần dữ dội. Những giáo dân từ mọi nẻo đã chạy về một vùng đất với tên gọi đơn sơ là “Làng Nghi” và sau này là giáo xứ Nghi Lộc để lánh nạn, tìm chốn nương thân.

Theo các tài liệu còn lưu giữ được và theo lời các bậc cao niên trong làng kể lại, những năm dưới thời vua Tự Đức là thời kì đau thương nhất của giáo xứ này. Năm Tự Đức thứ 27 (1874), một cuộc thiêu sát kinh hoàng do các sĩ phu Văn Thân đã nổ ra tại đây. Một họ đạo với số giáo dân chưa quá 200 người lúc bấy giờ đã có đến 77 người con ngã xuống vì Đức tin.

Rồi những đau thương qua đi. Cho dẫu ánh bình minh đã rạng thì con người làng Nghi vẫn không thể quên nỗi đau năm nào. Máu của cha ông đổ xuống để cây Lời Chúa đơm hoa kết trái. Và hôm nay, chứng kiến nỗi đau của những anh chị em Tam Toà đang phải hứng chịu, nỗi đau mà ngày xưa cha ông Nghi Lộc từng trải qua vì niềm tin Chúa, giáo dân nơi đây cùng với chủ chăn của mình đã dâng thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho những người anh em Tam Toà, dù xa mặt mà không cách lòng.

Thánh lễ được cử hành trọng thể với sự chủ tế của cha JB. Đinh Công Đoàn, chính xứ Kẻ Dừa, cùng cha quê hương Jos. Nguyễn Văn Hiệu và cha quản xứ Jos. Nguyễn Đình Linh. Hội Phụ huynh, hội Phụ nữ giáo xứ cùng đội trống và đông đảo giáo dân kết thành đoàn rước kiệu Đức Mẹ thật trang nghiêm và sốt mến. Xuyên suốt thánh lễ và buổi thắp nến cầu nguyện sau lễ là một tinh thần hiệp thông sâu xa và một sự đồng cảm sâu sắc dành cho anh chị em Tam Toà.

Những hình ảnh bi hùng của Tam Toà hoà cùng lời hát Đây bài ca ngàn trùng như lời kinh đêm xin dâng về toà Chúa cao sang.

Ánh nến trên tay con rạng ngời
Tin vào Công lý ở trên đời
Con hướng lòng con về với Chúa
Nguyện Chúa thương tình, Chúa con ơi...


Thiên Khải Đường
 

30/07/2009

  7 Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ họp báo ngày 30.7.2009 trước nhà Hạ Viện Hoa Kỳ để nói về việc đàn áp tôn giáo ở Tam Tòa

WASHINGTON DC - Theo tin chúng tôi vừa nhận được cho biết một buổi họp báo sẽ tổ chức vào Thứ Năm 30-7-2009 tại tòa nhà Hạ Viện Hoa Kỳ ở Washington DC về tình hình CSVN bắt giam hơn 100 người vì biểu tình ôn hòa hay vì lý do tôn giáo ở Tam Tòa và trong giáo phận Vinh, cũng như những vi phạm về nhân quyền tại Việt Nam trong những tháng gần đây.

Cuộc họp báo sẽ do 7 dân biểu Liên Bang Hoa Kỳ gồm các vị Dân Biểu như sau: DB Loreatta Sanchez, DB Chris Smith, DB Zoe Lofgren, DB Anh “Joseph” Cao Quang Ánh, DB Ed Royce, DB Gerry Connolly, DB Frank Wolf. Ngoaì ra, sẽ có nhiều nhà hoạt động nhân quyền khác tham dự và nêu nên những quan tâm và tố giác những vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo do CSVN gây ra, đặc biệt là vụ bắt bớ giáo dân, hành hung và đánh đập linh mục và giáo dân tại Tam Tòa.

Trước đó, vào hôm 23.7.2009, Dân Biểu Liên Bang bà Loretta Sanchez đã giới thiệu Nghị Quyết 672 trước Hạ Viện Liên Bang. Nghị Quyết 672 do Dân Biểu Loretta Sanchez khởi xướng, và được bảo trợ bởi các dân biểu Cao Quang Ánh, Zoe Lofgren. Nghị quyết này kêu gọi chính phủ Việt Nam tôn trọng quyền tự do ngôn luận, quyền truy cập Internet của người dân Việt Nam, đồng thời kêu gọi chính quyền Hà Nội trả tự do cho các blogger đang bị cầm tù.

Nữ dân biểu Sanchez đại diện địa hạt 47, California, là nơi có đông người Việt Nam định cư nhất ở Hoa Kỳ. Trong nghị quyết Sanchez nhận định là các đồng viện của bà “có trách nhiệm xã hội phải lên tiếng phản đối những sai phạm” của chính quyền Việt Nam. Ðồng thời, chính phủ Hoa Kỳ cần lên tiếng ủng hộ quyền tự do ngôn luận và quyền riêng tư của tất cả mọi người Việt Nam, trong đó có quyền tự do sử dụng Internet. Bà Sanchez cũng kêu gọi chính quyền Hoa Kỳ về “sự lưu tâm đến các blogger và nhà hoạt động dân chủ đang bị cầm tù tại Việt Nam chỉ vì họ phổ biến các quan điểm hòa bình thông qua phương tiện Internet.”

Hơn thế Bà Dân biểu Sanchez cũng kêu gọi Hà Nội hủy bỏ Nghị Ðịnh 07 và Ðiều 88, những điều khoản hạn chế quyền sử dụng Internet tại Việt Nam.

Nghị Quyết 672 được đệ trình tại Hạ Viện cũng kêu gọi Hà Nội trả tự do cho tất cả tù chính trị, trong đó có 18 nhân vật được nêu đích danh, chẳng hạn Luật Sư Lê Công Ðịnh, Luật Sư Lê Thị Công Nhân, ông Nguyễn Văn Hải (tức Ðiếu Cày), nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Luật Sư Nguyễn Văn Ðài, bà Phạm Thanh Nghiên, ông Phạm Văn Trội, kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, v.v...

Đang khi đó Dân cử hội đồng thành phố Westminster cũng đã lên tiếng về vụ Tam Tòa

Trước sự việc giáo dân thuộc giáo xứ Tam Tòa tại Ðồng Hới bị đàn áp trong những ngày vừa qua, ngày 29.7.2009, ba dân cử gốc Việt thuộc Hội Ðồng thành phố Westminster, gồm Phó Thị Trưởng Tạ Ðức Trí, Nghị Viên Andy Quách và Tyler Diệp đã gửi một bức thư cho ông Michael Michalak, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam.

Nội dung bức thư nhằm “cực lực phản đối và lên án hành động thô bạo của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam qua việc bắt bớ và đánh đập giáo dân.” Ðồng thời “kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ lên tiếng bênh vực cho giáo dân Tam Tòa và lên án những hành động đàn áp nói trên.”

Trả lời cuộc phỏng vấn báo chí về vụ Tam Tòa, Phó Thị Trưởng Westminster Tạ Ðức Trí cho biết như sau: “Là một con dân, tôi cảm thấy vô cùng phẫn uất khi nhìn thấy hình ảnh các giáo dân, các tu sĩ, các vị lãnh đạo tinh thần tôn giáo bị đàn áp một cách thô bạo. Tôi tự hỏi trong một xã hội dân sự mà mỗi người dân không có khả năng lên tiếng để bảo vệ cho quyền tự do tín ngưỡng, bảo vệ cho chính mình thì đó là xã hội gì?”

Ông Trí nói tiếp: “Sau 34 năm từ ngày chiếm lấy miền Nam Tháng Tư, 1975. Nhà cầm quyền CSVN vẫn tiếp tục vi phạm các quyền tự do tín ngưỡng, một trong những quyền căn bản nhất của con người. Ðây là điều mà tập thể người Việt hải ngoại cần lên tiếng để ủng hộ các giáo dân cũng như các nhà tranh đấu cho dân chủ trong nước.”

Trước hành động dã man nói lên bản chất độc tài, phi nhân, không tôn trọng nhân quyền này của Cộng Sản Việt Nam, ông Tạ Ðức Trí cũng “kêu gọi tất cả các đồng hương hãy hợp sức cùng các hội đoàn lên tiếng vì sự nghiệp đấu tranh chung cho một nước Việt Nam thực sự dân chủ.”
 

Đồng Nhân

 

30/07/2009

  Hà Nội đưa Phó Thủ tướng vào chỉ đạo đối phó vụ Tam Tòa - Tình hình Nhà thờ Tam Tòa trở nên căng thẳng hơn khi hai linh mục bị đánh thương tích trầm trọng.

ÐỒNG HỚI - Các buổi cầu nguyện hiệp thông với giáo dân Tam Tòa và những người bị bắt giữ, đánh đập diễn ra tại nhiều nơi tại Việt Nam vào lúc nhà cầm quyền Hà Nội kín đáo cử một phó thủ tướng gốc địa phương vào trực tiếp chỉ đạo đối phó.

Khoảng 2,000 giáo dân đã đến Ðền Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở Sài Gòn tham dự một thánh lễ hiệp thông và thắp nến cầu nguyện cho giáo xứ Tam Tòa và giáo phận Vinh.

Theo tin của Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, ông Nguyễn Sinh Hùng, phó thủ tướng chính phủ, gốc Nghệ An, đã được kín đáo cử vào miền Trung “trực tiếp thị sát tình hình và giải quyết vụ việc Tam Tòa”. Ðiều này cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội thấy những gì đã xảy ra ở Tam Tòa tiềm ẩn nguy cơ lớn cho chế độ.

Không có những cuộc tập hợp biểu tình, cầu nguyện lớn tại các hạt Công Giáo trong ngày thứ hai trong Giáo Phận Vinh như ngày Chủ Nhật nhưng sự căng thẳng không những vẫn còn nguyên mà còn gia tăng cường độ khi hai linh mục bị người của nhà cầm quyền địa phương hành hung giữa ban ngày và bị thương tích trầm trọng.

Ngày Thứ Hai 27 Tháng Bảy, một phái đoàn gồm 5 linh mục và 200 giáo dân đi trên 5 xe hơi và nhiều xe máy từ giáo hạt Kỳ Anh (Hà Tĩnh) tới nhà thờ Tam Tòa, mục đích là đọc kinh hiệp thông với giáo dân địa phương.

Khi vừa tới nơi, Linh Mục Nguyễn Ðình Phú đã bị một nhóm người đánh đá thương tích trầm trọng lúc ngài chưa kịp lên tiếng can thiệp cho ba phụ nữ bị những người đó đánh.

Giáo dân đã cứu ngài đưa vào một bệnh xá gần đó. Tiếp theo, Linh Mục Ngô Thế Bính đến tham cha Phú thì cũng bị một đám rất đông “côn đồ” đánh trọng thương, rớt từ lầu 2 xuống đất đến bất tỉnh. Cả hai ngài được giáo dân đưa tới một bệnh viện trong thành phố Ðồng Hới nhưng cũng không được chữa thương. Họ đã được đưa về Y viện đa khoa của giáo phận ở Xã Ðoài để điều trị.

Ðáng nói là cả hai linh mục đã bị đám đông đánh dã man trước sự chứng kiến, nhưng không can thiệp, của lực lượng công an.

Vụ việc như vậy, nhưng tờ Dân Trí lại nói là “Sáng 27 Tháng Bảy khi nhân dân Ðồng Mỹ đang dọn dẹp vệ sinh quanh khu vực tháp chuông đã bị một nhóm đối tượng đi trên 5 xe ô tô bất ngờ dùng gạch đá ném rồi lên xe bỏ chạy”.

Bản tin này nói hoàn toàn ngược với những gì được các nạn nhân kể lại. “Nhà cầm quyền dường như đang muốn bắt chước Trung Quốc rập khuôn ứng xử theo vụ Tân Cương, gia tăng bạo lực bằng hành động và bằng các phương tiện truyền thông.” Một bài viết trên www.dcctvn.net nhận định như vậy và cho hay “Báo, đài, ti vi từ trung ương đến địa phương, sau một tuần im lặng, nay đồng loạt vào cuộc tấn công giáo xứ Tam Tòa và Giáo Phận Vinh bằng những luận điệu xuyên tạc, chụp mũ rẻ tiền, quen thuộc như trong vụ Thái Hà-Tòa Khâm Sứ.

Không khí bạo bao trùm Ðồng Hới. Các giáo dân bị theo dõi, cô lập và sách nhiễu, đe dọa. Liên lạc giữa các giáo dân trong thành phố hầu như bị gián đoạn và mọi người hầu như không biết chuyện gì liên quan đến giáo xứ đang diễn ra trong thành phố.”

Theo nguồn tin này “Cư dân ngoại đạo tại Ðồng Hới được tuyên truyền rằng người Công Giáo chống chính quyền, ‘âm mưu’ lấy lại đất đai nhà thờ Tam Tòa và các vùng phụ cận. Khi ấy nhiều gia đình sẽ mất đất, mất nhà và sinh hoạt của người Công Giáo sẽ ảnh hưởng không tốt đến đời sống của người dân xung quanh nhà thờ!

Nhà cầm quyền đã kích động lương dân chống lại người Công Giáo một cách mù quáng. Cha Phêrô Lê Thanh Hồng, quản xứ Tam Tòa, bị công an theo dõi suốt ngày đến nỗi không trả lời được điện thoại và cũng không thể thăm viếng giáo dân Tam Tòa.”

 

29/07/2009

  Chính quyền Quảng Bình phải chịu trách nhiệm về những tội ác với giáo dân

Thông tin từ Tam Tòa, Quảng Bình những ngày qua gây nên một sự quan ngại lớn lao trong cộng đồng dân Việt. Những hành động vừa qua cho thấy dường như Quảng Bình đang muốn tiến hành một cuộc đàn áp trắng trợn với giáo dân Công giáo tại Quảng Bình nói chung, tại Tam Tòa nói riêng bất chấp sự phản đối và hậu quả của nó.

Muốn vi phạm luật pháp mà không có tội hãy làm “quần chúng tự phát”

Pháp luật quy định: Mọi người bình đẳng trước pháp luật. Vậy nhưng thời gian gần đây, một số cơ quan chính quyền Việt Nam có thêm một định nghĩa mới để giải thích cho những đối tượng có hành vi vi phạm luật pháp mà không bị trừng trị: “quần chúng tự phát”.

Người ta thấy một cách làm gần đây khá phổ biến với một số chính quyền địa phương: Để đối phó với những người Công giáo đấu tranh cho quyền lợi của mình, thường người ta sử dụng nhiều loại “quần chúng tự phát, nhân dân bức xúc” để thẳng tay tự do hành động tội ác mà không sợ bị pháp luật trừng trị và cơ quan nhà nước có thể phủi tay vô tội. Phải chăng, đây là một phương án đấu tranh cách mạng mới là biên chế xã hội đen vào thành phần cơ quan nhà nước?

Khi những đám người không biết từ đâu được huy động đến phá đền Giêrađô của Giáo xứ Thái Hà đêm 21/9/2008, bị phản đối bởi nhiều nguồn thông tin, dư luận trong và ngoài nước, chiều 22/9/2008, UBND TP Hà Nội đã có cuộc họp báo giải thích “đây chỉ là hành động tự phát của một số đông người dân”, cuộc họp này có mặt cả Lê Dũng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao và quan chức Hà Nội cũng như các bộ ngành khác của trung ương. Tất cả đều ngồi nghe và không hề ai có ý kiến về những hành vi đó là vi phạm pháp luật?

Ngay cả khi một số đối tượng côn đồ kéo đổ cửa Đền Thánh Giêrađô, làm huyên náo cả khu vực Thánh thất, bệnh viện và khu dân cư lúc đêm khuya hò hét đòi giết người… mà cũng không hề hấn gì. Sau đó, theo nhiều nguồn tin cho biết thì họ còn được phát tiền?

Cũng với con bài đó, những người bao vây Tòa TGM Hà Nội, đe dọa, hò hét khi chính quyền đưa tượng Đức Mẹ sầu bi đi khỏi Tòa Khâm sứ cũng được gọi là “quần chúng tự phát”. Những người dân “tự phát” đó là ai, câu hỏi này được trả lời sau đó: “Đó là những người dân tự phát… tiền”.

Và như thế, trong bộ luật Hình sự Việt Nam chắc phải ghi vào thêm một điều: “Những hành vi vi phạm pháp luật của những người dân tự phát thì không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nhất là những người dân tự phát… tiền”(?)

Khi các giáo dân đến Tam Tòa dựng ngôi lán tạm đã được lực lượng chính quyền biết và quay phim chụp hình đầy đủ. Thậm chí họ còn chủ động đến từ đầu. Nhưng rồi việc đánh đập giáo dân, cướp đi những tài sản, Thánh Giá của họ vẫn diễn ra. Theo báo Nhân dân thì “người dân trên địa bàn hết sức bất bình phẫn nộ. Nhân dân phường Đồng Mỹ và các phường xã lân cận cùng đại diện chính quyền địa phương đã tháo dỡ căn nhà được xây dựng trái phép trong khu chứng tích”.

Đọc những dòng này, người có nhận xét tỉnh táo sẽ hỏi ngay: tại sao lực lượng công an và chính quyền đã “nắm bắt” được sự việc, nếu có sự vi phạm này, lại không làm các thủ tục cần thiết theo quy định của pháp luật mà lại đánh đập giáo dân? Việc tháo dỡ do ai chủ trương, theo quyết định nào? Căn cứ vào đâu? Tháo dỡ để làm gì, đưa đi đâu? Nếu không có đủ những thủ tục cần thiết này theo quy định của pháp luật, thì đương nhiên đó là… CƯỚP.

Nếu có sự xung đột giữa giáo dân và những “người dân” trên địa bàn, lực lượng cảnh sát đứng đó để làm gì? Việc để xảy ra va chạm, xung đột là lỗi ở cảnh sát Quảng Bình không giữ được trật tự trị an cho nhân dân. Tại sao chỉ bắt mấy giáo dân và khởi tố họ trong khi bên đến cướp tài sản của giáo dân không bị xử lý?

Phải chăng chỉ vì họ là giáo dân nên mới bị bắt, còn những đối tượng kia không có tội vì là “nhân dân bức xúc”?

Những “người dân bức xúc” kia có chức năng tháo dỡ và cướp đi tài sản của giáo dân hay không? Họ được cơ quan chính quyền thuê hay thi hành nhiệm vụ? Nếu họ chỉ là dân thường, họ không thể có chức năng tháo dỡ và lấy đi những tài sản của giáo dân cho dù đó là sự vi phạm nếu có?

Nếu giáo dân có vi phạm đi nữa cũng không thể kéo đàn kéo lũ những người khác đến phá hoại kiểu xã hội đen, mà phải tuân theo các thủ tục quy định của pháp luật từ lập biên bản vi phạm đến cưỡng chế… của các cơ quan chức năng.

Rõ ràng, việc dẫn một đám người đến đàn áp giáo dân trong vụ việc này hoàn toàn sai trái với pháp luật hiện hành. Dù đó là người dân trong khu vực hay ngoài khu vực, dù dân thường hay quan chức, dù là xã hội đen hay xã hội đỏ.

Nhưng những sai trái đó đã không hề được nhắc đến, chỉ có giáo dân bị bắt, bị đánh đập, bị truy tố.

Tất cả đều là những câu hỏi mà các cơ quan chức năng Quảng Bình phải trả lời nếu họ còn công nhận có một nhà nước pháp quyền.

Người ta còn nhớ, ngay ở Tỉnh Quảng Bình nếu những vụ việc khác được chính quyền quan tâm giải quyết nhanh chóng như đàn áp giáo dân Tam Tòa, thì không có chuyện xà xẻo tiền tết của người nghèo. Nếu những “người dân bức xúc” được công nhận thì những cán bộ xà xẻo tiền tết của dân nghèo không có cơ sống sót.

Cũng nếu Quảng Bình làm việc khẩn trương, nhanh chóng như việc đàn áp giáo dân Tam Tòa, thì hẳn không có việc hàng loạt sai phạm nối tiếp sai phạm ở các dự án đầu tư như Công trình nước sạch hay dự án phòng chống sốt rét tại Quảng Bình?

Nếu như những di tích bị xâm phạm thì chính quyền và “nhân dân bức xúc” có quyền tháo dỡ không cần bất cứ thủ tục nào, cướp về nhà dùng một cách nhanh chóng như với giáo dân Tam Tòa, thì chắc ông Bộ Trưởng Văn Hóa –TTTTDL không phải kêu trời trước diễn đàn Quốc Hội về việc xâm hại các di tích. Đến ông Võ Nguyên Giáp, cũng phải kêu lên: “Tôi khẩn thiết đề nghị Chính phủ và UBND thành phố Hà Nội cử đoàn thanh tra gồm đại diện chính quyền, các cơ quan chức năng và một số chuyên gia về kiểm tra tại chỗ và đề xuất giải pháp cụ thể để chấm dứt ngay việc xâm hại di tích thành Cổ Loa, phá bỏ những kiến trúc xây dựng trái với Luật Di sản văn hoá, hủy bỏ việc cấp sổ đỏ - quyền sử dụng đất trái với Luật pháp trong khu vực bảo vệ di tích cấp quốc gia..." (Trích thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp)

Phải chăng, với cách làm việc tùy hứng, tùy cảm tình, bất chấp sự công bằng của pháp luật mà ở Quảng Bình đã xảy ra nhiều vụ án cười ra nước mắt đáng được đưa vào kỷ lục thế giới. Điển hình là vụ “bị đi tù khi chưa thành án” , vụ “trò sai, bắt thầy đi tù” hay vụ “tòa tuyên vô tội, Viện lại bắt giam”?

Đó là hậu quả của một chính quyền làm việc bất chấp pháp luật và trước hết là bất chấp nhân tâm. Vụ đánh đập giáo dân Tam Tòa vừa qua, cũng là hệ quả tất yếu của cách làm việc đó của chính quyền Quảng Bình khi những giáo dân bị họ phân biệt đối xử thể hiện qua những việc làm vừa qua và hiện nay.

Những động thái gần đây: Khủng bố trắng?

Với chiêu bài “nhân dân bức xúc” ngày 27/7/2009, những hành động tại Quảng Bình với giáo dân, linh mục giáo phận Vinh không chỉ làm cho người ta lo ngại, mà còn là những hành động nói lên bản chất của việc đàn áp, khủng bố người công giáo tại đây.

Ngày 26/7/2009, ba người đã tiếp tục bị bắt, trong đó có hai người có trách vụ trong việc thờ phượng của giáo xứ Tam Tòa. Những giáo dân đến sinh hoạt tôn giáo bị chặn dọc đường đánh đập, một sinh viên đến thăm hỏi thân nhân cũng bị bắt. Ngày 27/7/2009, hai linh mục đến giải quyết vấn đề tại đây bị đánh trọng thương trước sự chứng kiến của các cơ quan bảo vệ pháp luật tỉnh Quảng Bình, trong đó có một đại diện của Tòa GMGP Vinh sau khi gặp Phó Chủ tịch UBND tỉnh.

Việc một Phó chủ tịch UBND tỉnh cùng đến làm việc với đại diện Tòa Giám mục GP Vinh sau đó bỏ về để mặc bọn người khác tấn công khách đến trọng thương ngay trên địa bàn mình quản lý dù đã được báo động, cầu cứu đã nói lên điều gì? Phải chăng việc này có ý đồ từ trước? Có phải văn hóa ứng xử của nhà lãnh đạo tỉnh này chỉ có đến thế? Trách nhiệm của ông ta ở đâu?

Những giáo dân đến gần khu vực Nhà thờ Tam Tòa bị tấn công trọng thương, ai ra lệnh? Những nhóm xã hội đen đón đánh giáo dân dọc đường đi lễ theo lệnh của ai? Ai đã dung túng những hành động trái pháp luật ngang nhiên diễn ra này? Phải chăng, đây là những “nhân dân tự phát” nên không có ai quản lý và nằm ngoài vòng pháp luật? Những giáo dân không có chỗ thờ tự khi bị chiếm đoạt nhà thờ vô cớ thì có được công nhận là nhân dân bức xúc không?

Điều đó nói lên tình trạng gì ở đây? Ai chịu trách nhiệm về những hành động đó?

Chính quyền Quảng Bình phải chịu trách nhiệm

Chính quyền được sinh ra để bảo vệ người dân, bảo đảm an ninh đời sống nhân dân và trật tự xã hội theo pháp luật quy định. Nhân dân góp tiền để nuôi bộ máy này.

Vậy khi những hành động trái pháp luật ngang nhiên diễn ra mà chính quyền không can thiệp để gây hậu quả lớn lao cho nhân dân, gây mất ổn định xã hội, thì chính quyền phải chịu trách nhiệm, không thể đổ lỗi cho ai khác. Dù lực lượng gây ra tội ác đó là ai, là đối tượng nào đi nữa, thì chính quyền cũng không được phép để họ ngang nhiên vi phạm pháp luật đánh đập, tàn sát người khác một cách cố ý. Đó hiển nhiên là trách nhiệm của chính quyền và bộ máy an ninh ở đây.

Việc vi phạm đến thân thể, danh dự công dân là vi phạm đến Luật Hình sự. Pháp luật bảo hộ quyền tự do thân thể, tự do đi lại của người dân. Việc đánh đập các giáo dân, thậm chí linh mục, tu sĩ, chức sắc của Giáo hội Công giáo là những hành động không thể chấp nhận được. Việc này xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của nhiều người, của lực lượng công an và chính quyền mà những kẻ gây ra tội ác không bị trừng trị thì đó chính là sự dung túng, phân biệt, kỳ thị tôn giáo không thể nói gì hơn.

Chính quyền Quảng Bình, những người đứng đầu cơ quan nhà nước địa phương này phải chịu trách nhiệm về việc đó.

Đừng lập lờ đánh lận con đen

Trên các báo chí VN, người ta đưa ra những luận điệu lập lờ về “biên bản ghi nhớ” nào đó giữa TGM GP Vinh và tỉnh Quảng Bình về Nhà thờ Tam Tòa, những luận điệu này đã bị vạch trần. Khi chính quyền Quảng Bình ngang nhiên lấy Nhà thờ Tam Tòa của Giáo hội Công giáo mà không được sự đồng ý, thì đương nhiên là sai trái và quyết định đó không thể có hiệu lực.

Khi có sự thỏa thuận nào đó, mà sự thỏa thuận đó chưa được thực hiện xong, thì đương nhiên sự thỏa thuận chưa thành, không thể vì thế mà lấy nhà thờ của giáo dân, giáo hội cách ngang nhiên mà mình thì chỉ hứa, gây khó khăn cho đối tượng, đó là cách làm việc cửa quyền và hách dịch, coi thường nhân dân. Điều này không khác gì viêc vừa trao đổi vừa xin đểu.
Và vì thế, đất đai, nhà thờ vẫn thuộc chủ quyền của Giáo dân và Giáo hội công giáo.

Đã có nhiều cách lập luận biện hộ cho việc làm sai trái này của chính quyền Quảng Bình, nhưng tất cả đều không dựa trên luật pháp và biện hộ theo kiểu nói lấy được, “nói theo nghị quyết”, cả vú lấp miệng em, bất chấp sự thật. Những cách biện hộ đó dù công phu bao nhiêu, cũng chẳng lừa bịp được ai có đầu óc quan sát và nhận thức.

Thậm chí, trên báo Nhân dân còn nói rằng: “tuyệt đại bộ phận giáo dân Tam Toà đã bỏ quê hương vào Nam sinh sống” Vậy có nghĩa là Tam Tòa trở thành của vô chủ và ai muốn lấy thì lấy? Và vì thế chính quyền Quảng Bình lấy Nhà thờ của giáo dân Tam Tòa không cần ý kiến của ai?
Xin thưa, dù là tuyệt đại đa số, thì cũng không có nghĩa là tất cả. Giáo xứ Tam Tòa vẫn là Tam Tòa, Nhà thờ Tam Tòa vẫn là của Giáo hội Công giáo. Đây là sự lập luận phi lý đến buồn cười của báo chí VN. Giả sử các tác giả bài báo này có một ngôi nhà và tài sản, khi dịch cúm H1N1 đến nhà họ tuyệt đại đa số bị chết, chỉ còn một chú bé, thì tài sản đó thuộc về ông hàng xóm có được không? Tôi tin là tác giả bài báo này dù có chết rồi cũng đội mồ sống lại mà đi kiện đòi tài sản cho con cái hoặc họ hàng của anh ta.

Huống chi cũng chính tờ báo này công nhận: “Theo thống kê toàn thành phố chỉ có 99 hộ giáo dân với 261 nhân khẩu. Riêng địa bàn phường Đồng Mỹ chỉ có vài hộ giáo dân, nhưng từ nơi khác chuyển đến đến sinh sống”. Vậy với cách lý luận này, 99 hộ giáo dân kia bị tước quyền sinh hoạt tôn giáo từ bao giờ? Ai ra quyết định tước quyền tự do tín ngưỡng và tài sản tín ngưỡng, tôn giáo của họ? Chính trong công văn của UBND tỉnh Quảng Bình gửi Tòa GM GP Vinh đã nói rõ: “Đã cho phép giáo dân Thành phố Đồng Hới sinh hoạt giáo điểm tại nhà ông Trần Công Lý, 58 Nguyễn Du, TP Đồng Hới”. Nghĩa là ở Tam Tòa vẫn có giáo dân. Chưa cần nói đến khía cạnh buồn cười là giáo dân đã có nhà thờ nay lại được ơn mưa móc của chính quyền “cho phép sinh hoạt” ngay nhà dân?

Chắc tác giả và ban biên tập tờ báo này cố tình bỏ quên? Họ cố quên rằng dù là một người, thì quyền công dân của họ vẫn phải đảm bảo, luật pháp vẫn phải bảo vệ họ chứ không phải là hàng trăm con người mà vẫn không được tôn trọng.

Một luận điệu thường thấy trên các văn bản, báo chí dùng để biện hộ cho những việc làm trái khoáy của các cơ quan chính quyền rằng: “Đây là ý nguyện của nhân dân (!)”. Phải chăng, cách đổ lỗi cho nhân dân là thượng sách khi các cơ quan cụ thể không muốn chịu trách nhiệm?

Trên tờ Nhân dân, luận điệu này được lặp lại: “thể theo nguyện vọng của đông đảo nhân dân Đồng Hới, ngày 26-2-1997, UBND tỉnh Quảng Bình đã có quyết định số 143/QĐ-UB, công nhận Di tích văn hoá lịch sử cấp tỉnh: Chứng tích tội ác chiến tranh Tháp chuông nhà thờ Tam Tòa”.

Người ta không hiểu nguyện vọng của “đông đảo nhân dân” là nguyện vọng nào? được phản ánh bởi đâu? Bằng một cuộc trưng cầu dân ý hay bằng một quyết định độc quyền từ một cơ quan nào đó? Tại sao không trưng ra bằng chứng cái nguyện vọng của đông đảo nhân dân đó? Biết đâu đó lại là “giữ nguyên Thị xã Đồng Hới hoang tàn, bình địa để làm chứng tích tội ác Đế quốc Mỹ cho cả thế giới biết” chứ không chỉ riêng Nhà thờ Tam Tòa? Rõ ràng là tờ báo này chỉ cố nói lấy được, bất chấp luật pháp và sự thật là Nhà thờ Tam Tòa vẫn là của giáo hội Công giáo, chưa hề cho, đổi, bán, tặng cho bất cứ một ai.

Và cái “đông đảo nhân dân Đồng Hới” này là những ai? Phải chăng là những khu nhà bên kia con đường sát tháp nhà thờ? Những giáo dân thuộc thành phần “không đông đảo” nhưng tài sản là của họ, thì được ý kiến gì không? Hay đây cũng là cách làm lấy thịt đè người về tôn giáo như cách ở Sơn La đã làm khi họp tổ dân phố để quyết định không cho vài gia đình giáo dân sinh hoạt tôn giáo?

Tất cả những câu hỏi trên đều là những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Nhưng những câu hỏi đó hoàn toàn là những yêu cầu cần có về cách hành xử và thực hiện trong một nhà nước pháp quyền và một xã hội văn minh.

Thực ra, với bất cứ cách nói, cách làm nào không dựa trên sự thật, công lý, thì đều dẫn đến những mâu thuẫn nội tại và bộc lộ ra ngoài. Cha ông thường nói: “Đường đi hay tối, nói dối hay cùng” là vậy.

Trước những biến cố đau thương đang diễn ra với giáo dân và Giáo hội Công giáo ở Quảng Bình, tất cả mọi người được báo động, sự vi phạm pháp luật, coi thường nhân dân, xâm phạm thân thể người khác, kỳ thị tôn giáo là đang diễn ra trắng trợn.

Không thể chấp nhận một xã hội, mội đời sống lấy bạo lực làm đầu, dù nó có là cốt lõi của lý thuyết nào đi nữa. Muốn xây dựng một đất nước thống nhất, đoàn kết tạo nên sức mạnh tổng hợp, một xã hội văn minh hòa nhập với cộng đồng thế giới, thì những hành động ngang ngược trên cần được lên án kịp thời, những sự vi phạm pháp luật nói trên cần loại bỏ ngay khỏi đời sống xã hội.

Hà Nội, Ngày 28/7/2009

J.B Nguyễn Hữu Vinh
 

29/07/2009

  Cuộc biểu tình hôm Chúa Nhật của giáo phận Vinh gây tiếng vang rộng rãi trên thế giới

Tin tức về cuộc biểu tình hôm Chúa Nhật của giáo phận Vinh đã nhanh chóng thu hút sự chú ý rộng rãi của giới truyền thông trên toàn thế giới.

Tại Anh, Ekklesia trích đăng bản tin của Independent Catholic News với tựa thật lớn: "Half a million Catholics denounce the brutal regime of Communists in Vietnam" - Nửa triệu người Công Giáo tố cáo chế độ bạo tàn của cộng sản.

Tại Hoa Kỳ hệ thống truyền thông Catholic Network chạy hàng tít: "They Beat our Priests in Vietnam" - Họ Đánh các linh mục chúng ta tại Việt Nam. Chữ Beat (Đánh) được viết Hoa mô tả sự kinh ngạc và phẫn uất tột độ của người Công Giáo Hoa Kỳ.

Người Mỹ đặc biệt nhạy cảm với vụ giáo xứ Tam Tòa vì nhà thờ này bị trúng bom Mỹ. Các cơ quan Hoa Kỳ liên tục tiếp cận với các nguồn tin từ Việt Nam để xem có thể giúp đỡ gì không. Trong khi đó, Catholic Network bày tỏ sự phẫn nộ với việc một nhà thờ Công Giáo lại bị tịch thu để làm thành “đài tưởng niệm Tội Ác Đế Quốc Mỹ”

Nhật báo tài chính hàng đầu của Mỹ là tờ The Wall Stret Journal chạy hàng tít lớn - Breaking news: Hundreds of thousands Catholics to protest over brutal police beatings and arrests - Hàng trăm ngàn người Công Giáo biểu tình chống lại sự đánh đập và những vụ bắt bớ tàn bạo của cảnh sát.

Nguyên văn bài báo trên tờ The Wall Stret Journal như sau:

Hôm 26/7/2009, trong một biến cố chưa từng có tại Việt Nam, giáo phận Vinh đã tổ chức những cuộc tuần hành chống lại việc công an Việt Nam đánh đập dã man và bắt đi các giáo dân giáo xứ Tam Tòa. Giáo xứ Tam Tòa đã bị bom làm sập trong chiến tranh Việt Nam. Sau chiến tranh, nhà cầm quyền lại tịch thu nhà thờ để làm đài tưởng niệm Tội Ác Đế Quốc Mỹ.

Gần đây, các tín hữu đã làm một bàn thờ tạm để cử hành thánh lễ. Trong cuộc tấn công bạo lực của công an, nhiều người đã bị đánh đập dã man bằng gậy gộc và roi điện. Nhiều người đã bị bắt đi trong đó có 7 người vẫn còn bị giam cầm và sắp sửa bị kết án về các tội danh "phản cách mạng".

Con số giáo dân tham gia biểu tình lên đến hàng trăm ngàn người dưới sự hướng dẫn của 170 linh mục và 420 nữ tu. Đụng độ giữa giáo dân và công an Việt Nam đã được ghi nhận trong đó có 2 linh mục bị thương nghiêm trọng.

Các cuộc biểu tình và cầu nguyện đang lan rộng tại Việt Nam nơi các thành phố lớn để ủng hộ cho giáo xứ Tam Tòa.

The Wall Stret Journal

Breaking news: Hundreds of thousands Catholics to protest over brutal police beatings and arrests

On July 26, 2009, in an unprecedented event in Vietnam, the diocese of Vinh organized peaceful parades to protest over brutal police beatings and arrests of parishioners in Tam Toa. The church of Tam Toa was bombed to crumbles during the Vietnam War. After the war, the Vietnamese government confiscated the church to leave it as an “Americans’ War Crimes Memorial Site.”

Recently, worshippers setup a temporary altar to conduct mass services. During a violent police raid, they have been beaten brutally with batons and stun guns. Many have been detained but seven are still behind bars waiting to be prosecuted with "counter-revolutionary" charges.

The number of protesters is believed to be hundreds of thousands, led by 170 priests and 420 religious. Clashes have been reported and two priests are in critical conditions after being beaten brutally by the police. Gatherings and vigils are coordinated in major cities all around the country to support the Tam Toa event.
 

Source: DCCT

 

28/07/2009

  Vietnamese Catholics in large street protest against harrassment

Over 500,000 Catholics took to the streets in Vietnam on Sunday 26 July 2009, to protest over police attempts to stop a parish holding services in the grounds of a church bombed during the Vietnam war and recently confiscated by the government.

Police in Nghe An, Ha Tinh, and Quang Binh were put on high alert in response to the protests, writes Van Dang on the UK-based news site, Independent Catholic News (http://www.indcatholicnews.com/).

It is believed that the demonstration may be the largest religious protest in the communist state’s history.

The report says that at 7am yesterday, 170 priests and 420 women religious led half a million Catholics of Vinh Diocese and neighbouring dioceses in peaceful protests in 19 deaneries.

Banners protested against the government's continual harrassment of the Catholic Church. They demanded the immediate release of seven parishioners who were beaten and arrested in a violent police raid a week ago. Eleven more have been released.

The police have accused Catholic activists of “counter-revolutionary crimes, violating state policies on Americans’ War Crimes Memorial Sites, disturbing public order and attacking officials-on-duty,” state-run media said.

The authorities have called for the “severest punishments” for Catholics who attempt to reclaim confiscated Church properties.

Other churches in Vietnam have faced similar difficulties. The Mennonite church there, part of the Anabaptist movement, had faced closures, arrests and imprisonments, particularly of its leaders.

But a recent understanding with the government seems to have eased, if not ended, the tensions.

The Vietnamese government takes a generally negative view of religion and seeks to regulate it strictly.

There are parallels with the situation in China, although in the Chinese case, the authorities have accepted the religion is here to stay and are seeking to make use of it in consolidating social order.
 

Source: Ekklesia UK

 

28/07/2009

  Chính quyền Quảng Bình: Kẻ ném đá dấu tay

QUẢNG BÌNH - Được tin vào lúc 7 giờ sáng ngày 26 tháng 07 toàn thể Giáo dân trong Giáo hạt Đồng Troóc sẽ tập trung về nhà thờ Tam Toà để hiệp thông thánh lễ Chúa Nhật cùng chia sẽ và cầu nguyện cho Giáo dân Giáo xứ Tam Toà vì sự đàn áp dã man của chính quyền và lực lượng an ninh vào ngày 20 tháng 07 vừa qua.

Để đối phó với tình hình trên, chính quyền đã thực hiện một chiến dịch đồng loạt, một mặt tuyên truyền đe doạ tại các cơ sở để làm nhụt chí những Giáo dân muốn đến tham dự thánh lễ tại Tam Toà - Đồng Hới, mặt khác huy động tất cả các lực lượng công an chuyên nghành và công an viên ráo riết chận các ngã đường để làm chậm thời gian của Giáo dân đến Tam Toà, đồng thời tăng cường kiểm soát tất cả các phương tiện giao thông công cộng.

Thật là khó khăn mới đến được Tam Toà, dọc đường phải vượt qua không biết bao nhiêu cửa ải kiểm soát của công an giao thông.

Vừa đến khu vực Tam Toà, tại phường Đồng Mỹ, thành phố Đồng Hới, tôi phải chứng kiến cảnh đau lòng làm tim tôi quặn thắt trước cảnh nhiều người phụ nữ và em gái trong trang phục áo dài đến tại nhà thờ Tam Toà để hành lễ đã bị “các thanh niên” mang quần soóc áo ba lỗ thình lình xong vào đánh túi bụi vào mặt, vào người trước sự làm ngơ của lực lượng công an.

Đang khi nghe chị Lê Thị Yên và hai con gái bé Ca và bé Ly vùa kể vừa khóc sướt mướt về việc bị hành hung đánh đập thì có một thanh niên xuất hiện giữa đám đông. Nhiều người nói cho tôi biết hắn là thủ phạm đánh người vô tội tại nhà thờ Tam Toà, tôi tiến lại gần người thanh niên và nhận thấy một nổi hằn học đang còn in đậm trên khuôn mặt của anh hắn. Tôi rất bức xúc vì hành vi bạo lực thiếu lương tri của hắn, tôi hỏi: “Tại sao anh lại cam tâm làm một việc tàn ác như vậy...vô cớ đánh người không thương tiếc như vậy?”.

Hắn trả lời một cách bâng quơ: "Tôi không biết, tôi không biết...". Rồi bỏ đi.

Tôi đi theo hắn để chụp lại hình anh thì hắn trốn vào cây cau và quay mặt đi nơi khác. Chị Yên tường thuật lại trong nức nở: “Đang lúc ba mẹ con con vừa mới đến tại nhà thờ Tam Toà cùng với nhiều Giáo dân khác, các con thấy rất đông thanh niên đã được bố trí sẵn ở đó, họ cầm gậy gộc trong tay, họ xông vào đánh túi bụi vào mặt vào người của con, khiến con ngã xuống đất không biết gì. Họ đánh con vì thấy con mặc áo dài và họ cho rằng con đến đây để tham dự thánh lễ. Họ còn thu điện thoại di động của con....”.

Khoảng vào lúc 6 giờ sáng, ước chừng gần hai ngàn Giáo dân từ các Giáo xứ xa gần có mặt tại phường Đồng Mỹ để tham dự thánh lễ hiệp thông với bà con Giáo xứ Tam Toà, với sự hiện diện của 7 linh mục trong Giáo hạt:

1- Cha Phêro Nguyễn Bình Yên, hạt trưởng hạt Đồng Troóc.
2- Cha Phêrô Hoàng Anh Ngợi, quản xứ Tam Trang.
3- Cha Antôn Trần Minh An, quản xứ Gia Hưng.
4- Cha Phêrô lê Thanh Hồng, quản xứ Sen Bàng và Tam Toà.
5- Cha Gioan Nguyễn Văn Hữu, quản xứ Chày.
6- Cha Phêrô Ngô Thế Bính, Quản xứ Hà Lời.
7- Cha Phêrô Trần Ngọc Hưởng, quản xứ Khe Gát.

Nhận thấy tình hình khá phức tạp, nhiều giáo dân bị đánh đập, bạo lực tràn lan, nhất là tại khu vực nhà thờ bị bao vây bởi nhiều “thanh niên cơ động” mà đa số là những tên xã hội đen, những tên đầu trâu mặt ngựa được thuê tiền để sẵn sàng hành động bằng bạo lực thay cho lực lượng an ninh. Các Cha có cuộc gặp gỡ để tìm một giải pháp thích hợp trong hoàn cảnh đó, các cha đi đến quyến định hoãn Thánh lễ, đó là giải pháp tình thế để tránh tổn thất cho những người Giáo dân vì ca dao cũng có câu: “ Thấy ăn thì lại, thấy cãi thi đi”. Hơn nữa tất cả mọi người Giáo dân đi tham dự thánh lễ đều mang trong mình sự hiếu hoà và bình an.

LẤY DÂN TRỊ DÂN.

Đó là chiêu bài đã được chính quyền cộng sản áp dụng từ lâu để giải quyết các vụ việc, nhất là trong những vụ việc liên quan đến vấn đề tôn giáo. Tại sao lực lượng an ninh không ra tay hành động mà phải mượn đến các thế lực khác ? Chắc chắn vì những lý do sau:

1- Chính quyền muốn trốn tránh trách nhiệm trong vụ việc công an đàn áp dân Công giáo ngày 20 tháng 07 vừa qua.
2- Chính quyền lấy cớ cho rằng vì người Công giáo làm trái với pháp luật nên ngay cả những người dân thường không chịu nổi và buộc họ phải xử sự như thế.
3- Chính quyền muốn tạo nên mâu thuẫn sâu xa giữa lương và Giáo.

Thật là một chiêu bài nham hiểm và đầy dụng ý, như thế chính quyền tỉnh Quảng Bình ngày càng lún sâu vào con đường tội ác và chính hành vi vô nhân đạo đó sẽ là quả báo cho họ sau này. So với sự việc xảy ra ngày 20 tháng 07 vừa qua thì vụ việc sáng ngày 26 tháng 07 này đã có chủ ý rõ ràng và trọng tội hơn nhiều vì không phải chính họ đã gây ra tội ác mà xúi dục kẻ khác thực hiện tội ác. Chúng ta nhớ lại chính Chúa Giêsu đã lên án gay gắt hạng người này khi Ngài nói: “Vô phúc cho những kẻ làm cớ vấp phạm cho những trẻ nhỏ, thà cột cối đá mà dìm xuống biển còn hơn”.

Người xưa có kể câu chuyện dạy đời tương tự. Có hai vị quan văn và quan võ cùng đi qua một con đường, vị quan văn đi trước. Đang lúc đó có một em bé bất ngờ đứng trên cầu đái ngay trên đầu của vị quan văn. Ông quan văn tiến lại gần, không hề la mắng hay trách móc một lời nào mà còn lấy trong túi ra cho em bé 10 quan tiền rồi bỏ đi. Một lúc sau ông quan võ đi qua, lần này em bé cứ tưởng rằng mình tiếp tục làm như lần trước cũng sẽ được thưởng và em đã làm như vậy. Vị quan võ bực tức, ông không rút tiền ra cho em bé như ông quan văn, nhưng ông đã rút kiếm chém chết ngay lập tức em bé đó.

Khi đọc câu chuyện này có người đã vội vàng ca ngợi lòng tốt của ông quan văn và nguyền rủa sự độc ác của ông quan võ. Tuy nhiên, nếu suy nghĩ một cách nghiêm túc và hiểu sâu xa thì hành động của ông quan võ chỉ là một hành động theo phản xạ tự nhiên vì bản tính nóng nãy và bột phát là thuộc tính của ông ta. Đáng trách hơn cả đó là hành động ác ý của ông quan văn, mặc dầu ông ta biết em bé này đã làm một việc sai trái thế nhưng ông ta đã cho tiền đó là một hành vi vô đạo đức và nham hiểm, ông ta đã đẩy em bé vào con đường tội lỗi, hay nói cách khác ông quan văn đã hành động NÉM ĐÁ GIẤU TAY.

Trong vụ việc Tam Toà vừa qua, nhất là vào sáng ngày 26 tháng 07, chính quyền tỉnh Quảng Bình đã lộ ra bản chất dối trá và nham hiểm của họ, giống như ông quan văn trong câu chuyện trên. Chính quyền đã dùng tiền hay các lời dụ dỗ khác để kích động những người dân thường vốn là những người thiếu hiểu biết, để họ thực hiện những hành vi không có lương tri bằng bạo lực và bạo ngôn đối với anh em đồng loại của mình. Ước mong qua vụ việc này, tất cả mọi người lương cũng như giáo chúng ta nhanh chóng nhận ra được bộ mặt thật của chính quyền tỉnh Quảng Bình và lực lượng an ninh nơi đây để cùng nhau phản kháng chống lại sự lưu manh dối trá của một hệ thống cầm quyền đang ngày càng tha hoá và xuống cấp trầm trọng này.

Ánh sáng sẽ đẩy lui bóng tối, chính nghĩa sẽ thắng phi nghĩa, sự thật sẽ bẻ gãy sự dối trá.

(Người tháp tùng đoàn giáo dân đi dự lễ ở Tam Tòa)
 

Dương Thế

 

28/07/2009

  Dong Hoi: Hundreds of Vietnam Catholics march after arrests: priest

HANOI — Hundreds of Vietnamese Catholics have marched in support of fellow believers arrested last week after a violent dispute at the site of a church bombed during the Vietnam War, a priest said Monday.

More than 500 Catholics took to the streets of central Dong Hoi city Sunday "to show support for those arrested" in the Tam Toa church dispute, the priest, Pham Dinh Phung, told AFP.

He said seven people remained in custody for investigation after the clash on July 20.

The priest alleged that police beat Catholics who intervened when officers tried to dismantle a temporary building for worship they had just built on the site of the church, which was bombed by US forces during the Vietnam War.

A local government official, Tran Cong Thuat, earlier told AFP the clash occurred between local residents and others who tried "illegally" to build a structure on the site, which is listed as a historic war relic.

Thuat, vice-chairman of the Quang Binh provincial People's Committee, could not be reached for comment Monday.

Phung said there was a brief scuffle Sunday between the Catholic demonstrators and a much larger group which included police and local residents.

Separately, more than 200,000 Catholics who gathered for Mass at 18 churches in the central region prayed Sunday for "victims" of the Tam Toa case, the priest said.

Catholics say the land belongs to them but the communist state says it is national property. The dispute is the latest in a long-running battle between the church and the government over property.

Vietnam has Southeast Asia's second-largest Catholic community after the Philippines, with at least six million followers.
 

Source: AFP

 

28/07/2009

  Sa mạc huấn luyện Huynh Trưởng cấp I tại giáo xứ Thánh Cẩm, giáo hạt Thủ Thiêm

SAIGÒN - Vào lúc 8 giờ ngày 25/07/2009, Linh mục sa mạc trưởng Gioan Maria Vianey Chu Minh Tân đã chính thức khai mạc "Vươn Lên 40" - Sa mạc huấn luyện huynh trưởng cấp I - của giáo hạt Thủ Thiêm. Cùng tham gia huấn luyện là các huấn luyện viên Liên đoàn Anrê Phú Yên của giáo phận Sài gòn.

Đây là sa mạc thực hành tiếp sau khóa huấn luyện Giáo lý viên tại Hiệp đoàn Thủ Thiêm. Ngoài những giáo lý viên mới nhận chứng chỉ, sa mạc còn đón nhận tất cả những giáo lý viên cấp I đang làm việc tại các giáo xứ khác trong giáo phận. Các giáo lý viên này, vì lý do bận thi không thể tham gia Sa mạc do liên đoàn tổ chức vào tháng sáu vừa qua. Sa mạc qui tụ 91 sa mạc sinh.

Trong sa mạc, ấn tượng nhất và gây xúc động nhất đối với các sa mạc sinh vẫn là giờ Chầu Thánh Thể ngay sau đêm Lửa Thiêng Thánh Thể. Mới vài phút trước, các bạn đã tạo những cảnh không nhịn cười được, khi nghịch ngợm sắm vai đàn gia súc của Môsê, hay một sa mạc sinh nam sắm vai Sarai. Thế mà giờ đây trong bầu khí trang nghiêm nơi nhà Chầu, các bạn đang sốt sắng suy niệm Lời Chúa: Ở lại trong Thầy(Ga15, 4-9) để được kết họp với Thầy, để yêu mến Thầy. Không có tình yêu huynh trưởng không có Chúa và như thế huynh trưởng không thể đem Chúa đến cho các thiếu nhi.

Ở lại trong Thầy không có nghĩa là an nhàn thụ động mà là phấn đấu thực hiện những huấn lệnh của Thầy. Theo Thầy tức là bước vào con đường chật hẹp của từ bỏ, phải lội ngược dòng, phải hy sinh từ bỏ những gì mình yêu thích theo lẽ bình thường của con người.

Trong niềm tin mãnh liệt vào Chúa, các bạn hùng hồn hoà giọng hát bài Tin Vào Tình Chúa. "Xin cho con tin vào tình Chúa mà dấn bước đời con.”

Hy vọng rằng Điệp khúc này sẽ còn mãi âm vang trong tim các bạn.

Nguyện xin tình yêu của Chúa Giêsu Thánh Thể luôn là động lực thúc đẩy các bạn thực hiện tốt sứ mạng được giao.
 

Xuân Nguyên

 

28/07/2009

  Hội Cao Niên Nam Úc, Mừng Kính Thánh Bổn Mạng Emmanuel Lê Văn Phụng

Thánh Lễ lúc 9 giờ 30 sáng Chuá Nhật ngày 26/7/09. Hội Cao Niên Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam - Nam Úc đã long trọng tổ chức lễ mừng kính Thánh Emmanuel Lê Văn Phụng, Bổn Mạng của Hội.

Chủ tế Thánh Lễ Đ/ô. Phaolô Nguyễn Minh Tâm quản nhiệm Cộng Đồng, cùng đồng tế có 2 anh em linh mục Giuse Phạm Minh Ước Sj và Lm. Phêrô Phạm Văn Ái Sj từ Philipine về thăm gia đình.

Trước khi kết thúc Thánh Lễ, Ông Chủ Tịch Cộng Đồng đã lên chúc mừng mọi thành viên trong Hội Cao Niên. Sau đó Ông Trưởng Hội cũng lên cảm ơn Ban Tuyên Úy, Hội Đồng Mục Vụ và toàn thể Cộng Đồng đã hiệp dâng Thánh Lễ, cầu nguyện cho các hội viên còn sống cũng như đã qua đời, là các đấng bậc: Ông bà, cha mẹ, cô, dì, chú, bác của Cộng Đồng.

Nhân dịp này hội cũng đã trao bằng chúc thọ cho 16 vị cao niên. Trong đó có:

- Bốn vị 60 tuổi

- Một vị 70 tuổi

- Mười vị 80 tuổi

- Một vị 90 tuổi

Các vị cao niên này đã được Đức ông Quản Nhiệm trao bằng Chúc Thọ đến tận tay.

Lúc Ông Trưởng xướng tên các cụ lên lãnh bằng chúc thọ. Có cụ thì đi đứng dõng dạc lên tới gian cung thánh, có nhiều cụ bám xe đẩy, chống gậy dò dẫm từng bước mãi mới tới nơi, như vừa đi vừa ca: >“Từng bước con đi lên, lưng lom khom, chân dò từng bước”I>

Cộng Đồng đã tặng các cụ nhiều tiếng pháo tay cổ võ tinh thần. Có một chú thanh niên đã hát, các cụ ơi:

“Từng bước, từng bước thầm”

Sau Thánh Lễ, Hội đã mở tiệc linh đình khoản đãi các quan khách và hội viên.

Hiện nay Hội Cao Niên CĐCG Nam Úc có tổng số hội viên khoảng trên 150 cụ. Hội sinh hoạt thường xuyên và vui chơi đều dặn hàng tháng, sau Thánh Lễ Chúa Nhật thứ I mỗi đầu tháng, cho đến chiều.

Hội cũng thường xuyên tổ chức các cuộc du ngoạn, cấm trại và pinic ngoài trời, tạo cho các cụ có những ngày thoải mái và thở hít không khí trong lành nơi các vùng biển Nam Úc.
 

Jos. Vĩnh SA

 

27/07/2009

  Half a million Vietnamese Catholics march through the streets against police violence

Peaceful marches in the provinces of Nghe An, Ha Tinh and Quang Binh. The demonstrators protest against arrests and police violence against Catholics last week, who were attacked by security forces at the ruins of Tam Toa church

Hanoi - Half a million Catholics in Vietnam took to the streets of their cities to protest against police violence and the attack on hundreds of faithful July 20, at the ruins of Tam Toa church (see AsiaNews 21/07 / 09 - beatings and arrests of priests and faithful in the historic church of Tam Toa).

The diocese of Vinh, 300 km south of Hanoi, and other neighbouring diocese organized 19 parades in as many deaneries, demanding the immediate release of the faithful, beaten and arrested by security forces at Tam Toa. About 170 priests and 420 religious led the peaceful protests that took place simultaneously in yesterday morning, at various locations in the provinces of Nghe An, Ha Tinh and Quang Binh.

Organizers report some clashes between police and groups of demonstrators, in areas of the country where police had ordered people not to take part in the procession. Despite these threats, the faithful marched on, creating an event that some people are calling the greatest to ever take place in the country for religious reasons. The Tam Toa episode and these Sunday parades have rekindled tensions between the government and the Vietnamese Christian community regarding the issue of Church property confiscated by Hanoi. Nhan Dan, the newspaper of the Communist Party, launched a slander campaign against Catholics after the events of Tam Toa accusing the faithful, who had erected a cross and an altar there, of "counter-revolutionary activities, disturbance of public order and violence against public officers in service”. The bishop of the diocese of Vinh, where the ruins of the church at the centre of the debate are found, has begin a tug of war with local officials in Quang Binh, who have jurisdiction on the case, accusing them of hiding the truth and breaking the law.

In a letter sent to local government, the Diocese of Vinh calls for the release of Catholics arrested in Tam Toa, medical care for the wounded beaten by police and the return of the cross and liturgical furnishings brought by the faithful to the ruins of the church and confiscated by police after the clashes. The silent protest marches organized yesterday reiterated the demands of the diocese of Vinh to the authorities. And the community of Vietnamese Catholics around the world have expressed their support for the event by observing a minute silence during Sunday masses.
 

Source: Asia-News

 

27/07/2009

  Thông Cáo số 3 (27/7/2009) của VP Thư ký Tòa Giám mục Giáo phận Vinh


VĂN PHÒNG THƯ KÝ
TÒA GIÁM MỤC XÃ ĐOÀI
Nghi Diên - Nghi Lộc - Nghệ An
Đt. 0383 611 845 ; 0977006526
Email: tgmxadoai2004@yahoo.com

Ngày 27 tháng 7 năm 2009

THÔNG CÁO
(SỐ 3)

V/v Tam Tòa tại Đồng Hới, Quảng Bình

1. Đây là bản thông cáo số 3, qua đây, Văn phòng thư ký có những thông tin và báo cáo chính thức từ Tòa Giám mục Xã Đoài, Giáo phận Vinh về vụ việc Tam Tòa và các vấn đề liên quan.

2. Tòa Giám mục cám ơn các bài viết dưới những hình thức khác nhau đã lên tiếng hiệp thông với Tam Tòa, cách riêng là những nạn nhân bị công an và nay quân vô lại đánh đập và bắt giữ.

3. Trên một số báo đài của Nhà nước và của tỉnh Quảng Bình có nói về việc đất đai và vụ việc Tam Tòa. Tòa Giám mục Xã Đoài, Giáo phận Vinh tuyên bố rằng sự thật không phải là như các báo đài ấy nói.

4. Theo dự định, 7 giờ sáng Chúa Nhật, ngày 26/7/2009 tại nhà thờ 18 sở hạt trên tổng số 19 giáo hạt trong Giáo phận Vinh, giáo dân các giáo xứ đã đổ về giáo hạt mình để thể hiện tình liên đới, hiệp thông cầu nguyện cho Tam Tòa. Theo số liệu báo cáo từ các giáo hạt, số giáo dân tham dự lễ sáng hôm 26/7 gần 250 ngàn người. Giáo dân các giáo xứ mang theo cờ vàng-trắng với biểu ngữ : “Cầu nguyện cho giáo dân Tam Tòa bị công an Quảng Bình đánh đập và bắt giữ”. Biểu ngữ này đang được treo ở cổng Tòa Giám mục và trước tất cả các nhà thờ trong toàn Giáo phận Vinh. Theo thông tin từ các giáo hạt, thánh lễ này được cử hành rất trang nghiêm, sốt sắng. Tất cả nói lên sự hiệp thông liên đới của linh mục đoàn, tu sỹ nam nữ và gần 500 ngàn giáo dân Giáo phận Vinh, với những anh chị em mình đang bị bách hại. Và ai cũng cảm thấy đau nhói, khi biết Thánh Giá đã bị công an Quảng Bình xúc phạm và nay đang bị hạng vô lại chiếm giữ.

5. Riêng tại Tam Tòa, Đồng Hới, có 7 linh mục trong hạt Đồng Troóc và hơn 500 giáo dân về nền nhà thờ Tam Tòa để dâng lễ. Nhưng có một lực lượng khoảng trên 3000 người, trong đó gồm có công an, cảnh sát, dân quân và dân địa phương đã dùng vũ lực ngăn cản, đánh đập một số giáo dân không cho tới nền nhà thờ Tam Tòa. Có 3 người bị đánh, trong đó có mẹ con chị Yên là phó Ca đoàn giáo xứ Tam Tòa bị một nhóm thanh niên xông vào đánh, chị ấy ngồi xuống. Con chị chạy tới chữa và cũng bị đánh (con chị mới 8 tuổi).

6. Chiều 26/7/2009 công an Quảng Bình tiếp tục bắt 3 giáo dân, trong đó có Ông Lý - chủ tịch HĐMV giáo xứ Tam Tòa; chị Yên - phó trưởng Ca Đoàn giáo xứ; Anh Thống quê xứ Trang Nứa, Nghệ An. Thêm vào đó công an Quảng Bình còn dùng các hình thức khác để đe dọa, trấn áp giáo dân Tam Tòa.

7. Sáng 27/7/2009, 5 linh mục và Hội đồng mục vụ các giáo xứ trong giáo hạt Kỳ Anh, (giáo hạt sát Quảng Bình) vào thăm các nạn nhân. Theo các Cha kể lại, khi đoàn vừa bước xuống xe, gần nền nhà thờ Tam Tòa thì một nhóm ăn mặc thường phục, có ít tên giống côn đồ xông vào đánh ngay các linh mục và giáo dân cùng đi. Cũng theo các Cha kể lại, đàng xa có một số trong trang phục công an đứng nhìn. Khi lớp "côn đồ" đánh Cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và 3 giáo dân bị trọng thương thì nhóm công an mới tiến lại mang loa bảo mọi người giải tán. Một nhóm giáo dân đưa Cha Phú và mấy người bị trọng thương vào một trạm xá gần đó. Thấy tình thế quá bất ổn, vì nhóm côn đồ tiếp tục nói những lời tục tĩu, đe dọa buộc các linh mục và giáo dân phải rời khỏi nơi đó, nên các cha lên xe trở về.

8. Nghe tin trên, Cha Phêrô Ngô Thế Bính - quản xứ Hà Lời tới để nắm bắt tình hình. Thấy cảnh tượng khủng khiếp, vì nhóm côn đồ bao vây trạm xá không cho ai vào, ngài đứng từ xa và điện thoại yêu cầu phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình tới để cha Bính có thể vào thăm Cha Phú. Phó chủ tịch UBND Quảng Bình tới và dẫn Cha Bính tới thăm Cha Phú. Phó chủ tịch bàn Cha Phú ra khỏi trạm xá và ông đi khỏi đó. Sau đó một lớp côn đồ đang vây quanh trạm xá xông vào đánh 2 giáo dân đang trực cha Phú và đánh Cha Bính. Tình thế hỗn loạn, Cha Bính thấy công an trong trang phục của mình đứng nhìn để nhóm côn đồ đánh đập tàn nhẫn, rồi để Cha Bính nằm bất tỉnh. Có một giáo dân đang làm ăn tại Đồng Hới đi qua thấy và biết đó là Cha Bính liền thuê xe đưa Cha Bính tới bệnh viện Việt Nam-Cuba tại Đồng Hới. Và sau đó công an thuê taxi đưa Cha Phú và 5 giáo dân bị đánh trọng thương tới bệnh viện Việt Nam - Cuba. Tại bệnh viện, 2 Cha và các giáo dân bị đánh trọng thương không được cứu chữa gì. Và bệnh viện đề nghị Cha Phú về bệnh viện Kỳ Anh. Rồi họ cho xe đưa Cha Phú và 5 giáo dân về Kỳ Anh. Cha Bính nằm dở sống dở chết không được chăm sóc, khi tỉnh lại, ngài được người giúp đưa ra khỏi bệnh viện và lên xe về Phòng khám Đa khoa Tòa Giám mục Xã Đoài.

9. Một lần nữa, những hành động man rợ mà các chứng nhân cho biết là có sự tiếp tay của công an Quảng Bình làm cho dư luận khắp nơi phẫn nộ, bất bình. Giáo dân Vinh đang chuẩn bị tinh thần cao nhất để đối phó với mưu chước quỷ ma.

10. Máu giáo dân Tam Tòa đã đổ xuống tại mảnh đất thánh thiêng của Cha Ông. Nay máu linh mục Vinh đã đổ xuống tại Tam Tòa. Người ta chắc chưa ai lường hết sự thể sẽ xảy ra thế nào, nếu chính quyền Quảng Bình vẫn tiếp tục dùng vũ lực trấn áp tôn giáo.

11. Hiện nay, các nạn nhân tại Tam Tòa bị tổn thương tâm lý rất nặng, nhất là các trẻ em cũng bị quân vô lại làm khổ. Đoàn chiên nhỏ tại Tam Tòa như đang phải sống giữa bầy lang sói đông gấp trăm lần. Họ đang hy sinh thay cho chúng ta, những người tin Chúa. Xin mọi người hiệp ý cầu nguyện. Xin những người thiện chí cùng lên tiếng bênh vực họ.

Văn phòng Thư ký Tòa Giám mục
Chánh Văn phòng
(Đã ký và đóng dấu)
Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng
 

27/07/2009

  VIETNAM: Priests beaten half-dead by police

Two priests in the central coastal city of Dong Hoi are in critical condition after being beaten brutally by plain-clothed police and a group of thugs employed by the local government.

On Monday morning July 27, Fr. Paul Nguyen Dinh Phu parish priest of Du Loc was attacked by a group of plain-clothed police and thugs when he was on his way to Tam Toa parish to visit and concelebrate Mass with other priests of Trooc Deanery.

A day before, at 7 am local time on Sunday morning, 170 priests and 420 women religious led 500,000 Catholics of Vinh Diocese and neighboring dioceses in peaceful protests being held throughout 19 deaneries demanding the justice for victims who were assaulted brutally by police in Tam Toa parish on Monday July 20, as they were trying to rebuild their worship place.

On the way to Tam Toa, Fr. Paul Nguyen saw three Catholic women of Dong Yen village being beaten by a group of men.

As he was passing by, Fr. Paul Nguyen said, he tried to intervene to rescue these women. But, “before I could open my mouth, they left the women and turned on me as they recognized me a Catholic priest.”

“They kicked me brutally,” he continued noting that “there were at least 30 police in full uniform standing nearby”. But, “they looked indifferently at the attack,” he added.

The gang kicked him in the ribs, in the face, and on his head until a group of Catholics could manage to rescue him and took him to a nearby hospital.

Later the gang returned to the hospital with more members and more weapons. They have since surrounded the hospital.

Bishop’s Office of Vinh Diocese made an urgent complaint to the People’s Committee of Quang Binh and asked Fr. Peter Nguyen The Binh, pastor of Ha Loi, the nearest parish, to accompany with Tran Cong Thuat, deputy governor of Quang Binh, to visit Fr. Paul Nguyen.

At the hospital, Thuat secretly withdrew. As soon as he went away, the gang jumped to Fr. Peter Nguyen and beat him cruelly before throwing him from the 2nd floor of the building.

Fr. Peter Nguyen’s condition remains critical.
 

J.B. An Dang

 

27/07/2009

  BẠO LỰC LEO THANG: CÔNG AN QUẢNG BÌNH ĐÁNH BỊ THƯƠNG 2 LINH MỤC


(17h 27.7.09 Theo chúng tôi được biết, Cha Bính hiện nằm tại Bệnh viện Cuba, Vinh - BBT)

Một phái đoàn gồm 5 linh mục và khoảng 200 giáo dân bị đánh đập

Sáng nay 27/2 phái đoàn các linh mục và giáo dân Kỳ Anh đã vào Tam Toà hành hương và hiệp thông với cộng đoàn giáo dân ở đây. Đoàn do quý cha Từ, Tuấn, Đồng, Nga, Phú dẫn đầu.

Đoàn đi bằng 6 xe hơi và rất nhiều xe máy. Xuất hành từ Kỳ Anh lúc 6 h và khoảng 9 h phái đoàn tới nhà thờ Tam Toà.

Chính quyền Quảng Bình đã lập đội “an ninh” xung quanh nhà thờ Tam Toà. Phần lớn thanh niên ở đây đều được trang bị dùi cui.

Đoàn hành hương bị ngăn cản không cho thăm nhà thờ Tam Toà. Khi đứng gần đó đọc kinh thì bị đội an ninh tấn công.

Khoảng một chục người đã bị đổ máu. Cha Phú, một thành viên trong đoàn bị tấn công vào đầu và bị thương phải đưa vào bệnh xá gần đó cấp cứu.

Cha Từ và các giáo dân cố gắng vào thăm cha Phú, nhưng không được. Cha Bính, một linh mục trong hạt Troóc, Quảng Bình, khi cố gắng vào thăm cha Phú ở trong bệnh xá cũng đã bị đánh bị thương, ngất xỉu.

Các cha và giáo dân đang cố gắng tìm cách đưa các cha ra khỏi bệnh xá an toàn.

Lạc Việt dcctvn.net
 

26/07/2009

  Half a million Vietnamese Catholics of Vinh Diocese protest against police’s brutality

In unprecedented event after the communist takeover of Vietnam, half million Vietnamese Catholics joined in huge protests demanding the justice for victims who were assaulted brutally by police in central costal province of Vinh as they were trying to rebuild their worship place.
 

Police in provinces of Nghe An, Ha Tinh, and Quang Binh had been put on high alert in the wake of huge protests joined by half million Catholics. At 7 am local time on Sunday morning, 170 priests and 420 women religious led 500,000 Catholics of Vinh Diocese and neighboring dioceses in peaceful protests being held throughout 19 deaneries. The event is reportedly observed as the most crowded religious protest in Vietnam history.

Across the entrance of the Bishop’s Office and on the façade of every church in the diocese hung big banners which stated the reasons why people were protesting, a testimonial evidence of severe conflict between the increasingly dictatorial regime and a normally peace loving, law abiding citizens and Catholics. The banners asserted Catholics had no choice but holding these protest as it was the only way the world could hear their indignant voice on police's brutality and the injustice that parishioners of Tam Toa have been suffering almost since the beginning of communism in Vietnam.

In more details, Catholic protestors demanded the immediate release of their brothers and sisters who were beaten cruelly in a violent police raid on Monday and have since then been detained indefinitely. During the said incident, police fired teargas at parishioners, who were erecting a Cross and patios on the grounded of the bombed Tam Toa church, before kicking and beating them brutally with stun guns, and batons. 18 were thrown into police trucks. 7 of them are still behind the bar and risk being prosecuted.

Police have charged Catholic activists of “counter-revolutionary crimes, violating state policies on Americans’ War Crimes Memorial Sites, disturbing public order, and attacking officials-on-duty,” state-run media outlets reported.
Right after the incident, Nhan Dan (People), a mouthpiece of the Politburo – the supreme leading body of Vietnamese Communist Party – initiated a media campaign calling for severe punishments against Catholics of Tam Toa. The article in the Nhan Dan has seen as a strong signal from the Party for extreme actions against efforts of Catholics to regain Church properties.

The start shot of the highest power newspaper has been followed by most state-own media outlets including television channels.

Facing the wake of fierce attacks from state media, on July 24, 2009, the Bishopric of Vinh Diocese issued a statement rebuffing accusations from Vietnam government.

“Parishioners of Tam Toa did not violate the laws when they build patios on the ground of Tam Toa church. Up till now, Tam Toa church premise, and its bell tower still remain in the ownership of Tam Toa parish of the diocese of Vinh,” said the statement, demanding the government to “stop immediately the distortion of truth, the defamation of religion, and the instigation of hatred between Catholics and non-Catholics.”

News relating to the Vatican visit of communist leader Nguyen Minh Triet on November and a potential pastoral Vietnam visit of Pope Benedict XVI at un-specified time have been also exploited to their wildest extends. Citing them as an evident of a significant improvement on religious freedom, state media have attacked Catholic leaders and faithful who have actively involved in struggles for the requisition of Church properties as “bad Catholics” who blatantly disregard the laws and continually disrupt public order. In particular, the parishioners of Tam Toa have been accused as “a group of gang rivals” who challenged the laws by attacking officials-on-duty.

In its response, the Bishop’s Office of Vinh Diocese was determined to set the record straight: “We have enough evidence to state that the police of Quang Binh had beaten our faithful before arresting them illegally. Police seized our Cross and confiscated other Church properties as well as our faithful's ones,” the statement said.

On July 22, 2009, the People’s Committee of Quang Binh province sent summoning orders to representatives of the Bishop’s Office and the College of Priests of Vinh Diocese to ask them come to the Committee to discuss on the “the situation of Catholic activities on the area”. The orders were rejected. “While our Cross – a great, sacred symbol of our faith is still being profaned by the police of Quang Binh, and while our faithful are still being jailed unjustly, we cannot come to talk with the Provincial Committee,” explained Fr. Anthony Pham Dinh Phung, Chief Secretary of Bishop’s Office in a response letter to the Committee.

Bishop’s Office of Vinh Diocese also sent a letter to the local authorities of Quang Binh demanding that the local government:

1) Release immediately and completely all Catholics who have been beaten, arrested and jailed.
2) Provide medical care for wounded Catholics beaten by police.
3) Make compensation for the patios of Tam Toa parish.
4) Return the Cross and other Church properties as well as our faithful's ones.
5) Stop immediately the distortion of truth, the defamation of religion, and the instigation of hatred between Catholics and non-Catholics.

On Sunday, Vietnamese Catholic Communities in large cities around the world spent a minute of silence to pray for victims of police violent raid at Tam Toa, and for the Church in Vietnam which has recently continually suffered persecutions by the atheist government

From the diocese of Vinh, organizers of the protests have reported a couple of incidents in which Catholics had clashed with police who tried to turn them back to their villages when they tried to join in protests. Especially, at Tam Toa, at least 20 women and children were beaten badly by plain-clothed police when they were on their way to the church.

Latest reports stated that after the protest at Tam Toa, on Sunday night police raid parishioners’ houses and arrested at least a women and a male university student.
 

J.B. An Dang

 

26/07/2009

  65 em thiếu nhi được rước lễ lần đầu tại giáo xứ Tuy Hòa, Quy Nhơn

Sáng nay, khi chuông nhà thờ vừa đổ 5 giờ, khi ánh sáng bình minh cũng vừa chợt đến mang theo làn gió mát ban mai của tháng 7 mùa nam, sân nhà thờ Tuy Hòa đã xôn xao tiếng cười và réo gọi của 65 em thiếu nhi chuẩn bị cho đại lễ kính Mình Máu Chúa nhân dịp các em được rước lễ lần đầu. Đúng 6 giờ, khi cộng đoàn Dân Chúa đã tề tựu ổn định trong sân tiền đường cũng là lúc các em đã sẵn sàng nhập lễ trong tư thế trang nghiêm, thánh thiện, mang dáng vẻ thiên thần của những bộ đầm trắng, vôn trắng với thiếu nhi nữ, và chững chạc, hiền lành với quần tây -sơ mi trắng- cà-vát đỏ của thiếu nhi nam. Thánh giá dẫn đầu đoàn rước trong tiếng ca hân hoan của khúc hát lên đền, các em tiến bước về lễ đài trong ánh nến trên tay, với ánh mắt tươi vui và con tim rạng rỡ, của những tâm hồn “mười cô trinh nữ khôn ngoan sẵn sàng vào tiệc cưới”. Và tiệc cưới hôm nay, giờ phút nầy chính là “Tiệc Thánh Thể” mà các em chính là những “thực khách danh dự” lần đầu tiên tham dự cách chính thức và trọn vẹn. Trong cuộc hành trình niềm tin của mỗi người Kitô hữu, Thánh Thể chính là đỉnh cao, là trung tâm để nhờ đó, chúng ta được diễm phúc qui tụ chung quanh Đức Kitô Phục Sinh và được Ngài thông ban nguồn mạch sự sống thần linh là chính máu thịt Người, như lời dẫn nhập đầu lễ đã nêu bật ý nghĩa:

“Trước khi dấn thân vào cuộc khổ nạn để chu toàn Thánh ý Chúa Cha hoàn tất chương trình cứu độ, Chúa Giêsu đã thiết lập Bí Tích Thánh Thể để làm cho cuộc tự hiến thập giá và sự sống lại vinh quang được hiện thực không ngừng theo dòng lịch sử và chuẩn bị cho người tín hữu Kitô được dưỡng nuôi bởi lương thực trường sinh mầu nhiệm là chính Thịt Máu Ngài, để đi vào hạnh phúc vĩnh cửu.

Và kể từ buổi chiều “Thứ năm trước lễ Vượt Qua” ấy, Bàn Tiệc Thánh Thể, Hy Tế Tạ ơn, đã không ngừng được cử hành theo đúng mệnh lệnh của Chúa Giêsu: “Các con hãy làm việc nầy mà nhớ đến Thầy”. Và “Tấm Bánh nhiệm mầu là chính Thân Mình Chúa Kitô” không ngừng được bẻ ra để không chỉ nuôi “năm ngàn người đói mệt trong hoang địa” mà hàng hàng lớp lớp nhân loại thuộc mọi ngôn ngữ màu da, trên khắp mặt địa cầu, đã được no lòng phỉ dạ và cầm chắc chiếc vé để “đáp chuyến tàu đi vào quê hương vĩnh cửu”, như lời khẳng định của chính Đức Kitô: “Ai ăn Thịt và uống Máu tôi, thì được sự sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết”.

Tạ ơn Chúa, Bàn Tiệc Thánh Thể hôm nay có thêm nhiều thành viên mới được gọi mời “lãnh nhận mà ăn...lãnh nhận mà uống...”, đó chính là một số các em thiếu nhi thuộc giáo xứ chúng ta lần đầu tiên được đón nhận Mình Máu Thánh Chúa. Cuộc gặp gỡ đầu tiên nầy giữa Thánh Thể và tâm hồn trong sáng của các em thiếu nhi, quả thật đã hiện thực hóa những mối phúc thật trong bài giảng trên núi: “Phúc cho ai có cõi lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa”.

Như vậy xem ra, sứ điệp cốt yếu được chuyển tải đến mọi người đang tham dự cử hành hôm nay, lại chính là hình ảnh sống động và giàu biểu tượng của trích đoạn Tin Mừng thánh Gioan được công bố: Đức Kitô biến 5 chiếc bánh lúa mạch và hai con cá của một em bé thành bữa tiệc “hoành tráng” đãi phủ phê số thực khách trên 5000 người. Ước gì mỗi người chúng ta đều trở nên những “em bé” dễ thương và quảng đại, sẵn sàng chia sẻ “phần chút xíu” của riêng mình để trao vào tay Chúa những chiếc bánh và con cá của hy sinh và phục vụ, của bác ái và thứ tha, của trách nhiệm và công chính.

Phần các em hôm nay được rước Chúa lần đầu, hy vọng cái “kỷ niệm thánh thiêng ban đầu” hôm nay sẽ theo mãi cuộc đời các em trên mọi nẽo đường cuộc sống; và Thánh Thể mãi mãi sẽ là hành trang, là lương thực nuôi dưỡng từng ngày linh hồn các em để các em được “lớn lên trong Chúa Kitô và đầy sức mạnh của Chúa Thánh Thần”.
 

Đoan Hùng
 

26/07/2009

  Khóa Tĩnh Huấn Đoàn Sủng CT Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình tại Sydney

Tối thứ Sáu 24/07/2009 các anh chị em Song Nguyền của Chương Trình Thăng Tiến Hôn Gia Đình TGP Sydney đã đến Trung Tâm Tĩnh Huấn Thánh Giuse Bringelly Sydney tham dự khóa Tĩnh Huấn Đoàn Sủng Song Nguyền từ chiều thứ Sáu 24/07 đến chiều Chúa Nhật 26/07/2009.
 

Sau khi ghi danh và dùng cơm tối tại Trung Tâm, các anh chị em Song Nguyên tập trung trong hội trường và anh chị Chủ Nguyền Xuân-Yến ngỏ lời chào mừng Cha Chu Quang Minh vị sáng lập Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình đến từ Hoa Kỳ và Cha Tuyên úy Trưởng Nguyễn Khoa Toàn và đồng thời thỉnh mời Cha Tuyên úy Trưởng ban huấn từ cho Khóa.
 

Cha Tuyên úy Trưởng chia sẻ với mọi người về hạnh phúc gia đình , điều cần thiết nhất là sự cầu nguyện phó thác. Đặc biệt là noi gương theo gia đình Thánh Gia và Cha cũng sẽ cầu nguyện cho Khóa Tĩnh Huấn được gặt hái nhiều thành quả tốt đẹp. Sau đó Cha chính thức tuyên bố khai mạc Khóa Tĩnh Huấn Đoàn Sủng Song Nguyền và mọi người bắt đầu cầu nguyện dâng lời Kinh Chúa Thánh Thần và suy tôn Thánh Giá.
 

Chấm dứt nghi thức cầu nguyện khai mạc. Cha Chu Quang Minh thuyết giảng đề tài “Sống Thực, Không Mơ, mọi việc đều qua, trừ Tình Yêu.” Cha nói không có Tình Yêu nào bằng Tình Yêu của Đức Giêsu đã sống cho Tình Yêu và cho Tình Yêu để cứu rỗi nhân loại. Cha cũng hướng dẫn các anh chị em Khóa Sinh cách tra cứu Phúc Âm và khuyến khích nên năng đọc Phúc Âm để biết Chúa nhiều hơn.
 

Sau giờ nghỉ giải lao, các anh chị em quây quần chung quanh bàn Thánh tham dự Thánh lễ . Đặc biệt phần phụng vụ Lời Chúa các anh chị em long trọng tôn vinh Phúc Âm và mọi người cùng chia sẻ tâm tư của mình dâng lên Thiên Chúa những lỗi lầm thiếu sót , những buồn vui và đời sống hàng ngày, nguyện xin Thiên Chúa nhân từ thánh hóa và chúc lành.
Kết thúc Thánh lễ mọi người hướng về Đức Mẹ và bàn thờ Thánh Gia Thất dâng lời nguyện tạ ơn kết thúc.

Thứ Bảy 25/07 các anh chị em tĩnh tâm nghe thuyết giảng, Chầu Thánh Thể và cùng nhau chia sẻ tâm tư dâng lên Thiên Chúa.

Chúa Nhật 26/07/2009 sau khi chụp hình lưu niệm, mọi người tham dự Thánh lễ bế mạc. Trong bài giảng Cha Chu Quang Minh nhấn mạnh về sự Khiêm Nhường trong trách nhiệm Tông Đồ Song Đôi, đặc biệt là hãy bám lấy cái neo rất kiên vững là Gia Đình Thánh Gia Nazareth. Sau đó là nghi thức tuyên thệ Bừng Lửa Tông Đồ Song Đôi để lên đường.
 

Trước khi kết thúc Thánh lễ, Anh Chị Chủ Nguyền Xuân-Yến ngỏ lời cám ơn Cha Tuyên úy Trưởng Nguyễn Khoa Toàn đã đến thăm viếng và khai mạc Khóa Tĩnh Huấn Đoàn Sủng, Cha Nguyễn Văn Tuyết Giám Đốc Trung Tâm Tĩnh Huấn Thánh Giuse Bringelly. Quý Sơ Trinh Vương. Đặc biệt cám ơn Cha Phêrô Chu Quang Minh vị sáng lập Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân đã giảng huấn cho Khóa suốt trong thời gian dài từ ngày thứ Sáu 24/07 đến ngày Chúa Nhật 26/07/2009 mặc dù sức khỏe của Cha yếu kém. Sau cùng cám ơn đến quý ân nhân phụ giúp nấu ẩm thực cho Khóa và Cha Chu Quang Minh cũng ngỏ lời cám ơn quý Cha và tất cả mọi người đã hy sinh rất nhiều thời quý báu đến tham dự Khóa Tĩnh Huấn Đoàn Sủng Song Nguyền và cũng ghi dấu kỷ niệm 15 năm Thành lập Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình tại Úc Châu. Sau đó kết thúc Thánh lễ và bế mạc.

Diệp Hải Dung
 

26/07/2009

  Đại hội Giáo lý viên giáo phận Bắc Ninh

BẮC NINH - Chiều ngày 25.07.2009, Đại hội Giáo Lý Viên lần thứ hai của giáo phận Bắc Ninh đã chính thức khai mạc tại khuôn viên Tòa giám mục Bắc Ninh. Đại hội lần này diễn ra trong 2 ngày 25 & 26.07.2009 đúng vào ngày kỉ niệm 365 năm ngày tử đạo của chân phước Anrê Phú Yên - Bổn mạng giáo lý viên Việt Nam.

Chủ đề của đại hội chính là những lời sau cùng của Anrê Phú Yên: “Tình Yêu Đáp Lại Tình Yêu” . Mục đích của đại hội là tạo dịp đặc biệt cho các giáo lý viên hội tụ mừng bổn mạng Anrê Phú Yên và cùng nhau học hỏi giao lưu. Có hơn 1,300 giáo lý viên từ khắp các giáo xứ trong giáo phận đã về tham dự đại hội.

Mặc dù 13g30 đại hội mới chính thức khai mạc, thế nhưng, ngay từ sáng sớm, đông đảo các bạn giáo lý viên đã hồ hởi náo nức tuốn đến tham dự. Những băng reo, bài hái và cử điệu sinh hoạt vui nhộn trẻ trung cuốn hút các em nhập cuộc và tạo bầu khí đại hội hết sức sinh động. Đặc biệt bài ca chủ đề Hãy Ra Đi Và Làm Như Thế vang lên kèm theo những cử điệu như muốn kêu mời và thúc giục mọi người cùng nhau thắp sáng lên Tin Mừng yêu thương.

Trong lễ khai mạc có sự hiện diện của đức cha giáo phận Bắc Ninh Cosma Hoàng Văn Đạt, cha trưởng ban Giáo lí Ðức tin của giáo phận: Phanxicô Xaviê Nguyễn Huy Liệu, và quí cha, quí nam nữ tu sĩ giúp tổ chức đại hội đến từ hai hội dòng Ðaminh và Mến Thánh Giá Thủ Đức, Sài Gòn.

Đức cha giáo phận phấn khởi nói lời chào mừng tất cả các bạn giáo lý viên hội tụ về Tòa giám mục như mái nhà chung chan chứa yêu thương. Trong lời khai mạc, đức cha nhấn mạnh đến tinh thần chứng nhân hi sinh: “Cách đây gần 2000 năm, có một giáo lý viên tên là Giêsu đã rao giảng, làm chứng cho Nước Trời và đã bị bắt, bị đánh đòn và bị giết. Cách đây 365 năm, một giáo lý viên được biết đến dưới cái tên Anrê Phú Yên cũng đã bị bắt và bị giết trên đất Việt Nam. Và ngay tại mảnh đất Bắc Ninh này cũng có 2 giáo lý viên chịu tử đạo. Tiếp theo dòng chảy ấy, cha muốn chúng con cũng can đảm dấn thân đến độ hi sinh vì Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô. Xin những chứng nhân tử đạo đi trước truyền cho chúng ta dòng máu nóng yêu thương hi sinh. Cha muốn lấy lời trối của Anrê Phú Yên “tình yêu đáp lại tình yêu” là lời cầu chúc cho tất cả giáo lý viên chúng con” . Sau đó, đức cha khẩn cầu Chúa Thánh Thần đổ tràn Thần Khí Chúa xuống trên toàn thể mọi người tham dự đại hội.

Lúc 19g00, nghi thức suy tôn chân phước Anrê Phú Yên diễn ra thật cảm động và linh thiêng. Cả cộng đoàn cùng hướng về đoàn rước di ảnh chân phước Anrê Phú Yên tiến lên lễ đài trong những tiếng trống chiêng trầm hùng. Nghi thức tôn kính chân phước mang đậm nét văn hóa dân tộc Việt qua bài Văn Tế, âm thanh chiêng trống, trang phục dân tộc, những cử chỉ vái lạy và khói nhang nghi ngút.

Sau nghi thức suy tôn là thánh lễ trọng thể mừng kính chân phước Anrê Phú Yên do đức cha giáo phận chủ tế. Đầu lễ, đức cha đề cao Anrê Phú Yên như gương mẫu chứng nhân đức tin sáng chói cho toàn thể tín hữu Công giáo, đặc biệt là các bạn giáo lý viên noi theo. Ngài xin chân phước khẩn cầu cho các bạn giáo lý viên có đủ tin yêu và can đảm để vượt mọi khó khăn thử thách trong sứ vụ loan báo và làm chứng cho Tin Mừng.

Trong bài giảng, đức cha dùng ngôn ngữ biểu tượng đơn sơ, giàu hình ảnh làm cho các giáo lý viên dễ hiểu và cảm thấy lôi cuốn. Đức cha nêu những điểm tương đồng của chân phước Anrê Phú Yên với Chúa Giêsu: “Máu Chúa Giêsu đã thấm vào lòng đất khắp thế gian, máu của Anrê Phú Yên cũng thấm vào lòng đất Việt Nam. Anrê Phú Yên cũng có 5 vết thương thánh như Chúa Giêsu” . Đức cha cũng kể về mối liên hệ đặc biệt giữa cha Đắc Lộ và Anrê Phú Yên. Sau khi Anrê Phú Yên bị chém đầu, cha Đắc Lộ còn thấy cổ họng Anrê Phú Yên kêu tên Giêsu. Cha nói với Anrê Phú Yên “Khi còn sống, cha đã yêu con như một người con ruột thịt, thì nay, cha kính trọng con như một vị thánh” . Cho tới hơi thở cuối cùng, Anrê Phú Yên đã chứng tỏ lòng kiên trung trong việc chấp nhận dâng hiến tế cuộc sống vì lòng tin yêu Chúa Kitô. Những lời Ngài luôn lập lại cho đến khi trút hơi thở cuối cùng là: “Chúng ta hãy lấy tình yêu để đáp lại tình yêu của Chúa chúng ta, hãy lấy mạng sống đáp lại mạng sống” .

Sau thánh lễ, chương trình văn nghệ diễn ra bên trong nhà thờ chính tòa Bắc Ninh vì trời mưa không cho phép tổ chức đêm văn nghệ ngoài trời. Các tiết mục văn nghệ do các bạn giáo lý viên thể hiện khá sinh động.

Ngày 26.07.2009, đại hội tiếp tục với cuộc thi Đố vui Giáo lý dưới hình thức trò chơi RUNG CHUÔNG VÀNG, Gặp gỡ Đức Cha, thánh lễ bế mạc và Nghi thức Sai đi. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức.

Xin cho các giáo lý viên, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng biết noi gương chân phước Anrê Phú Yên, hăng say loan báo Tin Mừng yêu thương và trung kiên theo Chúa Giêsu để phục vụ Giáo Hội và làm chứng nhân cho Nước Chúa.
 

Nguyễn Xuân Trường

 

26/07/2009

  TAM TOÀ NÓNG BỎNG, SÔI SỤC VÀ CĂNG THẲNG
  CÔNG AN TIẾP TỤC ĐÀN ÁP GIÁO DÂN TRÊN ĐƯỜNG ĐI LỄ

Từ 3 h sáng hôm nay 26/7, từ cách Đồng Hới khoảng 50km, CA đã lập các chốt chặn. Các con phố dẫn đến nhà thờ Tam Toà dày đặc CA.

Giáo dân sáng chủ nhật vẫn mặc quần áo đẹp đi dự lễ. Hầu như ai cũng bị CA và những người mặc thường phục không phải giáo dân gây hấn. Hơn một chục giáo dân đã bị đánh đập, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em.

Mặc dù vậy, giáo dân Tam Toà vẫn đi dự lễ đông hơn thường lệ. Mọi người sãn sàng chịu đau khổ vì đức tin. Hiện có khoảng một nghìn người tụ tập tại gia đình một giáo dân, cách nhà thờ Tam Toà khoảng 300 mét.

Hiện có 7 cha trong giáo hạt Troóc đang hiện diện ở đây với cộng đoàn..

Cha Phêrô Nguyễn Bình Yên
Cha Phêrô Maria Hoàng Anh Ngợi
Cha Phêrô Ngô Thế Bính
Cha Phêrô Lê Thanh Hồng
Cha Phêrô Trần Ngọc Hưởng
Cha Antôn Trần Minh An
Cha Gioan Nguyễn Văn Rủ


Các cha trên đây ở các giáo xứ cách xa Tam Toà từ 50 đến 80 km và từ 2 hoặc 3 giờ đêm các ngài đã lên đường đi về Tam Toà. Chỉ có cha Lê Thanh Hồng ở gần nhất cũng cách 15 km.

Các cha an ủi, khích lệ, động viên cộng đoàn nhẫn nại, bền bỉ chịu đau khổ, vác thánh giá theo chân Chúa trong tinh thần nhẫn nại, hoà bình, bất bạo động.

Các cha cũng tố cáo bất công xã hội và lên án nhà cầm quyền đã và đang tiếp tục đe doạ, sách nhiễu và khủng bố giáo dân.

Các cảnh sát cơ động, dân phòng, trật tự và lực lượng “quần chúng tự phát ... tiền” đang bao vây cộng đoàn dân Chúa, rình rập như hổ báo đang rình mồi. Bầu khí cực kỳ căng thẳng và CA tỏ ra sẵn sàng dùng bạo lực bất cứ khi nào, với bất cứ ai vì những lý do không đâu.

Giáo dân tập trung cầu nguyện từ 6 h sáng. Đến 7 h, các cha hiện diện vẫn không thể dâng thánh lễ cho giáo dân vì lý do an ninh. Do đó, các cha quyết định để cho cộng đoàn tiếp tục cầu nguyện với Chúa và làm việc kính Đức Mẹ.

Buổi cầu nguyện kết thúc lúc 7 h 25 và các cha đang liệu cách cho giáo dân ra về an toàn./.

Lạc Việt và Nhóm CTV dcctvn.net
 

25/07/2009

  Vụ Tam Tòa: Nhà cầm quyền “chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ”!

Việc nhà cầm quyền Quảng Bình dùng công an và một số người mặc thường phục tấn công đánh đập tàn nhẫn, man rợ, và bắt đi một số giáo dân đang dựng ngôi lán tạm trên nền đất Nhà thờ Tam Tòa cũng như phá hoại và tịch thu tài sản của họ đã gây nên một làn sóng phản đối mạnh mẽ trên khắp đất nước bởi những người có lương tri và thiện chí hòa bình. Không chỉ có trong nước mà cả thế giới đang được đánh thức bởi một địa danh vốn lặng lẽ tồn tại: Tam Tòa

Khắp nơi, từ Nam ra Bắc, làn sóng hiệp thông, cầu nguyện cho Tam Tòa đang dâng cao mạnh mẽ. Trên thế giới, các hãng thông tấn lớn đã có những thông tin nhanh chóng về vụ việc này, nhiều tổ chức quốc tế đã bày tỏ thái độ.

Kích động hằn thù, chia rẽ tôn giáo - con bài ngu xuẩn

Hơn 300 năm bắt đạo ở Việt Nam, kết quả ra sao ?
Phải chăng bây giờ người ta nghĩ rằng đàn áp chúng nó vài chục năm thì chúng nó sẽ chết ?

Xưa nay, việc kích động xung đột tôn giáo trong lòng dân tộc là những điều mà kẻ ngu xuẩn nhất cũng không bao giờ làm. Vì đó sẽ là đại họa cho dân tộc, sẽ là vết thương khó chữa lành nhất trong mọi vết thương trên đất nước. “Kẻ cầm gươm sẽ chết vì gươm, người châm lửa sẽ chết vì lửa” là kinh nghiệm mà bao đời nay đã đúc kết.

Đã có biết bao cuộc chiến day dứt triền miên không thể giải quyết triệt để chỉ vì xung đột tôn giáo, sắc tộc. Không có một đất nước nào được bình yên khi các mâu thuẫn về tôn giáo, sắc tộc tồn tại.

Mới đây cuộc xung đột sắc tộc ở Tây Tạng rồi Tân Cương - Trung Quốc với hàng trăm người thiệt mạng, hàng ngàn người bị thương và nhiều tài sản, xe cộ bị đốt cháy, đập nát… là một ví dụ còn nóng tính thời sự.

Rồi những cuộc xung đột sắc tộc ở Kenya và những cuộc xung đột tôn giáo như ở Ấn Độ, ở Indonesia, Ai Cập… luôn luôn làm cho đất nước bất ổn và nhà cầm quyền phải đau đầu.

Chính vì lẽ đó, bất cứ nhà cầm quyền nào cũng phải nhận biết điều này nếu muốn có một đất nước yên bình và hùng mạnh.

Thế nhưng, hầu như gần đây, cách hành xử của nhà cầm quyền nhiều nơi trên đất nước Việt Nam lại thể hiện một điều rằng: họ không học thuộc bài học này. Việc dùng các phương tiện truyền thông nhục mạ lãnh tụ tôn giáo, bóp méo sự thật, vẽ thêm râu thêm vuốt cho người Công giáo thời gian qua trong vụ Thái Hà và Tòa Khâm sứ là một ví dụ. Việc dùng đám “quần chúng tự phát… tiền” và đám thanh niên đến bao vây nơi thờ tự và gây mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân là đi minh chứng điển hình.

Việc dùng bạo lực cướp bóc tài sản nhân dân là những hành động đổ thêm dầu vào lửa, ngọn lửa lòng dân.

Mới đây, nhà cầm quyền Quảng Bình lại lao sâu vào tội ác khi dùng những người vô đạo có quyền lợi khi chiếm đất đai Nhà thờ đến đánh đập giáo dân ngay giữa thanh thiên bạch nhật với những đòn thù tàn bạo mất nhân tính, dùng công an đánh đập dã man giáo dân và lấy đi tài sản, Thánh Giá – Biểu tượng tối cao tinh thần tôn giáo của họ. vHệ thống truyền thông lại tiếp tục “bổn cũ soạn lại”, vu cáo giáo dân, bóp méo sự thật. Theo người dân Quảng Bình cho biết, Đài TH Quảng Bình còn vu cáo giáo dân Tam Tòa “tiếp tay cho Đế Quốc Mỹ nhằm che giấu tội ác chiến tranh”(?)

(Việc ai che giấu tội ác thì nhiều ví dụ thực tế đã rõ, những người dân Việt đánh cá trên biển của mình thời gian qua phải nằm bờ vì lệnh cấm của Trung Quốc, việc các nạn nhân ngư dân bị tàu Trung Quốc đâm chìm trên biển mà không được sự bảo vệ cách chính đáng đã là hành động che giấu tội ác hiển nhiên. Việc Ải Nam Quan, một số đảo Trường Sa rơi vào tay quân thù của đất nước mà người dân không được tự do bày tỏ tinh thần yêu nước của mình thì đó là gì?

Đài TH Quảng Bình nên định nghĩa lại khái niệm về tội ác và che giấu tội ác).

Qua những ví dụ trên, người ta thấy rằng: Họ dường như chưa chịu học lấy bài học về xung đột tôn giáo.

Nói cách khác họ “chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ”.

Phải chăng, họ đang muốn gây nên một cuộc xung đột tôn giáo mới giữa một bên là tôn giáo từ hàng ngàn năm nay vẫn đứng vững, với một tôn giáo dựa trên bạo lực, súng đạn và sự dối trá?

Chân mình cứt lấm bê bê…

Trước hết, cần nói ngay rằng: Việc nhà cầm quyền Quảng Bình ngang nhiên lấy đất đai, tài sản nhà thờ cho mục đích làm “chứng tích tội ác” là một việc làm bất chấp pháp luật và lòng dân. Bởi trước khi thực hiện điều này, tài sản đó đang là của một cộng đồng tôn giáo ở đây mà họ không hề đếm xỉa đến.

Hẳn nhà cầm quyền Quảng Bình cũng biết một điều đơn giản: Khi mình muốn vào nhà ai đó làm gì, trước hết phải xin phép chủ nhà, ngược lại điều đó là sự vi phạm, lấy nhà người khác ngang nhiên là sự cướp.

Hầu như cái não trạng chính quyền coi của người khác là của mình, những bổn phận mình phải làm khi hưởng lương của người dân là một sự ban ơn đã khắc sâu và in đậm vào tâm trí của họ. Vì vậy khi chiếm đoạt cơ sở thờ phượng của người dân, của tổ chức tôn giáo, họ coi như thò tay vào túi lấy tiền mình?

Điều này chỉ hợp với những năm tháng chiến tranh đóng chặt cửa với thế giới bên ngoài. Lúc đó cũng giống như những ngôi nhà đóng chặt cửa, ông bố nghiện hút tha hồ đánh đập, hạch sách vợ con mà xã hội không hề hay biết.

Nhưng thời thế đã đổi khác, khi hội nhập với thế giới, những tư duy đó phải bị đào thải, tất cả phải theo Hiến pháp và Pháp luật. Người dân đã ý thức cao hơn về một nhà nước pháp quyền phải như thế nào. Do vậy, việc lấy đất đai của một tổ chức xã hội, tôn giáo bất chấp ý kiến của đương sự là điều không ai có thể chấp nhận được.

Dù họ có biện minh kiểu nào đi nữa, dù có hứa hẹn năm hay mười địa điểm khác nhau, nhưng đến nay, khi chưa có sự đồng thuận của giáo dân và giáo quyền mà họ đã cướp đoạt, sử dụng đất đai đó thì đều là trái pháp luật. Đến nay đất đai đó vẫn thuộc giáo xứ Tam Tòa, đó là điều không thể chối cãi.

Phải chăng, họ đang học theo con bài của UBND TP Hà Nội ngang nhiên lấy đất Thái Hà cho Xí nghiệp Dệt thảm len Đống Đa, sau chuyển cho Công ty Cổ phần May Chiến Thắng, rồi lại lấy đất đó làm công viên, điều đó được thực hiện bằng súng, đạn, chó, công an và muôn vàn mưu kế khác nhau? Khuôn viên Tòa Khâm sứ cũng tương tự, cuối cùng Hà Nội có hai vườn hoa bất đắc dĩ?

Chưa cần nói đến tính hợp pháp, chỉ tìm hiểu vì sao chứng tích tội ác lại phải là nhà thờ? Điều này không chỉ có ở Quảng Bình, mà ngay ở Nghệ An cũng đã thực hiện.

Phải chăng, nhà cầm quyền cũng hiểu rằng: Việc phá hoại tài sản tôn giáo, ném bom các nhà thờ, nơi thờ tự của tôn giáo là tội ác khó được tha thứ nhất dù là trong chiến tranh, vì vậy chứng tích tội ác thì nhất định phải là nhà thờ?

Nếu họ đã hiểu điều đó thì họ cũng nên hiểu thêm điều này: Khi người khác xâm phạm đời sống tín ngưỡng là tội ác, vậy khi họ xâm phạm ngang nhiên tài sản và tín ngưỡng của nhân dân có là tội ác không? Việc họ muốn xây dựng chứng tích tội ác bằng cách thực hiện những tội ác mới với chính nhân dân mình, đồng bào mình thì được định nghĩa là gì?

Thật chí lý khi cha ông ta nói rằng: “Chân mình cứt lấm bê bê, lại cầm bó đuốc mà rê chân người”.

Hậu quả không nhỏ cho thói hung hăng dựa trên bạo lực

Thói thường, những kẻ hung hăng, thích sử dụng bạo lực lại là những kẻ ít suy nghĩ bằng cái đầu. Trong dân gian, người ta gọi dùng nhiều ngôn từ khác nhau để chỉ những kẻ dùng sức trâu bò giải quyết các xung đột.

Nhà cầm quyền Quảng Bình đã đối xử với giáo dân bằng bạo lực, bằng chia rẽ tôn giáo và kỳ thị một bộ phận nhân dân với nhiều trò ma quỷ. Điều đó sẽ dẫn đến cái gì?

Có thể nhà cầm quyền Quảng Bình đã suy nghĩ thật đơn giản như khi trấn áp một đám dân chúng bức xúc vì các dự án ảnh hưởng môi sinh mà họ không đồng tình, cứ dùng công an, vũ lực bắt, rồi xét xử dăm bảy năm tù những người nào có uy tín để đe dọa, răn đe những người khác phải ngậm miệng, câm nín cho nhà cầm quyền tha hồ hành động…

Với đại đa số quần chúng nhân dân, khi những việc chung của mọi người nhưng ảnh hưởng đến cá nhân mình, thì đành im lặng, đó cũng là thói quen “cha chung không ai khóc” được rèn luyện cho mỗi cá nhân thấm nhuần sau hơn 60 năm trời sống dưới chế độ cộng sản với lý thuyết “làm chủ tập thể”(!).

Nhưng, khi họ sử dụng con bài đó với giáo dân, dù là ít ỏi, thì họ đã nhầm lẫn một cách tai hại.

Họ không biết rằng với người công giáo, dù bất cứ nơi đâu, ở tại địa phương hay bất cứ nơi nào trên thế giới, tài sản và danh dự của Giáo hội đều được giáo dân quyết tâm bảo vệ, dù phải trả bằng máu. Nhất là với những biểu tượng tôn giáo của mình như Thánh Giá, ảnh tượng, nhà thờ...

Họ không biết rằng, Giáo phận Vinh với gần 500.000 giáo dân luôn sẵn sàng đứng bên nhau để bảo vệ lẽ phải và sự công bằng, luôn đoàn kết và được dẫn dắt dưới một hàng giáo phẩm và đội ngũ các linh mục kiên trung luôn sẵn sàng hi sinh vì đoàn chiên.

Họ không biết rằng dù Giáo xứ Tam Tòa là một địa danh nhỏ, nhưng nơi đây đã là nơi đánh dấu nhiều dấu tích của ơn kêu gọi, nơi đây đã sản sinh cho Giáo hội Việt Nam những con người làm rạng danh Giáo hội và đất nước. Đức Hồng y Nguyễn Văn Thuận, Chủ tịch Ủy ban Công lý Hòa bình Thế giới tại Tòa Thánh Vatican đã từng sống và làm mục vụ tại đây hiện đang được lập hồ sơ phong Thánh.

Đức Cha phó Võ Đức Minh – Giáo phận Nha Trang đã là người từ nơi này sinh ra. Ngài cũng chính là người đã tặng GX Tam Tòa cây Thánh giá hiện đang bị nhà cầm quyền Quảng Bình cướp đoạt. Nhà thơ Hàn Mặc Tử, một nhà thơ nổi tiếng nhiều thời đại đã từng nhận ơn gọi làm tín hữu nơi đây… Vì vậy, địa danh Tam Tòa là địa danh mà nhà cầm quyền có muốn, cũng không thể nào xóa được.

Và một điều nữa họ chưa hề biết, đó là tinh thần tử đạo của giáo dân Giáo phận Vinh luôn luôn mãnh liệt. Sự đoàn kết của họ đã được chứng minh qua nhiều thử thách.

Trong lịch sử VN hiện đại, người ta còn nhớ thời cộng sản sắt máu nhất là những năm chiến tranh 1969, một giáo xứ nhỏ nằm lẻ loi như Đông Yên, đã giữ gìn linh mục Vũ Đình Giáo hàng hơn nửa năm trời bằng tất cả tấm lòng mình, đến khi nhà cầm quyền buộc phải nhờ TGM với Đức Cha Trần Hữu Đức can thiệp mới đưa nổi Ngài ra khỏi đó, thì ngày nay đừng nghĩ đơn giản rằng dùi cui, hơi cay hoặc bạo lực có thể làm họ khuất phục.

Ngày mai và những ngày sau đó, Giáo dân Giáo phận Vinh sẽ làm gì khi các nạn nhân oan khuất vẫn bị giam giữ, những người bị đánh đập vẫn mang trên mình đầy thương tích, những giáo dân đang đứng trước một sự đe dọa của những phiên tòa xét xử các Giáo dân làm chứng cho Đức Kitô?

Hãy đọc những văn bản, những hành động mạnh mẽ, kiên quyết và vững vàng thống nhất của Tòa Giám mục Xã Đoài để hiểu hậu quả của hành động hung bạo nhất thời này.

Xin nhắc lại lời cuối của bản kiến nghị từ TGM Xã Đoài: “Nếu những yêu cầu trên không được đáp ứng, Chính quyền tỉnh Quảng Bình phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật và công lý”.

Trách nhiệm của mỗi giáo dân chúng ta là phải hiệp thông với tất cả anh chị em bị hoạn nạn khi làm chứng cho Đức Kitô, “Hãy vui với kẻ vui, khóc với kẻ khóc” (Rô-ma 12:14b,15).

Hà Nội, Ngày 25/7/2009
 

J.B Nguyễn Hữu Vinh

 

24/07/2009

  Phiên tòa xét xử 15 người dân ở Định Quán, Đồng Nai: “Chỉ vì nói ra điều mình chứng kiến mà bây giờ tôi ra nông nỗi này”

“Khi bị chính quyền bắt giữ và bảo rằng tôi đã phạm tội gây rối trật tự công cộng, thì tôi mới biết là vậy, chứ thực tình tôi chứng kiến cảnh công an đánh người thì tôi la toáng lên: các anh ơi đứng đánh nữa, máu chảy rồi đấy, không khéo là chết người đấy. Có vậy thôi, rồi Lâm bảo tôi: sau này cô làm chứng cho con nhá; thì tôi có nói: Dù đi đến đâu cô cũng làm chứng cho con. Chỉ vì nói có thế thôi mà bây giờ tôi ra nông nỗi này. Xin Tòa nếu được thì cho tôi hưởng án treo, kẻo bây giờ tôi ngồi tù thì ai nuôi các con tôi” - Đó là lời sau cùng của bà Đặng Thị Huệ trước khi Tòa án nhân dân huyện Định Quán tuyên án 2 năm tù cho bà về tội mà tòa cho là gây rối trật tự công cộng.

Sáng ngày 24/7/2009, Tòa án nhân dân huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai mở phiên tòa lưu động xét xử 15 người dân bị cho là phạm tội gây rối trật tự công cộng. Phiên tòa diễn ra từ 10h45 đến 17h50 cùng ngày. Khoảng trên 200 người dân trong khu vực xã Túc Trưng tham dự phiên tòa dưới sự canh chừng của gần 100 nhân viên an ninh và cảnh sát cơ động.

Tòa án nhân dân huyện Định Quán mở phiên tòa này để xét xử vụ việc xảy ra vào 9h20 sáng ngày 01/3/09 tại địa bàn xã Đồng Xoài, huyện Đinh Quán. Nội dung của vụ việc là anh Nguyễn Ngọc Lâm đi trên chiếc xe hiệu Dream đang lưu thông trên đường, thì được cảnh sát giao thông Nguyền Trường Giang chạy ra giữa đường ra lệnh cho dừng xe để kiểm tra giấy tờ. Vì được lệnh dừng xe bất ngờ, nên anh Lâm không kịp thắng xe, và bánh xe trước đã chạm vào ngón chân cái bên phía chân trái của cảnh sát Giang. Ngay lâm tức Giang và đồng nghiệp đánh anh Lâm tới tấp. Thấy máu ở phía mí mắt phải của anh Lâm trào ra, bà Đặng Thị Huệ bán bánh mì gần đó hoảng quá la toáng lên: “Ối các anh ơi, đừng đánh nữa, máu chảy rồi đấy, không khéo là chết người đấy”. Thấy sự việc như vậy, những người qua đường cũng dừng lại, bức xúc và yêu cầu lập biên bản việc cảnh sát giao thông đánh người. Sự việc kéo dài gần 2 giờ đồng hồ và kết thúc khi gia đình anh Lâm đưa anh về nhà mà không hề có một biên bản nào được lập về việc cảnh sát giao thông đánh người. Sau một ngày sự việc xảy ra, Viện kiểm sát nhân dân ra quyết định truy tố nhân chứng chính của sự việc là bà Đặng Thị Huệ và 14 người khác về tội mà Viện kiểm sát cho là gây rối trật tự công cộng.

Trong phiên tòa xét xử hôm nay 24/7, Viện kiểm sát nhân dân trong vai trò công tố viên đã xác định 15 người, đứng đầu danh sách là bà Đặng Thị Huệ, sinh năm 1960, nghề nghiệp: bán hàng rong, đã phạm vào tội gây rối tật tự công cộng, gây hậu nghiêm trọng là làm cho 612 chiếc xe ôtô, chưa kể xe môtô phải lưu thông trên đoạn vòng dài 50km, với mức thiệt hại tiền xăng dầu lên đến hơn 80 triệu đồng, chưa kể sự thiệt hại về thời gian và sức khỏe của nhân dân.

Trong phần tranh tụng với Viên kiểm sát tại tòa, luật sư Nguyễn Thị Dư, người bào chữa cho bị cáo Lê Hoàng Trung Nghĩa, đã đề nghị Tòa án trả lại hồ sơ vụ án cho Viện Kiểm sát để điều tra lại. Theo luật sư Dư, Viện kiểm sát và Tòa mới chỉ xét phần ngọn của vụ án, còn phần gốc của vụ việc thì lại bị bỏ qua một bên. Luật sư Dư cũng cho thấy sự khuất tất của phiên tòa ở chỗ, nghi can phạm tội như cảnh sát Nguyễn Trường Giang lại trở thành nhân chứng, ngay cả chứng của anh này cũng đối chọi nhau: lúc thì anh nói rằng anh chỉ có nắm cổ áo của anh Lâm, lúc thì anh lại nói rằng anh túm gáy Lâm mà không hề đánh đập. Luật sư Dư khẳng định trước Tòa, những người bảy tỏ sự bức xúc trước sự ngang trái thì không thể bị kết án tội gây rối trật tự được. Luật Pháp còn quy định công dân có nghĩa vụ tố cáo những hành vi vi phạm pháp luật người khác. Kết thúc phần bào chữa, luật sư cho rằng sẽ là một thiệt thòi lớn cho các bị cáo hôm nay nếu họ bị kết án, và lòng dân sẽ không thuận khi mà những người chính yêu gây ra vụ việc lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Để xoa dịu sự bức xúc của những người tham dự phiên tòa, bà Phạm Thị Thanh Thủy, chủ tọa phiên tòa bảo rằng tòa sẽ chuyển ý kiến của luật sư Dư cho Viện kiểm sát nhân dân để nghiên cứu, xem xét là có nên điều tra thêm vụ cảnh sát giao thông đánh người hay không, còn phiên tòa hôm nay chỉ xét xử vụ gây rối trật tự công cộng mà thôi.

Phiên tòa kết thúc với phần tuyên án. Người lãnh mức án cao nhất lại là bà Đặng Thị Huệ với 2 năm tù giam. Anh Trần Ngọc Lâm, người bị cảnh sát đánh, nhận mức án 18 tháng tù giam, những người còn lại nhận mức án từ 6 – 8 tháng tù giam.

Những người tham dự phiên tòa ra về khi trời bắt đầu nhá nhem tối. Đôi mắt của của nhiều phụ nữ đỏ hoe. Mọi người ngậm ngùi thương thầm cho những con người ngay thẳng, vì tỏ bày bức xúc trước bất công, bạo quyền mà bây giờ phải vào vòng lao lý.

Đức Nghĩa
 

23/07/2009

  Lời chia sẻ với Giáo xứ Tam Tòa

Kính thưa Quý Linh mục và Cộng đoàn Giáo dân Tam Tòa

Mấy ngày qua, tin tức Giáo xứ Tam Tòa đã được truyền đi và liên tục cập nhật. Tin tức càng nhiều, sự thật càng được phơi bày, dân chúng càng bức xúc, phẫn nộ. Rất nhiều nhà thờ đã hiệp thông cầu nguyện cho Giáo xứ Tam Tòa. Dõi theo những tin tức ấy, lòng con cảm thấy xót xa cho quê hương mình.

Thưa Quý Linh mục, thưa Cộng đoàn Giáo dân Tam Tòa!

Từ sự trải nghiệm của bản thân, con luôn tin rằng: con, gia đình và cộng sự vẫn bình an cho đến bây giờ là nhờ ơn cưu mang của Chúa, nhờ sự đùm bọc, che chở và cầu nguyện của các Linh mục và rất nhiều Giáo dân. Trong sự tri ân đó, lòng con thôi thúc phải làm sao để chia sẻ “hoạn nạn” với Giáo xứ Tam Tòa. Con đã cầu nguyện! Vâng, con đã cầu nguyện cho Giáo xứ Tam Tòa “tai qua nạn khỏi”. Nhưng con vẫn thấy chưa đủ vì con đã mang ơn Thiên Chúa quá nhiều!

Thưa Quý cha và Giáo dân Tam Tòa!

Những ngày Thái Hà gặp “hoạn nạn”, rất nhiều nơi đã “kéo về” chia sẻ. Con chắc rằng trong đó có những Giáo dân Tam Tòa. Mặc cho đường xá xa xôi, nhiều sự cấm đoán và ngăn cản, các vị vẫn đến để được sống trong tình yêu thương vô bờ của Thiên Chúa!

Rồi những ngày bản thân con và cộng sự gặn hoạn nạn, hàng ngàn ngọn nến đã thắp lên để cầu nguyện cho con được bình an! Con cũng chắc rằng trong đó có những Giáo dân Tam Tòa!

Thưa Quý cha và Giáo dân Tam Tòa!

Trong những ngày “khó khăn” của Giáo xứ Tam Tòa, Quý cha và Giáo dân Tam Tòa cho con gởi tri ân này, như một lời chia sẻ và động viên đến Quý cha và Giáo dân.

Con biết con không giúp được gì nhiều cho Quý cha và các Giáo dân nhưng bất cứ lúc nào Quý cha, các Giáo dân cần sự hỗ trợ “pháp lý” thì con luôn sẵn lòng! Được hỗ trợ và tư vấn pháp luật cho Quý cha, các Giáo dân là niềm vui và vinh hạnh rất lớn của con!

Con xin chúc Quý cha, các Giáo dân Tam Tòa được nhiều sức khỏe, nhiều khôn ngoan và kiên định.

Mọi hoạn nạn sẽ qua đi, chỉ có tình yêu của Thiên Chúa là bất diệt! Con đã và luôn tin như vậy!

Sài Gòn Ngày 23/07/2009
 

Luật sư Lê Trần Luật

 

23/07/2009

  Sa mạc Huấn luyện Huynh Trưởng cấp I tại giáo xứ Bình Châu giáo phận Long Xuyên

LONG XUYÊN - Đáp lời mời gọi của linh mục Chánh xứ Bình Châu, Gioan Baotixita Trần Hữu Thịnh, các huấn luyện viên liên đoàn Anrê Phú Yên, Sài gòn, Trong hai ngày 20-21.7.2009 đã đến huấn luyện cho 81 giáo lý viên, dự trưởng của giáo xứ và vài xứ bạn. Số mạc sinh dự trù đông hơn, nhưng vì là vào mùa gặt và cũng vì cơn mưa lũ bất chợt đã giữ chân các bạn khác không tham gia được. Sa mạc cũng được sự trợ huấn đắc lực của các thầy trợ úy trong hạt. Các thầy nầy đã tham gia khóa tìm hiểu về phong trào Thiếu nhi Thánh Thể tại Đại chủng viện Thánh Quí vào tháng 12 năm 2008.

Với các trạm Vượt Bển Đỏ hay Phép rửa tại sông Giođan, phép lạ Hóa bánh, mẻ cá ở Hồ Tiberia các bạn đã phân biệt được VÀO SA MẠC không phải là một cuộc Cắm trại vui chơi nhưng để được huấn luyện như Dân Chúa xưa. Các bạn cũng hiểu ra Hành Trình Sa Mạc không phải là một Trò chơi lớn với nhiều thử thách, cam go thể lý, nhưng là để sống lại khung cảnh Thánh Kinh, mặc lấy tâm tình Dân Chúa ngày xưa trong sa mạc, sống lại khung cảnh Thầy Giêsu và các tông đồ trên bước đường rao giảng. Các tông đồ ngày xưa cũng chính là hình ảnh các sa mạc sinh hôm nay, đã nghe tiếng Chúa gọi và dấn bước Theo Chúa.

Vào sa mạc, các bạn được trang bị những kiến thức về phong trào và những khung cảnh Thánh Kinh sống động, để có thể kể lại cho các em thiếu nhi nghe, để giảng dạy cho các em về cuộc đời của Chúa Giêsu, Đấng đã vì yêu thương chúng ta đã xuống thế làm người, loan báo tin mừng Nước Trời và mời gọi mọi người theo Chúa, làm Công dân Nước Trời

Sa mạc đã diễn ra trong thời tiết đẹp, trời trong thanh gió mát, mặc dù trước và sau sa mạc là những cơn mưa lũ đã ảnh hưởng đến vụ mùa của dân địa phương, đã gây khó khăn cho việc lưu thông phà và đã giữ chân các huấn luyện viên ở phà Vàm Cống suốt hai tiếng đồng hồ. Một lần nữa, các huấn luyện viên lại tin tưởng khoe rằng: Chúa Giêsu rất yêu thương thiếu nhi là những công dân mẫu trong Nước Trời, vì thế Chúa luôn chúc phúc cho những việc phong trào đã thực hiện.

Cũng nhờ đó trong đêm Lửa Thiêng Thánh Thể, với ánh lửa bốc cao, các bạn có thể diễn lại những vở kịch, những vũ điệu thật hay trong Bầu khí Thánh Kinh. Anh lửa đó được các bạn Mang Lửa Về Tim và tham dự giờ Chầu Thánh Thể thật sốt sắng

Ngày Sống Thánh Thể hôm sau bắt đầu bằng việc tham dự thánh lễ, các bạn được nghe bài Tin mừng:” Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình vác thập giá mình mà theo” nhờ đó các bạn quyết tâm sống trọn vẹn ý lực “Hy Sinh và làm Tông đồ”

Trong giờ Lãnh nhận Lời Chúa các bạn đã bộc bạch: khi tham gia sa mạc các bạn chưa chuẩn bị tinh thần học tập nghiêm túc như thế này. Các bạn đã phân vân nên “Vào Sa mạc hay ở nhà gặt lúa”. Giờ đây sau hai ngày sa mạc, các bạn xác tín rằng “ Những lời động viên và những hy sinh ba mẹ đã gánh vác thay cho các bạn trong việc gặt lúa ở nhà là chính đáng. Các bạn đã được học hỏi rất nhiều nhất là đã cảm được tâm tình: Theo Chúa để biết Chúa, để yêu Chúa và trung thành Theo Chúa.

Ước mong rằng với sự hướng dẫn của Chúa Giêsu Thánh Thể là lý tưởng của phong trào, các sa mạc sinh sẽ trở thành những huynh trưởng đắc lực giới thiệu Chúa cho các em thiếu nhi và đem các thiếu nhi đến với Chúa.

Thời điểm này có thể nói đang là Mùa Xuân của Phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể tại giáo phận Long Xuyên sau một mùa Đông ngủ yên thật dài. Vì, cách đây hai ngày, có hai đợt sa mạc huấn luyện, tại giáo hạt Tân Hiệp, giáo phận Long xuyên do các tân linh mục và các thầy trợ úy tổ chức qui tụ hơn 700 giáo lý viên. Các bạn cũng được học hỏi về phong trào TNTT.

Phải chăng, giáo phận đang thực hiện ước nguyện của Đức cố Giám mục Micae Nguyễn Khắc Ngữ, vị Tổng tuyên úy đầu tiên của Phong trào Thiếu nhi Thánh Thể. Một tháng trước ngày Đức giáo mục về với Chúa, Liên đoàn Anrê Phú Yên có đến chúc thọ Ngài và được Ngài nhắc nhở: Thiếu nhi phải năng Rước Lễ và Cầu nguyện luôn. Chúng tôi tin rằng phong trào TNTT Long Xuyên sẽ nhanh chóng tái thành lập vì nơi đây chúng tôi đã gặp một lực lượng hùng hậu huấn luyện viên gồm các tân linh mục, các tuyên úy tương lai và nhất là các thầy trợ úy. Các trợ tá, các anh chị cựu huynh trưởng cũng rất phấn khởi trong công tác này.

Đức Cha Cố sẽ cầu thay nguyện giúp cho giáo phận và nhất là các thiếu nhi.
 

Xuân Nguyên
 

22/07/2009

  Vietnamese police beat hundreds of Catholics seeking to restore parish

Hanoi, Vietnam - On Monday morning Vietnamese police in the Diocese of Vinh brutally beat hundreds of Catholics who were erecting a cross and building an altar on the ground of a church that collapsed during the Vietnam War. Dozens of Catholics were arrested in the clash.

The incident took place at 9 a.m. at the church of Tam Toa. Rumors are circulating that the government is planning to convert the church into a tourist resort, Fr. J.B. An Dang tells CNA.

Hundreds of Catholics were attacked by police, as described by Tam Toa pastor Fr. Le Thanh Hong:

“The police, who far outnumbered parishioners of Tam Toa and neighboring parishes, had fired teargas canisters at the crowd before kicking and beating them brutally with stun guns, and batons. Numerous priests and lay people were wounded.

“Some were made to sit on the ground, where again they were beaten by a youth gang employed by police, while dozens were thrown into police trucks,” he added. “At the moment their whereabouts remain unknown.”

Tam Toa is an historic parish for Vietnamese Catholics and can trace its origins back to 1631, when the Church first appeared in the country. According to Fr. An Dang, the parish quickly grew during the 1600s and was the largest parish in its region, with 1,200 Catholics. It once had an orphanage and a school operated by the Sisters of the Lovers of the Holy Cross.

In 1886 a group of anti-Western men calling themselves Van Than attacked the parish, killing 52 parishioners in what the attackers believed was retaliation against the French presence in the country.

The most recent church of Tam Toa opened in 1887 to meet the spiritual needs of the faithful. Considered to be one of the most beautiful churches in Vietnam, with Portuguese architecture and a large bell, it was largely destroyed in 1968 by U.S. Air Force bombing during the Vietnam War.

Only the church entrance and the bell tower still stand today. Parishioners had wanted to rebuild their church but were too impoverished.

Mass had been regularly celebrated on the grounds of the bombed church until March 1996. At that time the People’s Committee of Quang Binh confiscated the church, deeming it a “War Memorial Site” which must be preserved and protected “for future generations to remember American war crimes.”

The Archdiocese of Hue had protested the action without result. In May 2006 the parish was transferred to the Diocese of Vinh, whose bishop Paul Maria Cao has repeatedly asked for the return of the church.

On February 2, 2009 Bishop Cao and 14 priests of the diocese concelebrated Mass at the property. Thousands of Catholics attended to support the diocese’s efforts to reclaim the church.

Tam Toa is a home parish for more than a thousand parishioners, Fr. An Dang reports. However, their efforts to rebuild the church have been stalled by government interference.

Source: CNA

 

22/07/2009

  Vụ Tam Tòa: Cây ‘giáo hội’ muốn lặng mà gió ‘cộng sản’ chẳng chịu ngừng?

Vụ hàng trăm giáo dân Tam Tòa tỉnh Quảng Bình bị lực lượng đông đảo công an và đám “quần chúng tự phát” đánh đập bằng dùi cui, gậy sắt dã man sau khi xịt hơi cay vào họ, chắc chắn đã và còn đang gây ‘sốc’ cho nhiều cộng đồng dân Chúa khắp nơi.

Sự đàn áp thẳng tay không chút nhân nhượng của công an tỉnh này đã hé lộ cho chúng ta thấy được điều gì? Phải chăng sau những sự căng thẳng diễn ra tại Tòa Khâm Sứ và đặc biệt là giáo xứ Thái Hà, đây là ấu chỉ cho thấy nhà cầm quyền Csvn bắt đầu một lối cư xử ‘phòng thủ từ xa’ và cũng ‘rắn’ hơn nhiều đối với công giáo so với trước?

Ngay sau khi giải quyết ‘tạm ổn’ vụ TKS và Thái Hà, ngày 06/1/2009 ông Nguyễn Tấn Dũng đã phải vội vã ban hành chỉ thị số 1940/CT-TTg “về nhà, đất liên quan đến tôn giáo” chuyển tới Ủy ban Nhân dân các tỉnh, thành phố và các bộ ngành.

Tuy nhiên đó mới chỉ là cái ‘bề nổi’ chỉ đạo trong một đất nước tình trạng luật pháp chưa bao giờ được xem là “thượng tôn” đúng nghĩa, mà thay vào đó, mối ‘liên minh ma quỷ’ giữa quyền lực của đảng csvn và quyền lợi của một lực lượng công an khổng lồ khắp nơi đã leo lên chiếm lĩnh những cung bậc cao nhất trong xã hội.

Do vậy, đằng sau cái chỉ thị ra điều ‘kỷ cương phép nước’ trên chắc chắn đã có không ít các ‘mật lệnh’ khác của csvn gởi đến cho công an các tỉnh thành, ra lệnh từ nay phải cảnh giác và nhanh chóng dập tắt mọi ‘biểu hiện khác lạ’ có cùng kiểu dáng với TKS-Thái Hà, đại loại như việc dựng bàn thờ ngoài trời của giáo dân Tam Tòa sáng hôm qua 20/7/2009.

Chúng tôi cho rằng chính cái lý do này đã là căn cứ để hành động của CA Quảng Bình gây nên ‘thảm cảnh’ cho hàng trăm giáo dân Tam Tòa giáo phận Vinh sáng ngày hôm qua 20/7/2009. Csvn rút kinh nghiệm từ lần bị động năm qua chắc chắn sẽ không muốn thấy bất cứ tỉnh thành nào bị lâm vào tình huống khó khăn, khó xử và bất lợi trước dư luận trong ngoài nước như vụ TKS- Thái Hà ở bất cứ đâu. Càng xa mặt trời như Quảng Bình Ca càng cảm thấy không có bất cứ lý do gì để nhượng bộ.

Khi theo dõi các diễn biến của vụ việc qua hình ảnh và âm thanh thuật lại sự việc của một nữ giáo dân (tên Thủy) qua điện thoại, có lẽ mọi người không khó lắm để nhận ra mấy điều:

1. Hiện trường và hoàn cảnh của vụ Tam Tòa có gì đó trông khá giống với những gì diễn ra tại Tòa Khâm Sứ - Hà Nội. Cả hai đều là những cơ sở tôn giáo mang nhiều dấu ấn lịch sử quan trọng đối với giáo phận Vinh. Việc dựng lều bạt rõ ràng là nhu cầu quá cấp thiết và chính đáng của giáo dân Tam Tòa, nhưng với Csvn họ đâu có nhu cầu thờ phụng gì, nên họ chỉ thấy mỗi một điều, đó là nếu để việc dựng lều trại này hình thành họ sẽ phải đối mặt rất gần với nguy cơ bị giáo dân đòi lại cái ‘chứng tích tội ác Mỹ’ là ngôi nhà thờ hoang tàn đổ nát nằm trơ trọi kia. Các quan chức cả bên chính quyền lẫn công an tỉnh Quảng Bình chắc chắn không hề muốn mình bị ‘mất ăn mất ngủ’ như ông chủ tịch Thảo của Tp.Hà Nội ngày nào

2. Sự can thiệp ‘cực nhanh’ của hàng tăm công an chỉ trong vài giờ đồng hồ sau khi giáo dân bắt đầu dựng lều bạt và mức độ trấn áp cũng tỏ ra quyết liệt hơn Thái Hà nhiều lần. hiện đã có gần 20 giáo dân bị bắt, chứng tỏ công an Quảng Bình đã cảm thấy rất tự tin và thoải mái khi hành động chứ không cần phải nghe ngóng, rào trước đón sau bằng những lực lượng dân quân tự phát như trong vụ Thái Hà.

Tuy nhiên, vụ việc cũng còn để lại trong chúng tôi một điều băn khoăn, rằng, không biết có phải vì đã có một sự quá dễ tin nào đó vào ‘lời hứa’ của chính quyền Quảng Bình hay không mà cả linh mục và giáo dân Tam Tòa khi tiến hành dựng lều bạt đã không lường trước tình huống xấu trên sẽ xảy ra hay không?

Bởi qua các bài viết liên quan đến vụ việc, chúng tôi thấy có nhắc đến chuyện “đầu năm nay, chính quyền Quảng Bình đã hứa là sẽ giải quyết thỏa đáng với Đức Giám mục GP Vinh” và kèm theo đó là tấm hình chụp tờ ‘Giấy Mời’ UBND Phường Đồng Mỹ gởi Lm. Lê Thanh Hồng để ‘trao đổi một số vấn đề liên quan đến việc tổ chức lễ Cầu An đầu năm’. Nhưng nếu ai đã từng làm việc trong các cơ quan Csvn đọc tờ giấy mời này hẳn đều thấy rằng không hề có chuyện ủng hộ việc cho phép mở rộng cơ sở sinh hoạt tôn giáo nào cả, mà mời đến nhẹ lắm cũng phải là ‘nhắc nhở’ thì đúng hơn. Điều này được thể hiện qua mấy chữ nhấn mạnh về thời gian mời là “Sau khi kết thúc lễ cầu an đầu năm”. Mời để ‘cho phép’ làm này làm nọ trước nay chúng ta chỉ thấy cảnh người dân đi ‘lạy lục’ các quan chức chứ làm gì có chuyện các quan sốt sắng kiểu này. Phải chăng vì lỡ cho tổ chức thánh lễ nhưng chắc thấy đông đảo giáo dân diễu hành làm ‘rềnh rang’ quá, chính quyền ‘có tật giật mình’ vì thế mà nôn nóng muốn nó sớm chấm dứt?

Cuối cùng, ngay sau vụ việc vừa xảy ra, trên các phương tiện thông tin cộng đoàn dân Chúa khắp nơi đã được thư “Cấp Báo” của Lm Chánh văn phòng TGM Lm. Antôn Phạm Đình Phùng Tòa TGM Vinh gởi đến “mọi người có lương tri” mà không chỉ là công giáo.

‘Phản ứng nhanh’ này của vị đại diện Tòa TGM giáo phận Vinh ngay cả trong hoàn cảnh Đức Cha Cao Đình Thuyên vắng nhà, là một dấu hiệu rất đáng mừng cho thấy sau vụ TKS-Thái Hà vấn đề thông tin liên lạc trong giáo hội đã được chú trọng hơn từ các đấng bậc. Bởi đây là yếu tố hết sức quan trọng không thể thiếu để mọi nơi “hiệp thông” cầu nguyện cho giáo xứ Tam Tòa trong cơn nguy khốn hiện nay.

Sàigòn, 21/7/2009


Alfonso Hoàng Gia Bảo

 

21/07/2009

  KHIẾU NẠI KHẨN CẤP

TOÀ GIÁM MỤC XÃ ĐOÀI
Nghi Diên - Nghi Lộc - Nghệ An

Xã Đoài, ngày 21 tháng 7 năm 2009

KHIẾU NẠI KHẨN CẤP

Kính gửi: UBND tỉnh Quảng Bình

Qua sự việc xảy ra sáng ngày 20 tháng 7 năm 2009, tại nền nhà thờ giáo xứ Tam Toà, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình,

Toà Giám mục chúng tôi có ý kiến và kiến nghị như sau:

1. Chúng tôi cực lực phản đối và lên án hành động của Công an đã đánh đập tàn nhẫn, bắt giữ nhiều giáo dân và chiếm đoạt tài sản của Giáo hội.

2. UBND tỉnh Quảng Bình và các Ban ngành liên quan chịu trách nhiệm về những hành động bạo lực trên.

3. Chúng tôi đề nghị thả ngay những giáo dân đang bị bắt giữ. Những giáo dân đã bị công an đánh đập phải được điều trị và chăm sóc chu đáo.

4. Trả lại tài sản của Giáo hội đang bị chiếm đoạt.

5. Nếu những yêu cầu trên không được đáp ứng, Chính quyền tỉnh Quảng Bình phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật và công lý.

T/M Tòa Giám mục Xã Đoài
Chánh văn phòng
(Đã ký và đóng dấu)
Linh mục Phạm Đình Phùng

Nơi nhận: như trên
- Công an tỉnh Quảng Bình
- Lưu VPTGM.

 

21/07/2009

  Vietnam: Catholics beaten by police, hundreds wounded, dozens arrested

Tensions between Catholics and Vietnamese government have boiled over again after Catholics in a central province of Vietnam were beaten brutally by police. Among them hundreds were wounded and dozens were arrested.

At around 9 am Monday morning July 20, 2009, hundreds of Catholics in the diocese of Vinh were attacked cruelly by police as they were erecting a cross and setting up an altar on the ground of the church collapsed during the Vietnam War.

"The police, who far out-numbering parishioners of Tam Toa and neighboring parishes, had fired teargas canisters at the crowd before kicking and beating them brutally with stun guns, and batons. Numerous of priests and lay people were wounded," reported Fr. Le Thanh Hong, pastor of Tam Toa parish, where the incident occurred.

"A few were forced to sit on the ground, where they were repeatedly assaulted by a group of gang youth employed by police, while dozens were thrown into police trucks," Fr. Le continued. "At the moment their whereabouts remain unknown," he added.

On Feb 2, 2009, despite threats from the government, Bishop Paul Maria Cao Dinh Thuyen and 14 priests of the diocese of Vinh (334 km South of Hanoi), concelebrated Mass at the church of Tam Toa which has been seized by the government since 1997. Thousands of Catholics attended the Mass to support the brave decision of the diocese to reclaim the church, one of many properties seized at the liberty of the Communist government since they came to power.

The church of Tam Toa, built in Portuguese architecture with a typical large bell, inaugurated in 1887, was known to be one of the most beautiful churches in Vietnam. Unfortunately in 1968, it became the casualty of US Air Force's bombing in which most of its parts were destroyed except the entrance and the bell tower which still stands firm today.

Long after the U.S. bombardment ended, parishioners in this congregation were so impoverished that they could not rebuild their church. However, mass had still been celebrated on the ground of the bombed church on a regular basis until March 1996 when the People's Committee of Quang Binh province confiscated the church stating that it was chosen a "site of War Memorial" and "must be preserved and protected for future generations to remember American War Crimes."

The archdiocese of Hue immediately protested the decree but in no vain. In May 2006, the parish was transferred to Vinh diocese. Bishop Paul Maria Cao has since then repeatedly asked for the requisition of the church. All of his petitions have gone into deaf ears.

Recently, tensions between the Church and the government have boiled over after rumors on plans to convert the church into a tourist resort.

For Vietnamese Catholics, Tam Toa Church is a historic landmark. One can trace its origins back to 1631 in early years of the Catholic Church in Vietnam. The parish had grown up quickly during the 17th century and become the largest parish in the region called Sao Bun with up to 1200 members. There had once been an orphanage and a school being operated by the Sisters of Cross Lovers.

In 1886, a group of cultured men, who were highly anti-Westerners, calling themselves "Van Than", attacked the parish of Tam Toa killing 52 parishioners for what it considered retaliation against the French presence in Vietnam. Many Christians, who survived the massacre by fleeing to take shelter in Dong Hoi, erected Tam Toa church was a year later to fulfill the spiritual needs for a growing number of faithful.

Tam Toa today is home parish to more than a thousand parishioners, many of whom are eager to renovate their church and to involve more people with religious activities as the way to foster their faith. But this effort has been stalled indefinitely by the government's interference with the usage of Tam Toa church. Their shepherd, Bishop Paul Maria Cao Dinh Thuyen understood that and he had come to show them his support. The final decision is in God's hand, for now the only thing they can start with is prayers with the hope that people from all over Vietnam and the international community will hear their plea for help and join in to save their lives and their church from being destroyed by the seemingly unyielding current government.
 

J.B. An Dang

 

21/07/2009

  Bản tường trình của Linh mục phụ trách Giáo xứ Tam Tòa tỉnh Quảng Bình

GIÁO PHẬN VINH - Bản tường trình của Linh mục Phêrô Lê Thanh Hồng, phụ trách Giáo xứ Tam Tòa, về sự việc xảy ra tại Tam Tòa ngày 20 tháng 7 năm 2009.

"...Sáng nay gần 150 giáo dân đã tới phần đất nhà thờ Tam Toà để dựng nhà tạm (9 mét x 6 mét, khung sắt, lợp tôn). Khi công việc đang tiến hành thì có khoảng 20 công an tới ngăn cản. Giáo dân vẫn tiếp tục công việc. Tới 9 giờ sáng, khi công việc dựng nhà sắp xong thì có trên 100 công an, cảnh sát tới tiếp tục ngăn cản và phá công việc của giáo dân. Giáo dân chống cự và nhiều người bị công an đánh đập tàn nhẫn rồi bắt lên xe bịt kín đem đi. Khi công an tới phá sập Thánh Giá để mang đi thì có nhiều phụ nữ vào ôm Thánh Giá khóc. Những phụ nữ này cũng bị công an đánh đập tàn nhẫn rồi kéo lên xe đem đi. Đến lúc này chúng con chưa biết cụ thể số người bị bắt đi là bao nhiêu. Con số này không dưới 20 người..."

GIÁO XỨ TAM TOÀ
Tp. Đồng Hới - Quảng Bình
------------------------------------------

BẢN TƯỜNG TRÌNH SỰ VIỆC

Kính trình Đức Giám Mục giáo phận Vinh:

Con là Phêrô Lê Thanh Hồng, linh mục quản xứ Sen Bàng, phụ trách giáo xứ Tam Toà, Tp. Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình, xin tường trình sự việc hôm nay (ngày 20 tháng 7 năm 2009) tại giáo xứ Tam Toà như sau:

1. Như Đức Cha biết, vì nhu cầu quá cần thiết, trong khi chờ đợi xây dựng lại Nhà thờ Tam Toà, con và giáo dân xứ Tam Toà đã cố gắng làm nhà tạm trên nền nhà thờ Tam Toà.

2. Sáng nay gần 150 giáo dân đã tới phần đất nhà thờ Tam Toà để dựng nhà tạm (9 mét x 6 mét, khung sắt, lợp tôn). Khi công việc đang tiến hành thì có khoảng 20 công an tới ngăn cản. Giáo dân vẫn tiếp tục công việc. Tới 9 giờ sáng, khi công việc dựng nhà sắp xong thì có trên 100 công an, cảnh sát tới tiếp tục ngăn cản và phá công việc của giáo dân. Giáo dân chống cự và nhiều người bị công an đánh đập tàn nhẫn rồi bắt lên xe bịt kín đem đi. Khi công an tới phá sập Thánh Giá để mang đi thì có nhiều phụ nữ vào ôm Thánh Giá khóc. Những phụ nữ này cũng bị công an đánh đập tàn nhẫn rồi kéo lên xe đem đi. Đến lúc này chúng con chưa biết cụ thể số người bị bắt đi là bao nhiêu. Con số này không dưới 20 người.

3. Sau đó chính quyền huy động thêm dân lương trong vùng tới tìm cách phá rối thêm. Thấy tình thế như vậy, giáo dân tản dần.

4. Công an, cảnh sát tiếp tục lấy hết tất cả những gì mà giáo dân mang đến để dựng nhà: khung sắt, tôn…và cả 2 máy phát điện. Những người nào có máy quy phim chụp hình đều bị công an thu hết.

Viết tại Tam Toà, 22 giờ ngày 20 tháng 7 năm 2009

Kính trình
LM Phêrô Lê Thanh Hồng
 

21/07/2009

  CA DÙNG LỰU ĐẠN CAY, DÙI CUI, GẬY GỘC ….ĐÀN ÁP LINH MỤC VÀ GIÁO DÂN QUẢNG BÌNH

Hôm nay 20/7/2009, CA Quảng Bình đàn áp dã man giáo dân đang hiện diện ở nhà thờ giáo xứ Tam Toà, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình, thuộc Giáo phận Vinh.

Nhà thờ Tam Toà nằm gần bờ biển Nhật Lệ, thành phố Đồng Hới, bị tan nát thời chiến tranh Việt Nam 1954-1975.

Sau 1975, chính quyền Đồng Hới biến khuôn viên nhà thờ thành công viên và nhà thờ chỉ còn lại trơ trọi ngọn tháp với 4 bức tường rêu phong, đổ nát.

Từ thời chiến tranh, sinh hoạt tôn giáo của cộng đoàn giáo dân Tam Tòa bị cấm cách và đình chỉ trong nhiều thập niên. Năm 2008 sinh hoạt đạo nghĩa ở đây được phục hồi một cách công khai, chính thức và ĐGM Giáo phận Vinh đã bổ nhiệm cha Lê Thanh Hồng làm Chính xứ.

Từ năm 2008 đến nay, cha xứ và giáo dân cử hành thánh lễ trên nền nhà thờ đổ giữa Miền Trung khắc nghiệt của gió Lào và gió biển, của mưa nguồn và bão biển.

Từ sáng sớm ngày 20/7/2009, nhằm tạo điền kiện tốt hơn cho giáo dân già trẻ tham dự thánh lễ, cha xứ và giáo dân đã dựng rạp trong khuôn viên nhà thờ Tam Toà và lập một cây thánh giá định vị trí làm bàn thờ dâng lễ.

Khoảng 8 h 30 sáng nay 20/7/2009, trong lúc mọi người đang hiền hoà tiến hành công việc, thì hàng trăm cảnh sát đủ loại và rất nhiều “quần chúng nhân dân tự phát…. tiền” đã kéo đến tấn công cha xứ và giáo dân.

Bạo lực được sử dụng để tấn công linh mục, giáo dân là theo mô tả của các chứng nhân là lựu đạn cay, dùi cui điện và bằng các thanh gỗ, thanh sắt. Mức độ CA sử dụng bạo lực mạnh mẽ và gây hậu quả nghiêm trọng hơn vụ Thái Hà nhiều lần.

Số người bị CA đánh bị thương nhiều không kể xiết. Hàng chục người đã bị bắt và tống lên xe chở đi, trong đó có những người đã bị đánh hộc máu và ngất xỉu. Hiện tại không biết CA giam giữ những người này ở địa điểm nào.

Có một số linh mục và nhiều giáo dân của các giáo xứ lân cận Tam Toà đến hiệp thông chia sẻ công việc. Số giáo dân của các giáo xứ khác bị đánh và bị bắt trong khi giúp Tam Toà còn đông hơn chính người Tam Toà.

Các linh mục và giáo dân trong hạt đang lên danh sách các nạn nhân bị bắt. Hiện đã xác nhận được danh tính của 6 giáo dân giáo xứ Tam Toà. Các giáo xứ khác cũng đang lập danh sách người mất tích trong vụ Tam Toà, vì sợ rằng CA bắt rồi thủ tiêu, hoặc đánh chết rồi phi tang đâu đó.

Cha Lê Thanh Hồng, Chính xứ Tam Toà, chứng nhân và nạn nhân của vụ trấn áp đang trên đường ra TGM Vinh để tường trình sự kiện và xin hướng dẫn từ Toà Giám Mục.

Đức Giám Mục giáo phận Phêrô Cao Đình Thuyên hiện vẫn chưa về tới Toà Giám Mục Vinh, vì ngài đã đi viếng mộ các thánh tông đồ Phêrô và Phaolô ở Rôma từ tháng 6.

Tưởng cũng nên biết: ĐGM Giáo phận Vinh là người đã từng nói ở Thái Hà: “Việc của Vinh cũng là việc của Thái Hà, việc của Thái Hà cũng là việc của Vinh”.

Không biết khi chính các con chiên của mình bị cướp bóc, tấn công và đàn áp dã man, thì Đức Giám Mục Vinh sẽ có những biện pháp gì để bảo vệ và cứu chữa đoàn chiên của mình?

Giáo dân giáo phận Vinh hiện đang rất kiên nhẫn trong đau đớn và bức xúc vì vụ chính quyền bắt giữ oan khuất 2 giáo dân của giáo xứ Cồn Cả. Nay vụ Tam Toà chắc chắn sẽ là giọt nước tràn ly, khiến giáo dân toàn giáo phận đoàn kết đứng lên tìm CÔNG LÝ VÀ SỰ THẬT, thực thi bổn phận BÁC ÁI với anh chị em mình./.

Source: LẠC VIỆT CTV dcctvn.net
 

20/07/2009

 Công An Đồng Hới - Quảng Bình đánh đập và bắt đi 19 giáo dân Giáo xứ Tam Tòa, GP Vinh

VINH - Giáo xứ Tam Tòa là một Giáo xứ lâu đời, Nhà thờ Tam Tòa đứng bên bờ biển Nhật Lệ, có khuôn viên thoáng mát, rộng rãi và các cơ sở mục vụ. Nơi đây, nhiều văn sỹ, trí thức và nhiều người nổi tiếng đã sinh ra và được chịu phép rửa tội như nhà thơ Hàn Mặc Tử…

Qua những năm chiến tranh, năm 1968 nhà thờ bị đánh sập, chỉ còn phần tháp chuông trơ trọi.

Người dân Quảng Bình và Giáo dân đã tin rằng sau chiến tranh chấm dứt, đất nước sẽ được xây dựng lại “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn’ “hơn mười ngày này” như lời Hồ Chí Minh vẫn thường hứa hẹn mà họ đã bỏ xương máu, công sức ra để hi sinh, phấn đấu.

Nhưng thực tế thì không phải vậy. Sau ngày chấm dứt chiến tranh, chính quyền Quảng Bình ngang nhiên chiếm đoạt khu đất toàn bộ khuôn viên nhà thờ và các cơ sở mục vụ nhằm mục đích triệt hạ Công giáo nơi đây với lý do “làm khu di tích tội ác Đế quốc Mỹ”. Toàn bộ khuôn viên xung quanh nhà thờ đã bị chiếm đoạt làm các công trình khác nhau.

Sau một thời gian đề nghị trả lại đất đai của Giáo xứ Tam Tòa không được nhà nước chấp nhận. Cả một Giáo xứ giữa Thành phố Đồng Hới đã không còn một chỗ nào sinh hoạt tôn giáo (Lưu ý là Thành phố Đồng Hới hiện nay là vùng trắng, không có một Nhà thờ nào sau khi Nhà thờ Tam Tòa bị triệt hạ).

Tòa Giám mục Giáo phận Vinh đã nhiều lần có đơn, có các buổi làm việc để yêu cầu chính quyền trả lại cho Gíao dân để có nơi tiến hành phụng tự, bởi không thể ngang nhiên chiếm đất của nhà thờ để làm một việc là ghi lại mối hận thù không phù hợp với đường lối “đem yêu thương vào nơi oán thù” của người Công giáo.

Khi có đơn từ Giáo phận, chính quyền Quảng Bình đã giở chiêu bài kéo dài thời gian để thực hiện sách lược “để lâu, cứt trâu hóa bùn”. Vì vậy họ vẫn hứa hẹn lần này đến lần khác bằng đủ mọi lý do.

Không có nơi thờ tự, giáo dân đã phải họp nhau thờ phượng tại gia đình một giáo dân và đã bị chính quyền ngăn cản bất chấp mọi luật lệ.

Không còn cách nào khác, các giáo dân và linh mục quản xứ phải dân lễ ngoài bãi cỏ, ngoài đường. Có lẽ không có một thành phố nào trong cả nước có những buổi lễ được cử hành như ở nơi đây, một thành phố đông đúc người qua lại. Đây cũng là những buổi hành lễ hiếm có, đạt kỷ lục trên thế giới về nơi thờ tự ở một đất nước luôn rêu rao về tự do tôn giáo. Họ dâng lễ trong vòng vây của cảnh sát các loại canh giữ.

Giữa nắng rát Quảng Bình, bà con giáo dân, linh mục đã phải phơi dầm giữa trời đất bao năm nay.

Mới đây, trước nhu cầu bức xúc về nơi thờ tự, giáo dân đã cùng nhau tiến hành làm một chiếc lán để che mưa nắng khi phụng vụ.

Ngày 20/7/2009, giáo dân đã tiến hành dựng ngôi lán tạm trên nền đất cũ của nhà thờ. Việc xựng nhà bằng khung thép, lợp mái xong thì bất ngờ hàng loạt công an được huy động đến với số lượng áp đảo so với khoảng 1000 giáo dân Tam Tòa và các giáo xứ lân cận. Các giáo dân đã bị Công an TP Đồng Hới đàn áp trắng trợn và dã man bằng dùi cui, gậy gộc, lựu đạn hơi cay, xe bắt tù…

Họ dùng xe kéo đổ sập ngôi lán mà giáo dân đã dựng lên để cướp tất cả mang đi khỏi khu vực nhà thờ mà không có bất cứ thông báo nào. Họ đã ngang nhiên thể hiện quyền lực của súng đạn trước giáo dân hiền lành.

Trước cảnh cướp bóc trắng trợn diễn ra, bà con giáo dân đã anh dũng bảo vệ tài sản của mình bằng cách giữ lại những tài sản đó, công an đã dùng dùi cui và công cụ hỗ trợ đánh thẳng vào mặt giáo dân không thương tiếc và lôi xềnh xệch những người đó ra xe, những người khóc than, kêu gào cũng bị đánh đập và điệu lên xe khủng bố. Thậm chí, ngay cả sau khi lên xe, họ vẫn bị đánh đập tiếp.

Khi Thánh Giá bị hạ xuống có một em bé đã nhào đến ôm lấy cây Thánh Giá và em đã bị đánh đập dã man nhất, bị thương nặng, hiện không thể liên lạc được với em và những nạn nhân đang bị bắt.

Đến trưa 20/7/3009, Công an TP Đồng Hới, Quảng Bình đã bắt đi 19 người, hiện các thân nhân chưa được tiếp xúc với các nạn nhân, các nạn nhân bị đánh đập dã man trong đó có nhiều phụ nữ, trẻ em vẫn chưa biết có được điều trị hay không.

Tất cả khung nhà, máy móc và những dụng cụ thi công đã bị cướp đoạt mang đi. Tất cả giáo dân mang máy ảnh, máy quay phim… ghi lại hình ảnh đã bị trấn áp và cướp đoạt toàn bộ.

Việc dùng vũ lực trấn áp một cách bất chấp luật pháp của nhà cầm quyền Quảng Bình với giáo dân Tam Tòa, là một cú đánh nhằm thách thức giáo dân và giáo quyền Giáo phận Vinh vốn nổi tiếng mạnh mẽ và can đảm. Họ đã lợi dụng số giáo dân Tam Tòa sau mấy chục năm không có nơi thờ tự nên đã thưa vắng mà ra tay. Họ đã dùng đòn này nhằm thăm dò giáo dân và giáo quyền ở đây để chuẩn bị cho những vụ việc khác đang nổi cộm trong Giáo phận như vụ ở Giáo xứ Cồn Cả, mấy hôm nay giáo dân đang tập trung đến trụ sở UBND xã đòi thả người và trả tài sản, cũng như những vụ việc đã xảy ra tại Lập Thạch, tại Yên Lý thời gian qua.

Và họ đã thực hiện một đợt diễn tập cho việc sử dụng bạo lực, một tiểu Thiên An môn tại Việt Nam nhằm thử sức giáo dân và giáo quyền ở Địa phận này.

Tuy nhiên, đó là một tính toán sai lầm của nhà cầm quyền.

Họ không biết rằng, với hơn nửa triệu Giáo dân Giáo phận Vinh mạnh mẽ thông công và hiệp nhất, họ phải trả giá trước hành động dã man này. Những hành động trấn áp dã man giáo dân, là những mồi lửa khêu lên sự căm hận đối với nhà cầm quyền Cộng sản mấychục năm nay đã thi thố trên giáo phận này nói riêng và đất nước này nói chung.

Tam Tòa ngày 20/7/2009
 

CTV Thái Hà

 

20/07/2009

  400 Giáo lý viên hạt Hố Nai sinh hoạt Trại chủ đề ''Dấn thân phục vụ''

HỐ NAI - Đến hẹn lại lên, năm nay hơn 400 anh chị giáo lý viên của 14 xứ trong hạt Hố Nai tổ chức hai ngày trại, khai mạc từ trưa ngày thứ Bẩy 18.7 và kết thúc lúc 17 giờ Chúa nhật 19.7.2009, với chủ đề: “DẤN THÂN PHỤC VỤ NĂM 2009”. Đặc biệt năm nay sinh hoạt trại được tổ chức trong một khuôn viên rộng hai mẫu tây cây xanh bóng mát, cách nhà thờ xứ Lộc Lâm theo hướng Đông Nam vào khoảng chừng một cây số.

Đúng 14 giờ, các giáo lý viên đã tập hợp đông đủ đón chào cha Đaminh Trần Xuân Thảo – quản hạt Hố Nai, cha đặc trách Giáo Lý Viên Hạt Phanxico Nguyễn Xuân Huy, quý Cha, quý Ban Hành Giáo.

Sau nghi thức chào cờ đoàn, anh Toma Lưu Đức Thuần – Phó Ban Điều Hành Trại tuyên bố lý do: “Kính thưa Cha Quản Hạt, Kính thưa Cha Đặc Trách, Kính thưa quý Cha, quý Ban hành giáo, quý anh chị Trưởng cùng toàn thể giáo lý viên.

Ở đời ai cũng phải học, tuổi nào cũng học, ở đâu cũng phải học, ở đời phải học, trong đạo cũng học, giáo lý viên chúng ta còn phải luôn học mãi, học với Thầy Chí Thánh Giêsu “Học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng “, học để biết Thầy, học để yêu Thầy, học để sống với Thầy và học để hướng dẫn các em về với Thầy, Đó là lý do tại sao hôm nay đại diện cho giáo lý viên 14 xứ trong giáo hạt Hố Nai về đây họp mặt 410 trại sinh để cùng nhau học hỏi giao lưu, cùng nhau tìm hiểu về giáo lý trau dồi chuyên môn.

Đây là một dịp hiếm có với sự nỗ lực của Ban Điều Hành giáo lý viên Hạt, của Cha Quản Hạt, Cha Đặc Trách và của tất cả các Cha, Cha xứ, Cha phó trong giáo Hạt.

Chúng ta hãy tận dụng những ngày trại học tập quý giá này để đạt những bài bổ ích riêng cho mình cũng như cho việc giáo dục của chúng ta”.

Trong dịp này Cha quản Hạt rất vui và dành cho anh chị em giáo lý viên những lời huấn dụ: “Kính thưa Cha Đặc Trách, Ban Điều Hành của Trại và tất cả các em giáo lý viên thân mến.

Thay mặt cho tất cả các Cha có mặt ở đây cũng như không có mặt ở đây, lời đầu tiên Cha gởi đến các con lời chào thân thiết và lời chúc bình an trong Chúa Kitô ( các em vỗ tay vang dội ).

Các giáo lý viên thân mến ! tuổi trẻ là mối ưu tư của toàn thể giáo hội nói chung và cách riêng là đối với giáo hạt Hố Nai, giáo hạt Hố Nai nằm trong một vùng mà trong đó chúng ta thấy bị ảnh hưởng rất nhiều của những tệ nạn xã hội, một đàng khác khi chúng ta lại ở trong cái môi trường mà nửa quê nửa tỉnh, đó là những điều chúng ta có thể nhận được những mặt tiêu cực cũng như những mặt tích cực.

Điều này đòi hỏi những người có trách nhiệm phải quan tâm hơn nữa tới cuộc sống của người trẻ ở trong Hạt, các Cha đã dành rất nhiều công sức để cầu nguyện, để hướng dẫn, để giáo dục và nâng đỡ, hy vọng rằng những người trẻ của giáo hạt Hố Nai trong tương lai sẽ làm tốt hơn, và có đủ nghị lực để chống chọi với những phong ba bão táp của cuộc sống, vật chất hiện tại đang rình rập trở thành một áp lực rất to lớn cho những người trẻ.

Những người trẻ của Hố Nai đã nhận được những điều rất tích cực của xã hội, của cuộc sống như học hành, những điều kiện vật chất cũng như những điều khác; Nhưng đồng thời cũng sẽ đón nhận một sự thật đó là những mặt tiêu cực của cuộc sống vật chất sẽ tác động nơi đời sống đức tin cho tất cả chúng ta.

Như thế, là những mục tử, các Cha rất là lo lắng và quan tâm, mỗi xứ đạo đều dành những gì tốt nhất để có thể, thể hiện sự quan tâm này, như tất cả chúng con đã thấy, xứ nào cũng vậy, có những ngôi nhà giáo lý đồ sộ, có những môi trường để cho tuổi trẻ có thể phát huy được những khả năng của mình, từ những khuyến khích đó nên có được những tấm gương tốt lành, nhiều người trẻ đã đạt được nhiều điều tốt, có nhiều người trẻ đã thực sự thành đạt kể cả tinh thần lẫn vật chất.

Hôm nay các Cha thật là cảm động thấy các em tề tịu về đây đông đảo như thế này, để học hỏi giao lưu bổ khuyết cho nhau, giúp nhau cùng thăng tiến đời sống đức tin, nhân cách con người.

Thay mặt cho các Cha, Cha biếu dương sự hiện diện của các bạn trẻ, Cha cầu chúc cho hai ngày trại của chúng ta thành công mỹ mãn.

Cha quản Hạt vừa tuyên bố khai mạc trại xong, hơn bốn trăm trại sinh đồng thanh hát rất hay bài ca chủ đề và băng reo, anh chị em giáo lý viên hạt Hố Nai đã thực hiện tốt chương trình hai ngày trại.
 

Giuse Khổng Hữu Nguồn

 

19/07/2009

  Thánh lễ tuyên hứa và trại hè Thiếu Nhi Thánh Thể tại Giáo xứ Thuận Nghĩa

(GPVO) - Như chúng ta biết, Thiếu Nhi Thánh Thể (TNTT) là một phong trào giúp cho các em thiếu nhi có cơ hội tham gia, học hỏi giáo lý và thăng tiến bản thân theo đường hướng và tôn chỉ của Phong Trào để gắn bó với Chúa hơn qua 4 khẩu hiệu: “Cầu Nguyện, Hy Sinh, Rước Lễ và Làm Việc Tông Đồ”.

Ngày 10/07/2008, phong trào TNTT trên mảnh đất giáo xứ Thuận Nghĩa giàu truyền thống được khai sinh. Trong thời gian đầu, các em được làm quen sinh hoạt qua hai khối Ấu nhi và Thiếu nhi. Sau đó, nhóm Dự trưởng được thành lập với mục đích có một đội ngũ Huynh trưởng giúp hướng dẫn cho các em hai khối Ấu nhi và Thiếu nhi. Khoá huấn luyện Huynh trưởng được chia làm hai đợt với sự tham gia của 102 bạn trẻ. Huấn luyện đợt 1 từ 01/08/2008 đến 01/12/2008. Huấn luyện đợt 2 từ 01/01/2009 đến 01/06/2009.

Ngày 12/07/2009 vừa qua, linh mục quản xứ Phêrô Trần Phúc Chính, đã chính thức thành lập Hội Đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể của giáo xứ gồm 282 Ấu nhi, 271 Thiếu nhi, và ngài cử hành nghi thức công nhận 68 em lên cấp Huynh Truởng. Sau đó, vào ngày 16/07/2009, cha quản xứ đã cho phép tổ chức hội trại hè Thiếu Nhi Thánh Thể với sự cộng tác của nhiều thầy cô giáo lý và đặc biệt là các bà mẹ trong Hội Thánh Tâm của giáo xứ. Để có được thành quả như hôm nay, trước hết là nhờ sự quan tâm ưu ái của cha quản xứ. Với đường hướng giáo dục phù hợp cho con em, đó là “ươm mầm từ tuổi còn thơ”.

Đúng 7h00’ ngày 16/07/2009, cha quản xứ Phêrô Trần Phúc Chính thay lời cho Ban tổ chức phát biểu và tuyên bố khai mạc chương trình hội trại. Chương trình được Ban tổ chức chia ra làm sáu mốc thời gian, gồm các phần: thi đua cắm trại nhanh từ 7h00’ đến 8h15’, trò chơi thi đua từ 8h30’ đến 10h30’, sinh hoạt tổ và chuẩn bị ăn trưa từ 10h45’ đến 12h00’. Sang buổi chiều: Chầu Thánh Thể từ 13h30’ đến 14h00’, trò chơi lớn từ 14h00’ đến 17h30, văn nghệ lửa thiêng từ 18h30’ đến 21h00’. Sau văn nghệ lửa thiêng, ban tổ chức công bố điểm thi đua, phát thưởng và công bố kết thúc chương trình hội trại. Nhìn chung, tất cả các em tham gia hội trại đều vui tươi hớn hở, và từ ánh mắt của mỗi em đều toát lên niềm hăng say nỗ lực vượt mọi chướng ngại vật để tiến về “Đất hứa”. Điều đó cho thấy sự năng động, khao khát vươn tới của tuổi trẻ. Chương trình trại hè 2009 cũng là mốc đánh dấu bước phát triển phong trào Thiếu nhi Thánh Thể của giáo xứ Thuận Nghĩa sau một năm huấn luyện.

Chương trình hội trại khép lại với đêm Văn Nghệ Lửa Thiêng. Các em đã mang đến cho đêm văn nghệ với những tiết mục đặc sắc mang đậm nét văn hoá của các vùng miền như dân ca Tây Nguyên, vũ điệu cồng chiêng Tây Nguyên, các vũ điệu cha cha cha uyển chuyển cùng những ca khúc giới trẻ sôi động... Kết thúc đêm văn nghệ cũng là lúc tổng kết ngày hội trại. Lửa đã tàn dần nhưng ánh sáng của nó như vẫn bừng cháy trong trái tim của mỗi trại sinh. Tiếng hát du dương rộn ràng, điệu múa uyển chuyển, tiếng cười trong trẻo hồn nhiên… của các em trong đêm sinh hoạt không còn nữa, nhưng niềm vui và sự ấm áp tình người đêm nay sẻ để lại kỷ niệm khó quên trong các em. Trong giây phút sâu lắng, không ai muốn nói hai chữ “chia tay”, nhưng các em phải trở về với cuộc sống của mình để tiếp tục cuộc hành hương tiến về nhà Cha.

Trong niềm tin yêu và cậy trông vào Đức Kitô, hy vọng những bước khởi đầu tốt đẹp của Hội trại Thiếu Nhi Thánh Thể 2009 của giáo xứ Thuận Nghĩa sẽ tạo đà tiến tốt đẹp cho các em thiếu nhi nơi vùng thị trấn Cầu Giát, tỉnh Nghệ An này, cho các em nguồn sức mạnh trên con đường “TIẾN BƯỚC CÙNG GIÊSU”.

Bài & ảnh: Tiến Dũng - Kim Lâm
 

19/07/2009

  Bế mạc khóa huấn luyện Huynh Trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể Bắc Ninh

Sáng ngày 18.7.2009, tại nhà thờ chính tòa Bắc Ninh đã diễn ra lễ bế mạc khóa huấn luyện Huynh Trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể Bắc Ninh. Cha Giuse Nguyễn Đức Hiểu, linh mục Đại diện Giám mục về nội vụ, chủ tế. Cùng đồng tế với ngài có cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Huy Liệu, linh mục tuyên úy Thiếu Nhi Thánh Thể, cha Giuse Nguyễn Hồng Phước và cha Gioan B. Hoàng Xô Băng, DCCT, giảng viên khóa huấn luyện.

Khóa huấn luyện Huynh Trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể được tổ chức tại Trung tâm Mục vụ Giáo phận từ ngày 12 - 18.7.2009. Tất cả có 54 học viên từ các giáo xứ khác nhau trong giáo phận tới tham dự. Ban giảng huấn, ngoài quý cha DCCT, còn có anh Vincentê Nguyễn Văn Thành cùng cộng tác huấn luyện.

Đầu thánh lễ, cha chủ tế nhấn mạnh đến sứ mạng Chúa trao cho các huynh trưởng trong việc loan báo Tin Mừng và làm chứng cho tình yêu Chúa Giêsu Thánh Thể.

Trong bài giảng, cha Gioan B. Hoàng Xô Băng nói: “Ngày xưa Chúa Giêsu đã sai 72 môn đệ lên đường làm việc Tông Đồ, ngày nay Chúa cũng sai các bạn huynh trưởng đi làm chứng cho Chúa. Khi sai các môn đệ đi Chúa ban quyền năng cho các ông, nay sai các bạn đi Chúa cũng ban cho các bạn “quyền năng” là một trái tim yêu thương. Các bạn ra đi sẽ không tránh khỏi những khó khăn, nhưng các bạn hãy an tâm, vì có Chúa cùng đi với các bạn”. Tiếp theo, cha nói về ý nghĩa của khăn quàng và tầm quan trọng của Lời Chúa đối với huynh trưởng; Lời Chúa được sánh ví như một bức thư tình Chúa gửi cho con người. Cha giúp các huynh trưởng ý thức trách nhiệm của họ và cầu chúc các bạn tìm được niềm vui trong đời phục vụ. Cha cũng cảm ơn các bạn đã quảng đại đáp lại lời mời gọi của Chúa và xin cộng đoàn cầu nguyện cho các bạn huynh trưởng trở nên những chứng nhân đức tin sống động cho thời đại hôm nay.

Sau bài giảng là NGHI THỨC TUYÊN HỨA VÀ TRAO KHĂN QUÀNG cho các huynh trưởng. Cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Huy Liệu, linh mục tuyên úy Thiếu Nhi Thánh Thể giáo phận, xướng tên các ứng viên và xin cha Đại diện công nhận họ vào hàng ngũ huynh trưởng của liên đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể giáo phận Bắc Ninh. Sau đó, các huynh trưởng bước lên tuyên hứa nỗ lực hơn để thánh hóa bản thân trong đời sống nội tâm kết hợp với Chúa Giêsu Thánh Thể, hứa vâng phục bề trên và hợp tác rộng rãi với mọi thành phần của Giáo Hội một cách quảng đại và hăng hái, hứa cố gắng trau dồi thêm khả năng của mình để có thể phục vụ hữu hiệu cho tuổi trẻ.

Sau nghi thức tuyên hứa, Cha Đại diện trao khăn quàng và Kinh Thánh cho các huynh trưởng. Cha nói lên ý nghĩa của khăn quàng màu đỏ là màu của máu, diễn tả sự hi sinh gian khó và giá máu cứu độ của Chúa Giêsu. Khi trao Kinh Thánh, cha nhắn nhủ các bạn hãy nhận Kinh Thánh làm kim chỉ nam cho các bạn trên con được phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân; các bạn hãy để cho Lời Chúa hướng dẫn và ban thêm sức mạnh cho mình vì Lời Chúa là Lời Hằng Sống.

Cuối thánh lễ, một em đại diện lên bày tỏ niềm vui được tham dự khóa huấn luyện. Đồng thời, em cũng nói lời cảm ơn giáo phận, quý cha giảng huấn và quý ân nhân đã tạo những điều kiện thuận lợi để các em được hưởng một khóa huấn luyện tốt đẹp. Cuối thánh lễ, các huynh trưởng cùng chụp ảnh kỉ niệm với quý cha.

Hành trình đức tin của người Thiếu Nhi Thánh Thể là cuộc hành trình với Chúa Giêsu Thánh Thể, sống kết hợp mật thiết với Ngài qua đời sống cầu nguyện, rước lễ, hi sinh và làm việc tông đồ. Các huynh trưởng đóng vai trò quan trọng trong phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể. Xin cho các huynh trưởng hăng hái tập cho các em thiếu nhi biết tận tình mến Chúa qua các việc dâng ngày, sống cầu nguyện, hi sinh, vâng lời và kết hợp với Chúa nhờ rước lễ hằng ngày. Ước mong các huynh trưởng trở thành những chiến sĩ đức tin trong mọi môi trường mình sống. Nguyện xin các Thánh Tử Đạo Việt Nam giúp họ sống trung tín và can đảm bước trên đường hi sinh phụng sự Chúa và phục vụ Giáo Hội.

Nguyễn Xuân Trường
 

18/07/2009

  Việt Nam là một quốc gia có chế độ “công an trị” ?

Cách đây vài ngày các diễn đàn điện tử trong và ngoài nước đã phổ biến rộng rãi một tờ “Đơn Kiến Nghị nhờ CanThiệp” của LS Lê Trần Luật gửi đến chủ tịch liên đoàn LS VN và Đoàn LS tỉnh Ninh Thuận khẩn thiết mong hai cơ quan này khẩn cấp có hành động can thiệp để ông được tự do đi lại hành nghề luật sư của mình. Tại sao lại có sự kiện này?

Phải xin phép can thiệp để được đi lại hành nghề có phải là một thủ tục bình thường của những luật sư ở VN không?

Bản Kết luận Điều tra vụ án “Nguyễn Xuân Nghĩa cùng đồng bọn tuyên truyền chống Nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, được công bố cách đây vài ngày, đã được dư luận cho là một báo hiệu nhà nước Hà Nội sắp mang các bị can liên quan đến vụ án này ra xét xử.

Luật sư phải xin phép để được đi lại hành nghề?

Dư luận cũng cho rằng có lẽ để đề phòng trường hợp sẽ bị ngăn cản, không cho bay ra Bắc để bào chữa cho các thân chủ của mình là bị can Phạm Văn Trội, Nguyễn Xuân Nghĩa, Ngô Quỳnh, và cô Phạm Thanh Nghiên, như trước đây ông đã bị ngăn cản bay ra Hà Nội để bào chữa cho các giáo sứ Thái Hà, LS Lê Trần Luật đã viết tờ Đơn Kiến Nghị Nhờ Can Thiệp gửi đến ông Lê Thúc Anh, chủ tịch liên đoàn LS VN và Đoàn LS tỉnh Ninh Thuận.

Trong lá đơn này, LS Lê Trần Luật khẳng định 3 điều:

1. Ông chưa bị bất kỳ "Một lệnh khởi tố" nào của cơ quan công an.

2. Chưa có phán quyết nào của Toà án hạn chế quyền tự do đi lại của ông.

3. Ông chưa hề bị các thẩm phán phạt vì vi phạm kỷ luật toà án trong các vụ xử.

Dù đứng trước pháp luật, ông là một công dân hoàn toàn tụ do, thế nhưng LS Lê Trần Luật vẫn khẩn thiết yêu cầu chủ tịch liên đoàn luật sư VN và Đoàn luật sư tỉnh Ninh Thuận mau chóng can thiệp với lực lượng an ninh tp HCM để ông được tự do đi lại hành nghề.

Câu hỏi được đặt ra là tại sao lại có sự kiện này, và việc phải xin phép can thiệp để được đi lại hành nghề có phải là một thủ tục bình thường của những người LS ở VN không?

Lúc này tôi không còn được sự tự do đi lại, và lực lượng an ninh quản lý tôi hàng ngày, khi tôi đi thì phải có sự đồng ý của họ thì tôi mới đi được. Lúc nào họ cũng cử người theo tôi hết, kể cả ngủ trước nhà tôi nữa, lúc nào tôi đi đâu thì họ đi theo.

Nếu mà tôi đến phi trường chuẩn bị lên máy bay thì họ sẽ áp giải ngay đó. Đối với pháp luật hành động cử người đi theo dõi người khác một cách rõ ràng như vậy là một việc rất là vi phạm pháp luật, tuy nhiên tôi không ngạc nhiên trong trường hợp xã hội hiện tại hiện nay.

Lúc đầu thì tôi có khó chịu về sự theo dõi liên tục của lực lượng an ninh, nhưng lâu dần tôi cũng quen, và thực sự mà nói, đây là một hành động hết sức vi phạm pháp luật.”


Công An lớn hơn cả Toà Án và Luật Sư

Xã hội VN hiện nay là một xã hội như thế nào? Nếu LS Lê Trần Luật là một công dân vô tội, và tự do của ông đang được luật pháp bảo vệ, thì tại sao lực lượng an ninh lại có quyền cản trở việc đi lại của ông?

Và khi Công An vi phạm luật pháp trong khi thi hành trách nhiệm bảo vệ luật pháp như trường hợp này, thì ai sẽ là cơ quan bảo vệ người dân? Và quan trọng hơn cả là tại sao người dân lại có thể quen đi được với những hành động này?

Theo anh Nguyễn Trung, một người sống ở Hà Nội, thì sở dĩ có sự kiện này là vì Việt Nam đang ở trong tình trạng “công an trị”. Trong cơ cấu chính quyền hiện nay, Công An là lính bảo vệ cho lãnh đạo đảng CS. CA chỉ đứng sau Lãnh đạo ĐCS như Bí thư Tỉnh uỷ và Ủy Viên Trung Ương Đảng. Mà đảng CSVN đứng trên tất cả, vì vậy quyền uy của Công An rất lớn, lớn hơn cả Toà Án và Luật Sư. Anh nói:

“Tôi thấy cái quyền lực của Công An trong nước rất là lớn. Bộ Công An họ nắm một cái vai trò rất là lớn, từ chuyện cảnh sát bắt bớ hoặc là theo dõi tất cả những cái hiện tượng, đa số là những cái người mà người ta gọi là có những cái gì trái với hệ thống chính trị ở trong nước, từ vấn đề văn hóa, tư tưởng, đến cái vấn đề an ninh, phần lớn là họ nắm cả, để bảo vệ quyền lợi cũng như là chức quyền của cấp lãnh đạo, người ta bảo là bảo vệ chế độ!.”

Trong một hoàn cảnh xã hội như vậy, liệu rồi lá đơn xin can thiệp của LS Lê Trần Luật có mang đến được kết quả mà mong muốn không?

Hoàn toàn không lạc quan về sự kiện này, một thành viên của diễn đàn điện tử X-Café viết: “Anh Luật biết chắc rằng bức thơ của anh sẽ được vào sọt rác, nhưng với đơn kiến nghị anh "chính thức" thông tin về anh và những thủ đoạn bẩn thỉu của cơ năng chức quyền đại diện nhà nước xã hội chủ nghĩa. Nếu là một tập đoàn có nhiệm vụ bảo vệ đoàn viên, pháp lý, chú ý vào điều kiện làm việc..., thì luật sư đoàn đã lên tiếng phản đối từ lâu rồi, đâu cần gì phải có đơn kiến nghị hay không!”

Chế độ công an trị

Còn du sinh Lê Trung Thành, hiện đang học ngành kiến trức tại Đài Loan, vẫn được bạn bè cho là đã trở thành một người phản động sau khi rời VN mới được vài năm, phát biểu:

“Hồi em còn ở VN thì em có suy nghĩ như thế này : “rằng công an phải là vô địch chứ , sao có người lại dám chống đối công an , mà công an theo giỏi dân thấy dân vi phạm pháp luật đánh dân là đúng rồi. Sinh ra và lớn lên dưới mái trường XHCN nên đầu óc em nó có những suy nghĩ dốt nát như vậy.

Gần đây chúng ta cũng thấy công an đã có nhiều hành động rất giang hồ , theo giỏi bắt bớ những người không có án gì , làm như thế vi phạm nghiêm trọng quyền công dân rồi . Nhưng theo em thấy thì ở trong nước người ta vẫn quan tâm đến nồi cơm nhiều hơn là chuyện ai bị bắt , ai bị bỏ tù.

Vì thế nên em nghĩ rằng cái quan trọng không phải là chúng ta hỏi “liệu ở Việt Nam công an có quyền hơn cả luật pháp quy định hay không ?” mà chúng ta phải hỏi là “liệu người dân Việt Nam có cho rằng cách hành xử của công an là sai trái hay không ? hay họ nghĩ rằng đó là điều đúng đắn ?” nếu thế thì sẽ còn rất lâu nữa một nền dân chủ mới có mặt ở Việt Nam.


Cũng theo du sinh Lê Trung Thành thì trong đám bạn bè của anh, không ít những người phản động.

 

Hà Giang, RFA
 

18/07/2009

  Hội đồng Comitium Sài Gòn 2 tổ chức khóa tập huấn liên hạt Junior hè 2009 tại Lasan Mai Thôn

SAIGÒN - Thứ bảy hôm nay ngày 18/07/2009 Hội đồng Comitium Sài Gòn 2 tổ chức khóa tập huấn liên hạt Junior hè 2009 tại Lasan Mai Thôn, quận Bình Thạnh, Saigòn.

Tổng số tham dự trại 228 người, trong đó có 194 Junior và 34 Ủy viên các hội đồng hướng dẫn và tổ chức.

Đúng 8h00 anh Đôminicô Đỗ Ngọc Phác trưởng Senatus Legio Việt Nam khai mạc. Anh rất xúc động được chứng kiến Junior tham dự đông đủ với tinh thần hy sinh và vâng lời của các cháu đến học tập để trở thành một Kitô hữu tốt sau này. Trong khi đó có rất nhiều người trẻ đang còn ngồi ở nơi này nơi khác ăn chơi lãng phí, anh chúc mừng khóa tập luyện kết quả tốt đẹp và chúc các Junior thâu lượm được tinh thần sống đạo theo gương của Mẹ Maria.

Anh Giuse Maria Nguyễn Đức Lâm, trưởng ban chuyên trách giới trẻ Legio VN, tiếp theo lời khai mạc của anh trưởng Sanatus, gởi đến các Junior lời chào thân thương và lời ca ngợi tinh thần sống đạo dũng cảm. Anh cũng khuyên các Junior hãy tận dụng những cơ hội hiếm có trong khóa tập huấn để hiểu biết và thực hành lời Chúa trong cuộc sống.

Buổi tập huấn tập trung 02 đề tài chính.

1. Thực trạng giới trẻ ngày nay, chủ đích của Legio Marie đối với cấp Junior
2. Với vai trò là tông đồ trẻ của Mẹ Maria - Hội viên Junior có nhiệm vụ gì? Đối với gia đình và xã hội và Giáo Hội.

Khóa tập huấn diễn ra rất sinh động sôi nổi qua những bài hát, trò chơi, thảo luận có thưởng

Sau đó các Junior dùng cơm trưa tại chỗ và nghỉ trưa.

Tiếp tục buổi chiều cũng không kém buổi sáng, các cháu thi đua trao đổi và phát biểu.

Đúng 16h30 cùng ngày, mội Junior nhận quà lưu niệm của khóa tập huấn và đọc kinh Bế Mạc.

Mọi người ra về trong niềm vui hân hoan trong Tình Yêu của Đức Kitô.
 

Phêrô Nguyễn Quang Ngọc

 

17/07/2009

  De La Salle brother drowns while rescuing youth

Vietnam -- A De La Salle mission in Cambodia has been left deeply saddened by the death of a Vietnamese confrere who died while rescuing a 15-year-old girl who fell into a river in Cambodia.

The girl, who fell into the Mekong River, survived.

Brother Dominic Phung The Minh, 28, and his catechism class students had been bathing in the river after Mass about 100 meters from Van Lich church when Nguyen Thi Ngoc Giau was caught in a strong current.

Brother Minh was swept away as he tried to rescue her.

The incident occurred on July 12, about 50 kilometers south of the Cambodian capital Phnom Penh, said Brother Joseph Nguyen The Anh, the deceased's confrere.

Brother Minh's body was found two hours later and taken to HCM City in Vietnam.

His coffin was laid out at the chapel at the congregation's Mai Thon center on July 14. About 200 priests, Religious and lay Catholics prayed and offered incense at the wake.

Eight local priests concelebrated Brother Minh's funeral the next day and he was buried at the De La Salle cemetery.

Brother Jean Baptiste Tran Dinh Hiep, 38, the head of the three-member community in Cambodia, said Brother Minh loved his work among local children.

"He taught them their lessons and catechism, played games with them and they went fishing together," he said.

Brother Hiep, 38, said the deceased brother offered poor students scholarships, visited poor families, providing food for them and helped to repair their houses.

"He lived in poverty among poor people and died for them," a tearful Brother Hiep said.

Paris Foreign Missions Father Olivier Schmitthaeusler, vicar general of Phnom Penh Vicariate, represented the vicariate and consoled Brother Minh's relatives and the congregation in Vietnam.

"We are inspired by Brother Minh's death and appreciate his work for the local Church," Father Schmitthaeusler said in Khmer. He tried his best to serve Vietnamese people there and bring God's love to many people, the priest noted.

Brother Minh was born on June 25, 1981 in the southern Vietnamese province of Dong Nai. He entered the Christian Brothers school in HCM City in 2000 and began his work with Vietnamese communities in Cambodia in 2006. Since then he had been stationed at Phum Sousom Kosal, Stung Mean Chey and Phnom Penh.

Source: UCANews
 

16/07/2009

  CÔNG AN HUYỆN THỐNG NHẤT TIẾP TỤC SÁCH NHIỄU GIÁO DÂN

Như tin đã đưa, ngày 13/07/2009 anh Nguyễn Văn Long nhận được giấy mời của công an huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai với nội dung cụt lủn là để “làm việc”. Theo giấy mời này, bộ phận gặp anh là “đội an ninh nhân dân” của công an huyện.

Nguyên nhân sự việc bắt đầu từ khi anh Long xây tượng đài Đức Mẹ La Vang trong vườn nhà mình, một việc làm bình thường của người giáo dân khu vực xóm Đạo Dốc Mơ, Gia Kiệm và qui định của pháp luật cũng không hề có điều khoản nào cấm cản. Nhà anh Long ở cách rất xa đường quốc lộ, con đường vào nhà anh chưa được trải nhựa nên rất khó đi, nhất là vào mùa mưa. Hai bên đường đi người dân trồng rất nhiều chuối và các loại hoa màu khác.

Anh Long vừa xây xong các trụ thiên bằng xi măng thì ông Nguyễn Quang, chủ tịch xã Gia Kiệm đã liên tục sách nhiễu anh, chửi bới và yêu cầu anh phải đập các trụ thiên này.

Tuy nhiên, nhận thấy sự phi lý trong những việc làm của ông chủ tịch xã và công an xã, công an huyện, anh Long đã kể chuyện này cho nhiều người biết và rất nhiều người dân trong khu vực anh ở đều biết việc này. Sự việc được phản ánh trên các phương tiện truyền thông nhiều chiều. Điều này làm cho ông chủ tịch xã Gia Kiệm (Nguyễn Quang) tức tối nên ông đã quyết định trả thù bằng cách kêu gọi, lôi kéo công an huyện vào áp đảo tinh thần anh Long và gia đình.

Ngày 13/7/2009 trưởng công an huyện Thống Nhất, thượng tá Ngô Văn Chiến, đã ký giấy mời anh Long đến “làm việc” vào lúc 8g00 ngày hôm sau 14/7/2009. Nhận thấy giấy mời này không liên quan đến mình, vì anh chẳng làm gì ảnh hưởng đến “an ninh nhân dân” và vì giấy mời của thượng tá Chiến không tôn trọng người dân khi chỉ đưa ra một lý do cụt ngủn là “làm việc” nên anh Long đã không ra công an huyện. Có lẽ các cán bộ huyện Thống Nhất đã quen với lối làm việc cửa quyền, hống hách, trịch thượng nên chỉ cần viết giấy mời như thế là buộc người dân phải đến.

Vẫn thói nào tật nấy, công an huyện lại tiếp tục sách nhiễu giáo dân. Ngày 15/7/2009 thượng tá Trần Sỹ Huỳnh đã gửi tiếp giấy mời lần 2 cho anh Long ra “làm việc”.

Không biết sự việc sẽ tiếp diễn ra sao trước hành động sách nhiễu giáo dân của chính quyền huyện Thống Nhất. Không biết đến bao giờ các “đầy tớ của nhân dân” kia mới biết tôn trọng người dân khi làm việc. Tại sao công an huyện Thống Nhất không dám viết rõ lý do mời anh Long? Phải chăng có điều gì khuất tất trong việc này!!! Chẳng lẽ dựng tượng trong vườn nhà mình mà lại ảnh hưởng đến “an ninh nhân dân” hay sao mà “đội an ninh nhân dân” được phô bày ra để đe doạ giáo dân?...

Mới đây, có một người khi khám bệnh bị phát hiện nhiễm virus cúm heo (H1N1). Lập tức gia đình anh ta bị công an đến bao vây, làm việc để điều tra nguyên nhân phát bệnh và cách ly để phòng bệnh cho những người chưa bị nhiễm! Việc này chẳng phải là việc của các chuyên viên y tế hay sao, hà cớ gì lại đưa công an đến để ra oai? Công an thì hiểu biết gì về lãnh vực y tế? Hay đây là thói quen thâm căn cố đế của nhà cầm quyền địa phương, hễ động một tí là đưa công an tới để muốn làm gì thì làm?...

Vụ việc ở Gia Kiệm hình như cũng đang diễn ra theo kiểu này.
 

15/07/2009

  Cộng sản và chứng hoang tưởng bị hại

Hoang tưởng bị hại là một bệnh lý về sức khoẻ tâm thần ở người. Các biểu hiện lâm sàng của con bệnh ở giai đoạn sớm rất khó phát hiện. Thậm chí đến bác sĩ chuyên khoa tâm thần cũng có thể nhầm lẫn giữa một người có tính cách cẩn trọng với một con bệnh tâm thần hoang tưởng bị hại, lúc nào cũng đề phòng một mối nguy hại xa vời nào đó…

Một trong những biểu hiện lâm sàng khác của con bệnh tâm thần hoang tưởng bị hại đó là biết che dấu, biết lý giải, biện minh cho hành vi của mình rất khéo léo, rất hợp lý… Chính vì thế có nhiều người không thể kết luận được đây là con bệnh cho dù chứng kiến nhiều biểu hiện kỳ cục của nó…

Con bệnh tâm thần hoang tưởng bị hại đương nhiên không bao giờ coi mình là người bệnh để chạy chữa mà còn dấu đi bệnh tật của mình… Và bệnh tình sẽ nặng dần cho đến lúc nó toàn phát thì thường có hành động giết người… Bởi từ hoang tưởng bị hại, con bệnh tâm thần này sẽ tấn công giết người để “phònh vệ chính đáng”… Tâm thần hoang tưởng bị hại không thể chữa trị khỏi hoàn toàn. Bệnh nhân thường là phải sống trong nhà thương điên đến lúc chết…

Nói đến người cộng sản trong quá khứ và cả hiện tại, người ta liên tưởng đến những kẻ mắc chứng tâm thần hoang tưởng. Hoang tưởng mình là vĩ nhân. Hoang tưởng mình có phát minh sáng chế. Hoang tưởng mình được yêu… Nhưng có lẽ tai hại nhất là hoang tưởng mình bị hại. Vì từ hoang tưởng bị hại người cộng sản đã giết hơn 100 triệu người vô tội gồm cả đàn bà trẻ em tay không vũ khí… Chưa kể đến những người lính của họ chết uổng, và những người lính bên kia chiến tuyến phải chiến đấu với những kẻ tâm thần sẵn sàng ôm bom tấn công liều chết…

Nạn nhân chứng hoang tưởng bị hại của cộng sản có rất nhiều và không loại trừ thành phần nào. Từ trí thức đến dân lao động. Từ kẻ ngoại bang đến đồng chí chung chiến hào với cộng sản. Thậm chí cả lưu manh cũng phải chết chỉ vì biết được quá khứ lưu manh của một cán bộ cộng sản nào đó (Xem hồi ký của Vũ Thư Hiên - Đoạn viết về Trần Quốc Hoàn).

Ngay như các tôn giáo vẫn tồn tại qua mọi chế độ chính trị, dù trong những giai đoạn thăng trầm nhất của họ, họ cũng chưa bao giờ chủ động tấn công ai… Vậy mà cộng sản cũng liệt họ vào diện kẻ thù không đội trời chung. Không thể dùng luật lệ hà khắc để tiêu diệt tôn giáo, thì cộng sản dùng xã hội đen tấn công khủng bố… Rồi đẻ ra các tu sĩ quốc doanh đặc tình công an, thậm chí đảng viên cộng sản… Nhưng đến một ngày đẹp trời nào đó mấy ông tu sĩ quốc doanh kia buột miệng nói ra một câu nào đó hợp lẽ đạo trái ý cộng sản, thì tức khắc cũng bị liệt vào diện kẻ thù thâm hiểm trèo cao chui sâu vào nội bộ cộng sản để đánh phá… Và án tử hình được thi hành không cần qua xét xử…

Cho đến hôm nay, lịch sử đã minh chứng từ trong học thuyết cho đến thực tiễn, chủ nghĩa cộng sản là một mớ lý luận phá sản. Nhà nước cộng sản là một cỗ máy giết người vô tội vạ. Người ta tự hỏi, không hiểu trong đầu những người cộng sản có cái gì, mà sự thực nhãn tiền đến thế vẫn không làm họ tỉnh ngộ ??? Tại sao người cộng sản nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, bốn phương tám hướng đều có thế lực thù định cộng sản cả ??? Thậm chí người cộng sản còn liệt cả đồng chí, trong chiến tranh vào sinh ra tử với nhau, nay cũng thành kẻ thù của chế độ, đem ra toà xét xử và nếu cần thì ám sát chẳng nương tay ??? Ở góc độ quốc tế, các quốc gia cộng sản đối xử với nhau cũng không khá hơn: Họ ôm hôn nhau đêm hôm trước, rồi cầm dao chém giết nhau ngay sáng hôm sau. Một tuần sau, họ lại có thể ngồi với nhau chúc tụng tình hữu nghị đời đời bền vững tài sản vô giá…Thật đúng là những hành động kỳ cục như của người điên không biết buồn vậy.

Khởi đầu kẻ sáng lập ra chủ thuyết cộng sản là Mác đã có các dấu hiệu của người tâm thần. Rõ nhất là lý luận về sự bóc lột giá trị thặng dư tư bản. Ngày nay thì ai cũng có thể nhận ra cái giá trị thặng dư đó, là giá trị chất sám (Chất sám công nghệ kỹ thuật + Chất sám kỹ nghệ quản lý…). Giá trị này nếu không được trả cho người tìm tòi, phát minh, phát triển, ứng dụng nó, xã hội sẽ không thể tiến lên được, vì có ai muốn làm không công???…

Vậy mà Mác đòi giá trị này phải trả lại cho công nhân. Nếu không trả cho công nhân là bóc lột. Công nhân đâu biết gì chuyện lý luận kinh tế chính trị, họ cũng không có khả năng phát minh sáng chế hay tổ chức quản lý điều hành mang tính cách mạng trên bình diện thế giới… Tự dưng được hưởng lợi họ vui vẻ nhận ngay… Thế là hàng trăm triệu đảng viên cộng sản thực thi lý thuyết kỳ cục này của Mác, làm cho nền kinh tế cộng sản đi vào ngõ cụt vì không ai muốn đầu tư chất sám… Kinh tế phá sản, chế độ cộng sản dù tàn bạo đến đâu cũng thành “bạo chúa ốm liệt giường” lực bất tòng tâm… Và sụp đổ không tiếng súng là do tự họ gây ra chứ chẳng phải thế lực thù địch nào cả…

Khi ứng dụng học thuyết cộng sản, những người cộng sản còn chế biến một cách tuỳ tiện chứ họ không làm theo nguyên mẫu của Mác. Vì Mác là lý thuyết gia, ông ta không dám đưa ra các mô thức giết người tàn bạo như nhà nước cộng sản đã làm. Những người cộng sản lấy học thuyết cộng sản của Mác để làm gốc lý luận hòng tập hợp đông đảo quần chúng lao động. Nhưng nếu chỉ thế, họ cũng khó mà giành được chính quyền vì còn có nhiều trí thức, nhiều người dân lao động, nhiều người có tôn giáo lấy làm khó hiểu về mớ lý thuyết rối rắm và vô luân của học thuyết này. Và để có thể cướp được chính quyền, những kẻ ứng dụng chủ nghĩa Mác dùng thủ đoạn giết người không gớm tay, giết tất cả những ai không theo cộng sản… Giết bằng luật lệ hà khắc chưa đủ thì giết bằng ám sát, bằng xã hội đen, bằng khủng bố… Những ai không theo cộng sản là kẻ thù của cộng sản, dứt khoát thế cấm bàn cãi.

Giết người để thu phục nhân tâm thì từ cổ chí kim chỉ có người cộng sản tự huyễn hoặc mình chứ chế độ nô lệ man ri đến thế cũng không mơ hồ về thủ pháp này. Nó cướp - giết để bắt người làm nô lệ để phục dịch nó chứ không phải để thu phục nhân tâm… Thế là những kẻ thực hành chủ nghĩa cộng sản mang theo mình đầy đủ những dấu hiệu lâm sàng của con bệnh tâm thần. Nhưng ban đầu là con bệnh tâm thần thể hung bạo. Tấn công giết chóc bất kỳ ai mà nó cho là cản trở nó giành chính quyền, cản trở nó xây dựng chính quyền xô viết, chính quyền nhân dân xã hội chủ nghĩa, từng bước tiến lên cộng sản chủ nghĩa… v.v

Khi chính quyền cộng sản đã giành được trên bình diện quốc gia, quốc tế. Người cộng sản bắt tay vào xây dựng xã hội không tưởng họ gọi là xã hội xã hội chủ nghĩa. Càng làm càng thất bại vì theo mớ lý luận của một người tâm thần viết ra. Các quốc gia văn minh thì xa lánh cộng sản vì thấy xã hội này rất quái gở. Người dân trong chế độ cộng sản bắt đầu nghi ngờ tính chất chân lý, tính chất hợp qui luật của cái xã hội này. Khi người dân lên tiếng đối chất với quan chức cộng sản, họ không thể lý giải cách hợp lý… Bị bế tắc về lý luận, rồi nghĩ đến những việc giết người vô tội vạ trong quá khứ, những việc tham nhũng đục khoét tài sản công bị quốc tế phanh phui không thể chối cãi… Cộng sản đương nhiên sợ hãi. Nếu cách mạng nổ ra, với những “quần chúng cốt cán” từng được cộng sản huấn luyện giết người không gớm tay, nay lại bị quan chức cộng sản bội ước cho về sống với dân đen thành ra uất hận quay lưng lại với cộng sản… chẳng có gì bảo đảm rằng đám quần chúng này sẽ chừa đảng viên cộng sản ra cả…

Thế là kẻ thù của cộng sản có ở khắp nơi. Nhưng nếu nói là người dân sẽ giết hết cộng sản để trả thù cho những gì cộng sản đã làm thì không đúng. Nhưng chắc chắn sẽ có một bộ phận người dân muốn làm việc này. Trước tiên họ là những người mà cộng sản gọi là “quần chúng cốt cán” - Biến chất. Họ mà giết người thì rất có nghề vì đã được chính cộng sản huấn luyện… Thứ đến là nạn nhân cộng sản, họ từng chứng kiến cộng sản giết cha ông họ khi xưa chỉ bằng một bản án tuyên từ mồm mấy ông bà “quần chúng cốt cán” chưa biết đọc biết viết… Chỉ biết làm theo lệnh đảng…

Kẻ tội ác tày trời đêm nhìn bóng trăng cũng tưởng kẻ thù rình ám sát… Nghĩ ngợi đề phòng lâu ngày hoá thành tâm thần hoang tưởng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Toàn là kẻ thù không đội trời chung, không thể thương lượng… Đến độ chỉ cần xuống thang đàm phán cũng là tự sát… Thế là phải tiếp tục cuộc phiêu lưu, và luôn cảnh giác đề phòng kẻ thù, đề phòng thế lực thù định bên ngoài, đề phòng cả anh em đồng chí đồng bào ngộ nhỡ họ bị thế lực thù địch lợi dụng nối giáo cho giặc… Ngay trong đội ngũ chính khách cộng sản cũng có ý kiến loé lên, hay là thử thương thuyết xem sao? Việc chấp nhận nội dung đàm phán đâu phải là bắt buộc? Lập tức ý kiến này bị liệt vào loại thế lực thù địch len lỏi vào trong hàng ngũ cộng sản… Và đã có một đạo luật cho phép an ninh quân đội (tổng cục 2) ám sát, giết ngay tức khắc không cần phải xin lệnh cho dù đó là cán bộ cao cấp đến cỡ nào…

Từ chỗ đề cao cảnh giác… đến chỗ lợi dụng duyên cớ để giết người là rất gần nhau… Trong thực tế người cộng sản vẫn lợi dụng việc đề cao cảnh giác, tuyên truyền về một nguy cơ nào đó, rồi đặt quốc gia vào tình trạng khẩn cấp, để giết người cho thuận tiện… Chính ông đại tá Nguyễn Khải cũng đã thừa nhận và cho bạch hoá vấn đề bằng tuỳ bút cuối đời của ông: “Đi tìm cái tôi đã mất”. Nhưng cứ làm như thế mãi thì thù oán sẽ chất chồng, người cộng sản sẽ gia tăng kẻ thù theo cấp số cộng. Và với tư duy của kẻ tâm thần hoang tưởng bị hại, kẻ thù của cộng sản sẽ được người cộng sản mở rộng theo cấp số nhân… Càng nhiều kẻ thù, người cộng sản càng phải đề phòng bằng các phương án. Càng ôm đồm phương án đề phòng, người cộng sản càng phải chi phí tốn kém. Chỉ riêng việc chi tiền bạc trang trải cho những phương án chống kẻ thù, chống thế lực thù địch rộng lớn của csvn chắc chắn sẽ làm cho nền kinh tế của nó vỡ nợ trong nay mai…

Lịch sử xã hội loài người chưa từng có một thế lực chính trị nào lại có lắm kẻ thù đến thế. Người cộng sản tự đặt phần còn lại của thế giới là kẻ thù của họ. Như thế vẫn chưa đủ họ còn đặt đồng chí của họ cũng là kẻ thù, chỉ vì những đồng chí này bày tỏ quan điểm khác với vài kẻ trong bộ chính trị đang nắm quyền lực tối cao. Đến thế họ vẫn chưa thoả mãn. Họ còn bày đặt ra cả những kẻ thù ảo không tên không tuổi hay tên tuổi rất mơ hồ nào đó ở một nơi rất xa, ở trên internet… Thật đúng là kẻ tâm thần hoang tưởng bị hại không hơn không kém.

Suy luận của người điên thì bao giờ cũng khác xa người thường… Và chỉ có những kẻ điên khùng mới giống nhau được mà thôi… Hãy nhìn xem người thầy - người đồng chí của csvn trong biến cố Tân Cương ngày 7/7/2009. Lại những lời cáo buộc kẻ thù, thế lực thù địch, những kẻ ly khai gây bất ổn, những kẻ chia rẽ dân tộc… Rồi sau đó là đóng cửa biên giới, cấm phóng viên báo chí, ban hành lệnh giới nghiêm… Giết người diệt khẩu… Vài nghàn người tay cầm gậy gộc mà lại có thể là kẻ thù nguy hiểm cho chế độ cộng sản phát xít như nước Tàu được ư ? - Thật quá lố. Rồi lãnh tụ cao cấp nhất của Tàu Cộng hứa sẽ trừng trị người bạo loạn bằng cả án tử hình – Trong khi chẳng ai bắt ông ta phải thề hứa gì cả. Hứa như thế để làm gì? Đúng là những kẻ điên cuồng quyền lực. Nhưng đáng khinh bỉ hơn là những lời tuyên bố ủng hộ đàn áp dân Tân Cương của csvn. Tầu cộng cũng chẳng lên tiếng bắt csvn phải tuyên bố gì cả. Vậy mà chúng cũng hùng hổ ra tuyên bố ủng hộ Trung Quốc trấn dẹp bạo loạn này nọ… Đúng là tư duy của những kẻ tâm thần hoang tưởng gặp nhau.

Cũng là bạo động sắc tộc – Hồ Cẩm Đào hãy mở mắt ra mà coi: Vào tháng 11/2005 nước Pháp phải hứng chịu một cuộc bạo động suốt 2 tuần lễ liền Tại thủ đô Paris, sau lan ra nhiều thành phố trên toàn quốc. Bắt nguồn từ việc cảnh sát truy đuổi làm 2 thiếu niên gốc Algreia nhập cư chạy trốn vào trạm biến thế và chết vì giật điện. Cuộc bạo động làm chết và bị thương hàng trăm nhân mạng trong đó có cả cảnh sát. Cả ngàn xe ô tô, tầu điện, cũng như nhà hàng bị đốt phá, riêng tại Paris có 315 ôtô bị đốt, thiệt hại hàng tỉ EURO… Cảnh sát Pháp cũng phải ra tay trấn áp… Cũng có hàng ngàn người bị bắt giữ… Nhưng chính phủ Pháp chẳng cấm báo chí, chẳng chụp mũ người dân nhập cư này là nghe theo súi dục của thế lực thù định, gây chia rẽ, làm bất ổn an ninh chính trị gì gì… Sau một hồi bạo động, người dân như tự cảm thấy “đủ”, họ tự dừng lại và giải tán. Có ai sống được bằng nghề đi đốt xe, đánh nhau trên phố đâu??? Ở một góc độ nào đó, phản ứng cách dữ dội cũng góp phần hoàn thiện cho công bằng xã hội… Văn minh của nhân loại là như vậy chứ không phải hùng hổ tự thề hứa sẽ trừng trị bằng án tử hình…

Một chủ thuyết được viết ra từ một người mắc chứng tâm thần ngộ nhận chân lý. Được những kẻ mắc chứng tâm thần hoang tưởng tự cho mình là vĩ nhân vồ vập và ứng dụng. Đương nhiên nó sẽ chuốc lấy thảm bại. Nhưng trong khi ứng dụng chủ thuyết cộng sản bằng bàn tay hung bạo, csvn đã kịp giết hàng chục triệu nhân mạng, đẩy dân tộc Việt tụt lùi hàng thế kỷ… Vì thế nó có rất nhiều kẻ thù – Và luôn điên khùng hoang tưởng sắp bị hãm hại, sắp bị trả thù. Không phải chỉ người cộng sản, mà bất cứ ai đặt mình vào tình thế là kẻ thù của cả nhân loại cũng sẽ hoá khùng bởi áp lực tâm lý... Một người lương thiện sửa đổi thói quen xấu mà còn khó khăn, phương chi kẻ tội phạm, điên khùng, hoang tưởng… Ai có thể đoán biết được trong đầu nó nghĩ gì? Cho nên hiếm hoi có một ông từng mắc chứng tâm thần hoang tưởng được Thượng Đế chữa khỏi. Vì “từng ở trong chăn” ông mới khảng khái mà nói rằng: "Cộng sản không thể thay đổi mà phải thay thế." (Boris Yeltsin).
 

Lê Sáng

 

15/07/2009

  Đại hội Giới Trẻ giáo hạt Cầu Rầm hè năm 2009

VINH - Ngày 14 tháng 7 năm 2009, Giáo hạt Cầu Rầm đã tổ chức đại hội mùa hè cho giới trẻ tại nhà thờ Cầu Rầm, thành phố Vinh, Nghệ An. Cùng tham dự đại hội với các bạn trẻ có tất cả các Cha trong hạt, đông đảo các tu sĩ nam nữ, chủng sinh và bà con giáo dân trong cũng như ngoài hạt.

Mặc cho thời tiết thành Vinh rất khắc nghiệt với gió lào hừng hực cháy bỏng, mặc cho đường xa cách trở và bao nhiêu bận rộn của công việc đời thường, làn sóng người ngày càng đông ồ ạt tiến về trung tâm của Giáo hạt. Tất cả đã tạo nên một không khí của ngày hội, không khí vui tươi phấn khởi của tuổi trẻ cho niềm tin yêu hy vọng, cho tình đoàn kết và hợp nhất; cho ơn gọi làm men, làm muối và ánh sáng trên một địa bàn rộng lớn, nơi các em đang sinh sống.

Với sự đón tiếp nồng nhiệt của các Cha, các tu sĩ nam nữ và các thầy cô giáo lý viên; nhất là với những lời chào mừng đầy yêu thương trước thánh lễ của Cha quản hạt Fx.Ant Hoàng Sĩ Hướng, mọi mệt nhọc của các bạn trẻ gần như được xua tan, sự hoà nhập, niềm vui, niềm tin yêu và hy vọng nhanh chóng lan toả rạng rỡ trên từng gương mặt. Hơn bao giờ hết và hơn ai hết, mỗi một người, cách riêng là các bạn trẻ Cầu Rầm đã cảm nghiệm được sâu sắc sức mạnh của Tình Yêu Chúa, sự đầm ấm và mạnh mẽ của tình người với nhau.

Chương trình đại hội với chủ đề "Mội trường giáo dục Gia đình Công giáo" đuợc chia làm ba phần chính: thứ nhất, thánh lễ khai mạc kính Đức Trinh Nữ Maria cầu nguyện cho các bạn trẻ tìm biết được ơn gọi của mình; thứ hai là thi học sinh giỏi giáo lý cấp giáo hạt và các môn thi thể thao khác và thứ ba là chương trình giao lưu văn nghệ cũng như thi đố kiến thức về môi trường giáo dục gia đình Công giáo. Chương trình này được xây dựng theo chủ đề năm linh mục của Giáo hội Công giáo hoàn vũ và năm giáo dục gia đình của Giáo hội Công giáo Việt Nam, cùng hướng đến năm thánh 2010 sắp tới của cộng đồng dân Chúa Việt Nam.

Để nhấn mạnh chủ đề của đại hội và cũng là mục đích quan trọng nhất mà các Cha trong giáo hạt Cầu Rầm tổ chức đại hội mùa hè cho các bạn trẻ, trong bài giảng lễ của mình, linh mục Fx.Ant Hoàng Sĩ Hướng đã nhấn mạnh: “Các bạn trẻ hôm nay biết rất nhiều thứ nhưng lại đánh mất đi một điều cốt yếu căn bản, đó là biết mình, biết phẩm giá cao trọng của mình đã được Thiên Chúa thông ban khi tạo dựng nên con người (St 1, 27). Do đó, người trẻ hôm nay bị chao đảo quay cuồng, mất phương hướng và cùng đường trước cuộc sống vốn lắm thử thách chông gai của thời đại”. Với niềm tin và lòng tín thác tuyệt đối vào sự quan phòng của Thiên Chúa, Cha giảng lễ đã nhắc lại lời của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II “đừng sợ”, hãy hiến thân cho Đức Kitô, chúng ta không những không mất mát gì mà còn được phong phú về mọi mặt – bình an và hạnh phúc đích thực. Chúng ta hãy tổ chức lại cuộc sống của mình, nối lại sự hiệp thông với Thiên Chúa, thiết lập quan hệ thân tình với anh em, chắc chắn chúng ta sẽ được sống đúng phẩm giá của mình, nhờ đó Danh Chúa được tỏ rạng.

Qủa thật, kinh nghiệm cho thấy các phẩm chất cá nhân và của cải vật chất không đủ để đảm bảo hy vọng, thiếu cơ sở để xác lập niềm tin. Chính trị, khoa học, công nghệ, kinh tế và tất cả các nguồn lực vật chất khác không đủ mang đến niềm hy vọng mà nhân loại nói chung, các bạn trẻ nói riêng hằng khao khát. Điều này được chứng minh bởi những hậu quả khủng khiếp của việc lãng quên Thiên Chúa. Hậu quả tất yếu là cô độc và bạo lực, bất mãn và mất đi lòng tin cậy, kết quả thường dẫn đến là sự tuyệt vọng. Đây là lý do giải thích thực trạng ngày càng nhiều người tìm về với tôn giáo, tìm về với bản thân mình để khám phá thế giới nội tâm, gặp gỡ Đấng đã tạo dựng nên mình. Sự có mặt đông đủ hôm nay của các bạn trẻ bất chấp mọi trở ngại là một bằng chứng hùng hồn cho lập luận chỉ có Thiên Chúa mới có thể thoả mãn khát vọng của con người.

Niềm tin yêu hy vọng đó được thắp sáng và bừng cháy trong suốt thời gian diễn ra đại hội. Ngay sau khi thánh lễ khai mạc kết thúc, các nhóm đã được phân công tập trung về các địa điểm đã được bố trí trước, bắt đầu cho việc sinh hoạt nhóm và tổ chức các môn thi: hơn 150 em học sinh giáo lý ưu tú tập trung thi học sinh giỏi giáo lý hạt năm 2009; đông đảo các bạn khác thi đấu và cổ vũ cho môn bóng chuyền, kéo co, đập bóng và các hoạt động thể thao sôi động khác.

Buổi tối, chương trình giao lưu văn nghệ giữa các giáo xứ xoay quanh chủ đề của đại hội đã được các đội văn nghệ trình bày đượm màu quê hương xứ sở mình. Đặc biệt, chương trình thi đố kiến thức về môi trường giáo dục gia đình Công giáo đã quy tụ rất đông các bạn trẻ tham gia, rất vui tươi và giàu giá trị giáo dục.

Được biết, giáo hạt Cầu Rầm có 5 xứ là Cầu Rầm, Yên Đại, Kẻ Gai, Trang Cảnh và Mỹ Dụ; sống tập trung chủ yếu ở thành phố Vinh, huyện Hưng Nguyên và thị xã Cửa Lò. Theo số liệu thống kê cuối năm 2008, hạt Cầu Rầm có 19.814 giáo hữu. Trong đó, Xứ Cầu Rầm có 5463 người; Kẻ Gai có 5066 người; Yên Đại có 4575 người; Trang Cảnh có 2555 người và Mỹ Dụ có 2155 người. Số lượng học sinh của Cầu Rầm là 6072 em, chiếm gần 30% dân số giáo hạt.

Đại hội mùa hè 2009 của giới trẻ Cầu Rầm kết thúc với giờ cầu nguyện Taizée rất tâm tình sâu lắng. Khi mà cảnh vật đã về khuya, không gian trở nên yên tỉnh, các bạn trẻ quỳ bên nhau dưới chân Thập Giá Chúa bày tỏ tâm tình mến yêu và cầu xin. Xin cho mỗi người trẻ biết đặt trọn niềm hy vọng vào Chúa; biết chạy đến với Chúa mỗi lúc gặp cảnh gian truân trong cuộc đời. Mọi người ra về lòng đầy niềm vui và hy vọng, trên môi còn hát nhẹ lời kinh hoà bình đầy quyết tâm dấn thân lên để làm men, làm muối và làm ánh sáng cho đời.
 

Tân Lập

 

14/07/2009

  Trại Hè 2009 cho Thiếu Nhi giáo xứ Gia An và Vũ Hòa

PHAN THIẾT - Hằng năm, vẫn theo thường lệ, Giáo xứ Gia an tổ chức sinh họat hè cho các em thiếu nhi, trong khuôn viên nhà thờ. Năm nay, khác biệt hơn khi có những anh chị em trong nhóm”Vào đời”, thuộc Giáo xứ Thanh Đa cùng đồng hành với em.

Chiều ngày thứ bảy, ngày 11 tháng 07 năm 2009, dù trời chiều đổ mưa, hơn 500 em thiếu nhi thuộc hai Giáo xứ Gia an và Vũ Hòa vẫn có mặt đông đủ để tham gia đêm lửa trại “Hiệp nhất”. Dưới sự hương dẫn tận tình của anh chị em huynh trưởng, các giáo lý viên, các em nhiệt tình tham gia vào các trò chơi. Không khí sôi động với những trò chơi dân gian, những hòa nhịp của những trái tim trẻ trung đầy khát vọng.

Sau những ngày học hành với những kỳ thi vất vả, các em lại được sống bên nhau qua những giây phút đầy ấn tượng. Những mỏi mệt dần tan theo thời gian của hai ngày đi trại. Đối với những em thiếu nhi kém may mắn, hay thuộc những vùng sâu, tương đối hẻo lánh, đây là dịp thuận lợi để được vui chơi trong cuộc sống tuổi thơ của mình.

Lm Giacôbê Tạ Chúc

 

14/07/2009

  Tín Hữu Việt Nam tại Áo Quốc hành hương kính Đức Mẹ Maria tại Lanzendorf

Chủ đề "Hiệp thông giữa các cộng đoàn"

LINZ, Áo quốc - Mùa hè đến, mang theo những tia nắng làm cho tiết trời trở nên ấm áp và dễ chịu. Những cánh rừng xanh tươi, trăm hoa đua nở khoe sắc quyến rũ; những chú ong chị bướm rời khỏi tổ của mình để thưởng thức hương và hút mật. Phía trên cao, các chú chim đang líu lo ca hót những bản nhạc thật du dương, làm cho khung cảnh vốn hiền hòa xinh đẹp lại càng thêm lãng mạng.

Cũng thế, theo truyền thống tốt đẹp, mỗi độ hè về, anh chị em công giáo Việt Nam tại thành phố Linz (Áo Quốc) hành hương kính Đức Mẹ Maria, đây cũng là dịp các thành viên trong cộng đoàn gặp gỡ, giao lưu và sống chung với nhau trong sự che chở của Mẹ hiền Maria. Năm nay, lần đầu tiên cuộc hành hương được mở rộng với sự tham dự mọi người công giáo Việt Nam trên khắp Áo Quốc, dưới sự hướng dẫn của linh mục Matthias Hoàng Vinh, thuộc dòng Augustinô.

14 giờ ngày 10.07.09, Những đoàn người ở khắp mọi miền Áo Quốc, từ Linz, Vienna, Salzburg, Tirol,… và có cả một số anh chị em từ München, Đức Quốc cùng về giáo xứ Tattendorf trong niềm hân hoan. Làng Tattendorf vốn nhỏ bé và yên tĩnh, hôm nay bỗng trở nên nhộn nhịp hơn, vui hơn. Người dân bản xứ niềm nở chào thăm và đón tiếp chúng tôi trong tình thương mến. Các cụ ông cụ bà, các anh chị, các bạn trẻ và các em thiếu nhi tay bắt mặt mừng thân mật và vui vẻ, cứ tưởng như tất cả đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi; mà đúng vậy, tất cả chúng tôi người Việt Nam, là anh chị em với nhau trong cùng một dạ Âu Cơ, và hơn thế nữa chúng tôi là con của Mẹ Maria, Mẹ Giáo Hội.

Sau đó mọi người cùng nhau dựng trại. Những thao tác thật nhanh nhẹn, chỉ trong chốc lát đã hình thành một vườn trại với nhiều kiều dáng và màu sắc khác nhau thật phong phú.

17 giờ 30 phút, cộng đoàn hiệp thông kính Đức Mẹ Maria qua tràng chuỗi mân côi và cao điểm là thánh lễ sau đó. Sau thánh lễ, cộng đoàn dùng cơm tối chung với nhau bên ngọn lửa ấm áp. Ngọn lửa này cũng chính là nơi anh chị em giao lưu, ca hát và nhảy múa thật vui vẻ. Vì tâm đầu ý hợp nên mãi đến khuya, 1 giờ sáng hôm sau, chúng tôi mới chia tay đi nghỉ đêm. Căn lều nhỏ bé hôm nay là mái ấm cho mỗi người, mỗi gia đình; khu vườn nhỏ bé trở nên một mái nhà chung cho tất cả mọi người.

9 giờ ngày 11.07.09, cộng đoàn sinh hoạt chung với nhau, trong khoảnh khắc này chúng tôi học hỏi về chủ đề "Hiệp Thông Giữa Các Cộng Đoàn". Vì hiệp thông giữa các cộng đoàn thật là quí giá và khẩn thiết cho mỗi người chúng ta. Một Giáo Hội không chỉ giới hạn nơi cộng đoàn mình sinh hoạt mà còn nới rộng và liên kết với các cộng đoàn khác để tạo nên một Giáo Hội Chúa Kitô phổ quát. Đề tài cũng chính là mối quan tâm của các vị chủ chăn, và cũng chính là mục tiêu mục vụ của Giáo Hội. Nó sẽ được triển khai một cách sâu rộng hơn vào buổi chiều cùng ngày.

12 giờ 30 phút, thánh lễ trọng thể được cử hành tại Giáo xứ Maria Lanzendorf - được dâng kính cho Đức Mẹ Maria sầu bi - do linh mục Matthias Hoàng Vinh chủ tế. Trong bài giảng, linh mục chủ tế chia sẻ về mầu nhiệm đau khổ. Vì mỗi người đều cất lên tiếng khóc khi chào đời, gặp nhiều khó khăn vất vả và thử thách trong cuộc sống, và sẽ vĩnh viễn ra đi trong sự tiếc nuối và khóc thương của người khác. Tất cả dường như được dệt bởi những giọt lệ vui buồn và hạnh phúc. Mẹ Maria là chứng nhân và cũng là nhân chứng của sự đau khổ. Mẹ đồng hành với con Mẹ - là Chúa Giêsu - từ lúc chào đời nơi hang đá nghèo hèn và lạnh lẽo, đến những nơi Con Mẹ đi loan báo ơn cứu độ và cao điểm là cuộc thương khó, cái chết nhục nhã trên thập giá và sự phục sinh vinh quang. Mẹ Maira không cất cho chúng ta khỏi đau khổ, nhưng Mẹ dạy cho chúng ta biết giá trị của đau khổ. Có trải qua đau khổ mới đón nhận được ơn cứu độ.

Sau thánh lễ, cộng đoàn được hướng dẫn tham quan ngôi thánh đường nổi tiếng này do thánh vương Leopold xây dựng năm 1669.

Sau đó chúng tôi trở về Tattendrof dùng cơm trưa. Rồi sinh hoạt chung với nhau để đào sâu hơn về đề tài "Hiệp Thông Giữa Các Cộng Đoàn", mà sáng nay đã đề cập đến. Trước tiên linh mục Matthias Hoàng Vinh nhấn mạnh rằng: tha nhân chính là yếu tố làm nên cuộc đời ta, vì "không ai là một hòn đảo" biệt lập. Một Thiên Chúa duy nhất nhưng Ba Ngôi: Cha, Con và Thánh Thần là hình ảnh của một gia đình, một công đoàn.

Vợ chồng cần có nhau, con cái có ông bà, cha mẹ và anh chị em. Rộng lớn hơn, cộng đoàn được hình thành qua sự hiệp thông và hiệp nhất trong thương yêu giữa các phần tử lại với nhau. Giáo hội là thân thể và Đức Kitô là đầu của thân thể ấy. Nghĩa là tất cả chúng ta là một trong Đức Kitô.

Kế đến chúng tôi chia ra thành từng nhóm nhỏ để thảo luận. Các tổ đã chia sẻ với nhau một cách chân thành, cởi mở và thẳng thắng, làm sao để giúp cho cá nhân và cộng đoàn được thăng tiến trong sự hiệp nhất yêu thương. Cộng đoàn được hình thành từ các cá nhân, và để có một cộng đoàn hiệp nhất thì mỗi người, trước tiên phải tu chỉnh chính mình, bỏ đi những ý riêng để đón nhận ý chung, cảm thông với người khác và giúp những người còn tự ti mặc cảm hội nhập với cộng đoàn trong tình tương thân tương ái. Mỗi người đóng góp, hay nói cách khác là cho đi những gì mình có thể, tất cả để làm vinh danh Chúa và phục vụ tha nhân.

Như Lão Tử dạy:

"Đài cao chín tầng

khởi từ nhúm đất con.

Đi xa ngàn dặm,

khởi đầu một bước chân."

Hay:

"Giải kỳ phân

Tỏa kỳ nhuệ

Hòa kỳ quang

Đồng kỳ trần."


Giải kỳ phân là xoá bỏ những ngăn cách. Tỏa kỳ nhuệ nghĩa là mỗi người phải học biết và cố gắng gọt bỏ những thói hư tật xấu, tích ích kỷ, để làm tỏa sáng ra những gì là tinh anh, thiện hảo. Hòa kỳ quang là mọi người cùng kết hợp, cộng tác và trao ban cho nhau những gì là tốt đẹp nhất, sáng ngời nhất của chính mình. Đồng kỳ trần nghĩa là mỗi người trong chúng ta nên nhớ và phải hiểu mình là những con người mang kiếp bụi trần như nhau. Điều đó được Đức Giêsu dạy và chứng minh một cách hùng hồn qua cuộc đời của Ngài, mà thánh Phaolo tông đồ đã thuật lại trong thư gởi tín hữu thành Philipphê: "Đức Giê-su Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: "Đức Giê-su Ki-tô là Chúa" (Phil 2, 6-11).

Khổng Tử cũng dạy rằng: "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân", nghĩa là những gì mình không muốn người khác làm cho mình, thì mình cũng đừng làm cho người ta. Điều này thật đúng, bởi như thế chúng ta sẽ không gieo rắc những tiếng xấu, những điều bất hạnh cho anh chị em của mình. Một cách tích cực hơn, Đức Giêsu cho chúng ta một khuôn vàng thước ngọc để xây dựng cộng đoàn trong tình thương và hiệp nhất: "Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta" (Mt 7, 12).

Nhưng để có thể cho, mỗi người cần phải có, vì có mới cho được. Muốn có, cần phải kín múc nơi các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể. Nơi ấy chúng ta sẽ đón nhận được sức mạnh nội tại và tình yêu vị tha, hầu chúng ta có thể vượt qua những trở ngại mà hân hoan phục vụ và xây dựng cộng đoàn một cách tốt nhất. Một cộng đoàn yêu thương là một Giáo hội hiệp nhất giữa các cộng đoàn trong Chúa Kitô.

Một chi tiết đã làm cho tôi thật cảm động - mà có lẽ các thành viên tham dự cũng cảm nhận được điều đó - tôi xin được phép chia sẻ ra đây, bởi tôi nhận ra đó là ân sủng vĩ đại mà Chúa đã thương ban cho cộng đoàn qua từ mẫu Maria. Một thành viên trình bày tổng kết cuộc thảo luận của nhóm mình cho cả cộng đoàn, sau đó nói về cảm nghĩ của mình và cuối cùng lên tiếng xin lỗi một thành viên khác - trong cộng đoàn mình phục vụ - trước cả tập thể. Hai người thật xúc động ôm nhau hoà giải trong dòng lệ. Hành động này không chỉ đã làm rơi nước mắt của hai thành viên mà còn làm cho tất cả mọi người nghẹn ngào!

Cao điểm của cuộc hành hương là đêm lửa trại. Mặt trời vừa khuất bóng sau những rặng núi, ngọn lửa trại được bừng cháy và bừng cháy lên mỗi lúc mỗi cao. Ngọn lửa sáng đã xua tan màn đêm vừa ập xuống, ngọn lửa đem lại hơi ấm cho từng người. Những bài hát câu hò, những điệu múa, những trò chơi sinh hoạt đã kéo chúng tôi lại gần hơn, sát nhau hơn và cái nắm tay như sưởi ấm con tim yêu thương của mỗi người. Như bài hát chủ đề Nổi Lửa Lên Nối Vòng Tay Lớn của nhạc sĩ Lê Đức Hùng: "Nổi lửa lên nối vòng tay lớn,… nổi lửa lên xua tan đêm đen, nổi lửa lên xua tan ngăn cách, … nối anh em xa xôi lại gần, nối anh em yêu thương đầy tràn,… nổi lửa lên xua tan ngại ngần. Nổi lửa lên cho tim hơi ấm. Nổi lửa lên nối liền con tim, nổi lửa lên nối lòng yêu tin, nối thêm xa yêu thương đồng loại, nối con tim ai đang lạc loài!"

9 giờ ngày 12.07.09, chúng tôi và cộng đồng người bản xứ cùng tham dự thánh lễ Chúa nhật chung với nhau, những bản thánh ca được kết hợp bởi hai dòng nhạc Áo - Việt. Điều này cũng nói lên tình hiệp thông giữa cồng đồng người Áo và người Việt trên mảnh đất hiền hòa và giữa lòng Giáo hội hiệp nhất yêu thương.

Những ngày hành hương kính Từ Mẫu Maria đã kết thúc, ngọn lửa trại cũng đã tàn, nhưng ánh sáng của ngọn lửa vẫn mãi soi trong tim mỗi người chúng tôi. Trước phút chia tay, chúng tôi ngồi lại với nhau trong tình thân ái. Mỗi người như muốn được gần nhau lâu hơn, bịn rịn với những cái bắt tay, những nụ hôn mà không nói lên lời. Trong giờ phút sâu lắng này không ai muốn nói lên hai chữ chia tay… Nhưng chúng tôi cũng phải tạm chia tay để về lại với đời thường, mang theo những bài học mới đã được đón nhận. Chúng tôi sẽ kể cho mọi người nghe những khảnh khắc ý nghĩa này và tin rằng những điều kỳ diệu của hôm nay sẽ là những điều tốt đẹp cho ngài mai. „Gặp nhau đây rồi chia tay, ngày vàng như đã vụt qua trong phút giây. Niềm hăng say còn chưa phai, đường trường sông núi hẹn mai ta xum vầy… Còn trong ta tình bao la.. Rồi suy tư lời đêm qua, dặn lòng hãy nhớ lời yêu thương nhắn về“. Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại vào mùa hè năm sau.

Linz, 12.07.2009
 

Tường Vũ

 

13/07/2009

  ĐTC Bênêđictô XVI đã nhấn mạnh về Sự Sống với ông Obama

Tin Tổng Hợp - Trong cuộc tiếp kiến ông Obama hôm Thứ Sáu ngày 10 tháng 7 vừa qua, ĐTC đã nhấn mạnh và khẳng định về việc bảo vệ phẩm giá của mọi người. Ngài không những nói thẳng rằng tiến bộ thật sự của con người tùy thuộc vào việc “bảo vệ và ủng hộ sự sống” mà còn bất ngờ tặng cho ông Ôbama Huấn Thị Dignitas Personae (“Phẩm Giá của một Người”), một tài liệu gần đây của Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin giải thích về lập trường của Hội Thánh về phá thai, nghiên cứu tế bào gốc lấy từ phôi thai, và những vấn đề sự sống khác.

Cha Federico Lombardi, phát ngôn viên Toà Thánh, đã cho biết rằng Ông Ôbama cũng bất ngờ tỏ ra nhượng bộ khi ông trình với ĐTC về quyết tâm “giảm thiểu số lượng phá thai và việc ông lắng nghe và tôn trọng những lập trường của Hội Thánh”.

Sau cuộc tiếp kiến, Tòa Thánh đã đưa ra một thông báo nói rằng cuộc đàm đạo được diễn ra trong vòng “thân mật”. Trước hết hai vị đàm đạo về “tất cả những vấn đề liên quan đến mọi người và đang là thách đố lớn cho tương lai của mọi quốc gia và cho sự phát triển đích thực của các dân tộc, như bảo vệ và ủng hộ sự sống, và quyền làm theo lương tâm.”

Gần đây ông Ôbama đã nói rằng ông sẽ đề ra một “câu về lương tâm vững chắc” để bảo vệ các bác sỹ Công Giáo và những người khác để họ không phải hành động trái ngược với đức tin của họ, nhưng người ta còn phải chờ xem ông hành động ra sao.

Toà Thánh cho biết rằng hai nhà lãnh đạo cũng đã bàn luận về vấn đề di dân và những vấn đề chính trị quốc tế, nhất là theo kết quả của Hội Nghị Thượng Đỉnh G8. Đồng thời hai vị cũng nói về hoà bình Trung Đông cùng những đề tài khác như đối thoại giữa văn hóa và tôn giáo, cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu và những ảnh hưởng của nó về đạo đức, an toàn về thực phẩm, sự phát triển về viện trợ, đặc biệt là cho Phi Châu và Châu Mỹ La Tinh, và vấn đề buôn bán ma túy, cũng như sự đóng góp của Hội Thánh Công Giáo trong các quốc gia đang mở mang và tầm quan trọng của việc giáo dục giới trẻ khắp nơi về giá trị của bao dung.

ĐTC đã tỏ ra vui mừng khi gặp ông Ôbama và ông Ôbama đã nhắc đi nhắc lại rằng ông rất hân hạnh được ngài tiếp kiến. ĐTC đã ký tên và tặng cho ông Thông Điệp mới nhất của ngài, Caritas in Veritate (Bác Aí trong Chân Lý), và một khung hình Quảng Trường và Đền Thờ Thánh Phêrô bằng khảm (mosaic). Còn ông Ôbama thì tặng cho ĐTC giây Stola mà Thánh Gioan Neumann (1811-1860), một Giám Mục Dòng Chúa Cứu Thế Hoa Kỳ thế kỷ thứ 19, đã được ĐTC Phaolô VI phong Thánh vào năm 1977, đã mặc.

Khi giã từ, ĐTC đã nói: “Tôi cầu nguyện cho ngài”. Ông Ôbama đáp lại: “Chúng tôi rất cám ơn và mong muốn có một quan hệ rất chặt chẽ giữa hai quốc gia. Cám ơn ngài rất nhiều và xin Thiên Chúa chúc lành cho ngài”.

Sau cuộc tiếp kiến ĐTXC, gia đình ông Ôbama đã thăm viếng các Hang ở Vatican và Nguyện đường Sistine, là nơi không mở cho khách thăm viếng.

 

PHAOLÔ PHẠM XUÂN KHÔI
 

12/07/2009

  Đàn áp dân chủ trong nước để tránh phật lòng Trung Quốc

Có một sự tương phản ngày càng rõ nét là giới lãnh đạo VN xem chừng như cố tránh làm phật lòng TQ dù Bắc Kinh gia tăng hành động lấn lướt bất lợi cho VN, thì hiện những nhà dân chủ trong nước ngày càng bị đàn áp nhiều hơn, kể cả những người vì có lòng với quê hương đất nước mà chống hành động ấy của Hoa Lục.

Cố tránh phật lòng

Chiều ngày 12 tháng sáu vừa qua, khi long trọng tiếp rước đoàn đại biểu Đảng CSTQ tại trụ sở Trung ương Đảng CSVN, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, theo lời báo điện tử Hà Nội Mới, lên tiếng “cảm ơn sự giúp đỡ to lớn mà Đảng, nhân dân TQ đã, đang dành cho VN...”

Cũng trong tháng rồi, Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, khi tiếp Đại sứ TQ Tôn Quốc Cường, đã nhấn mạnh rằng “tình hữu nghị truyền thống giữa hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước Việt-Trung là tài sản quý báu, cần hết sức giữ gìn và không ngừng phát huy mạnh mẽ”.

Cách nay không lâu, Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng lên tiếng với tờ South China Morning Post, bày tỏ hy vọng rằng VN và TQ hoàn toàn có khả năng giải quyết những tranh chấp âm ỷ về lãnh hải, sau khi Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm thực hiện quyết định của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết bằng cách ban thưởng Huân chương Lao động hạng nhì cho ông Vũ Dũng – hiện là Đại sứ VN tại LHQ – vì “đã có nhiều sáng kiến, tìm tòi giải pháp, đi tới kết thúc đàm phán và hoàn thành việc phân giới cắm mốc, giữ vững chủ quyền lãnh thổ”.

Trịch thượng lấn lướt

Nỗ lực vuốt ve như vậy của giới lãnh đạo VN dành cho Bắc Kinh diễn ra giữa lúc TQ xem như ngày càng có những hành động bành trướng bất lợi đáng ngại cho VN liên quan nhiều vấn đề, từ biên địa, lãnh hải, cấm ngư dân VN đánh cá trên vùng biển của mình, cho tới sự hiện diện - và đã “quậy phá” - của công nhân TQ qua dự án khai thác bauxite Tây nguyên, hàng TQ tràn ngập thị trường VN...

Điểm đáng lưu ý là có lẽ phản ứng quá yếu và có tính cách thủ tục của giới cầm quyền VN khiến mới đây, một nhân viên ngoại giao TQ tại VN vốn chỉ giữ chức vụ tham tán kinh tế-thương mại, ông Hồ Tỏa Cầm, dám chính thức lưu ý Hà Nội là phải khuyến cáo – thậm chí kỷ luật – các tờ báo VN đã xúc phạm đến chất lượng hàng hoá TQ một cách mà ông ta gọi là “thiếu tinh thần hữu nghị”.

Trong khi giới cầm quyền VN từng thực hiện đòi hỏi của Bắc Kinh là ra lệnh báo giới trong nước không được loan tải những tin gọi là nhạy cảm và gây bất lợi cho tình hữu nghị giữa 2 nước anh em “môi hở răng lạnh”, thì thái độ trịch thượng tiêu biểu như vừa nói của phía TQ khiến công luận trong và ngoài nước phẩn nộ.

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, một trong 2 tác giả có bài phân tích trên báo VN về sự độc hại cùng thủ đoạn gian lận của TQ trong việc bán hàng tại VN, lên tiếng với Đài ACTD như sau:

“Không ít lần báo chí Trung Quốc, rồi trên mạng Trung Quốc tung ra những tin thậm chí rất là thù địch với Việt Nam, ví dụ người ta đăng tải trên mạng china.com về cái chiến dịch mà người ta hình dung ra là có thể đánh chiếm Việt Nam trong vòng mấy chục ngày, hay là những điều nói không đúng về biển Đông, về biên giới thì đấy có phải là những việc tốt cho tình hữu nghị hay không, mà phía Trung Quốc có quyền làm thế.”

Đàn áp yêu nước

Trong khi đó, giới cầm quyền VN vẫn tiếp tục không khoan nhượng - và xem chừng như ngày càng mạnh tay hơn - đối với những người có tâm huyết với đất nước, nhất là những người chống hành động lấn lướt, bành trướng của Phương Bắc. Chẳng hạn như việc Hà Nội bắt giữ 2 nhà dân chủ Trần Anh Kim và Nguyễn Tiến Trung khiến công luận trong và ngoài nước mạnh mẽ phản đối.

Từ Huế, Linh mục Phan Văn Lợi, một thành viên điều hành Khối 8406 – Phong trào đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ VN – cho biết:

“Theo báo chí nhà nước thì hai người vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự. báo chí nói họ tham gia các Đảng phái chống lại nhà nước, ngoài ra Nguyễn Tiến Trung còn tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc.

Theo tôi thì việc tham gia các đảng phái của hai vị là phù hợp công ước quốc tế mà VN đã ký kết. Việc biểu tình chống Trung Quốc là hoàn toàn chính đáng.

Tôi hoàn toàn phản đối việc bắt hai người vì hai người này là hoàn toàn có lòng yêu nước.”


Nguy cơ bá quyền

Lên tiếng mới đây với báo Người Việt trụ sở tại California, Hoa Kỳ, giáo sư Stephen Young, chuyên gia về VN và khu vực Á Châu, từng thuộc giới điều hành tại một số đại học danh tiếng Hoa Kỳ, kể cả Đại học Harvard, nhận xét rằng “từ nhiều năm nay, giới lãnh đạo Hà Nội đã quyết định đi hẳn với Bắc Kinh chỉ nhằm đổi lại sự ủng hộ của TQ để họ tiếp tục cai trị”.

Vẫn theo Giáo sư Stephen Young, thì từ khi ông bắt đầu nghiên cứu về VN, chưa bao giờ ông “mang tâm trạng bi quan như bây giờ khi nhìn vào tình hình VN”. Hiện nay, theo ông, “chúng ta thấy TQ đang muốn bành trướng ảnh hưởng xuống phía Nam trong tất cả mọi lãnh vực, từ kinh tế, chính trị, văn hóa cho tới quân sự”. Và nhận định của ông là “VN đang đối diện nguy cơ lớn từ ‘Bắc Triều’”.

Lên tiếng với Đài ACTD hồi tháng rồi, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng thuộc Đại học George Mason, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ lưu ý rằng “... một điều kiện không có không được là các lãnh đạo VN cần phải nhất trí với nhau, các lãnh đạo VN cần coi nguy cơ bá quyền TQ là nguy cơ lớn nhất...”

Thanh Quang, RFA
12-07-2009

 

11/07/2009

  VIETNAM Church provides accommodation, food for exam candidates

SAIGON, Vietnam (UCAN) -- An innovative Church program here is helping students from poor backgrounds pass their exams and escape the poverty trap.

Several parishes give exam candidates, particularly those from rural areas, free food, accommodation, travel and even assist them in health care.

Such timely care for Nguyen Thi Hien by parish workers from Xay Dung church may have helped her realize her dream of entering university to study architecture.

The student, who was suffering from exhaustion, was given medical attention, food and accommodation by the parish on July 2.

Hien, 19, a Taoist from the central province of Ninh Thuan, said her family lives in poverty and her parents borrowed 2 million dong (US$110) from their neighbors so that she could pay for her examination.

"I want to study at a university to avoid poverty in the future," she said, but after arriving in Saigon, where the entrance exams were held, there was little left over for accommodation or food.

Parish workers took her to a clinic for medical treatment and even drove her to the exam venue.

Hien was among 100 women candidates who stayed at the parish while waiting to sit their exams.

Father Francis Xavier Nguyen Hung Oanh, parish priest, told UCA News the program at his parish aims to give safe accommodation and travel to female students who are newcomers to the city, and who may be easy prey for unscrupulous criminals.

Father Oanh said he started to provide free food, accommodation and travel to these women from other provinces in 2005 after he read reports of a young female student who was kidnapped and raped by three young men in Da Nang city, central Vietnam.

Father Oanh, 72, said women from rural areas are also easily kidnapped and taken to brothels, or are exploited by foreigners.

He said local Catholics prepare and serve food to candidates, and later bring them to their exam venues on motorbikes, or in buses and taxis.

Father Oanh, a former teacher at the Saint Joseph Major Seminary, said he also offers candidates tonics to boost their health for their exams.

Joseph Ngo Van Thinh, a parish council member, told UCA News that Xay Dung spends 80 million dong a year to provide accommodation to exam candidates.

Local Catholics donate food and cover other costs, noted Thinh.

Other parishes serve male candidates as well.

Father Joseph Vu Minh Danh, pastor of Tan Phuoc parish, told UCA News his parish has provided food, accommodation and travel to 1,200 college candidates attending college entrance examinations this year.

Father Danh said the program was one of the activities local Catholics are involved in to mark the Year of Christian Education, declared by Vietnamese bishops last year.

Eight parishes and religious congregations are taking part in the program.

Local media report that more than 2.1 million candidates will take this year's entrance examinations for universities and colleges on July 4-5, 9-10 and 14-15.

Source: UCANews
 

10/07/2009

  Hạ Nghị sĩ Loretta Sanchez lên án việc bắt giữ nhà hoạt động Nguyễn Tiến Trung

 

Văn phòng Hạ Nghị sĩ Loretta Sachez

08.07.2009

Washington D.C., Nữ Nghị sĩ Loretta Sanchez hôm nay đã công bố thông báo của mình liên quan đến việc bắt giữ Nguyễn Tiến Trung vào hôm thứ Hai, ông là một thanh niên người Việt hoạt động ủng hộ dân chủ có tiếng. Việc bắt giữ ông Trung vì "những hoạt động chống phá nhà nước" xảy ra ba tuần sau khi luật sư Lê Công Định bị bắt vì đã bảo vệ những người ủng hộ dân chủ và tự do ngôn luận ở Việt Nam.

"Đầu tuần này, các quan chức Việt Nam đã bắt giữ thêm một nhà hoạt động dân chủ vì ông đã lên tiếng chống lại thể chế chính trị đầy áp bức. Chính phủ Việt Nam tiếp tục sử dụng lực lượng công an của mình như một công cụ để dập tắt tiếng nói của các công dân Việt Nam, và tôi lên án những hành động này.

Vì Việt Nam tiếp tục bất chấp những quyền tự do dân sự và chính trị cơ bản, tôi kêu gọi các vị Nghị sĩ đồng nghiệp cũng như thành viên của các cộng đồng tại Hoa Kỳ và quốc tế, hãy kêu gọi Bộ Ngoại Giao đưa Việt Nam trở lại Danh Sách Các Quốc Gia Cần Quan Tâm Đặc Biệt. Trong lúc đó, tôi thực lòng mong mỏi các nhà hoạt động can đảm của quốc gia này tiếp tục cuộc đấu tranh bất bạo động chống lại sự đàn áp và trả thù chính trị."

Vào đầu ngày, Hạ Nghị sĩ Sanchez đã kêu gọi việc trả tự do cho ông Trung và những người ủng hộ dân chủ đang bị cầm tù ở Việt Nam trong một bài phát biểu tại hội trường Hạ viện. Dưới đây là phát biểu của Hạ Nghị sĩ Sanchez:


Đại biểu vinh dự Loretta Sanchez

Phát biểu tại Sàn Hạ viện về việc Bắt giữ Nhà hoạt động Việt Nam Nguyễn Tiến Trung

08 tháng Bảy, 2009

Xin cảm ơn bà Chủ tịch Hạ viện.

Tôi đứng đây hôm nay, vô cùng thất vọng và quan ngại về những việc bắt giữ liên tục đối với các nhà hoạt động dân chủ tại Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam tiếp tục trả thù phóng viên, bloggers, và nhưng cá nhân lên tiếng chống lại những vi phạm nhân quyền trong đất nước họ.

Hôm qua tôi được tin rằng ông Nguyễn Tiến Trung, một nhà chống đối trẻ và nổi tiếng đã bị chính quyền Việt Nam bắt giữ.

Ông Trung là lãnh đạo của Phong trào Thanh niên Dân chủ, một tổ chức tập hợp các người trẻ tuổi để yêu cầu thay đổi trong hệ thống chính trị ở Việt Nam.

Việc bắt giữ luật sư Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung vừa qua càng cho thấy Việt Nam vẫn tiếp tục bất chấp những quyền tự do cơ bản về dân sự, chính trị và tôn giáo.

Tôi kêu gọi các đồng nghiệp hãy lên tiếng vì những nhân vật can đảm này, những người tiếp tục chiến đấu cho quyền tự do cơ bản của con người bằng các phương pháp hoà bình và bất bạo động.

Xin hãy cùng tôi thuyết phục Bộ Ngoại giao đưa Việt Nam trở lại Danh Sách Các Quốc Gia Cần Quan Tâm Đặc Biệt.

Cám ơn Bà Chủ tịch Hạ viện, tôi xin nhường lời vì đã hết thời gian.


Source: Văn phòng Hạ Nghị sĩ Loretta Sachez

 

Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

 

09/07/2009

  Ân xá quốc tế vì Lê Công Định

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) vừa kêu gọi dư luận có hành động khẩn cấp để phản đối việc ông Lê Công Định bị rút chứng chỉ luật sư và cấm hành nghề.

Trong một thông cáo trên website của mình, Ân xá Quốc tế viết "ông Lê Công Định là tù nhân lương tâm và hiện không có tin tức gì kể từ khi ông bị bắt hôm 13/06".

"Ông Lê Công Định vẫn chưa được phép gặp thân nhân hay tiếp xúc bất kỳ luật sư bào chữa nào và tình hình sức khỏe của ông không ai biết."

Thông cáo viết tiếp: "Chính quyền Việt Nam đã tiến hành một chiến dịch tuyên truyền chống lại ông Định sau khi quốc tế gây áp lực đòi phải trả tự do cho ông".

Tổ chức theo dõi nhân quyền có trụ sở chính ở Anh này cũng kêu gọi những người quan tâm gửi thư cho Bộ trưởng Công an Việt Nam Lê Hồng Anh và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm, cũng như cho đại sứ quán Việt Nam ở các nước để bày tỏ quan ngại.

Ân xá Quốc tế cũng đề nghị gửi thư yêu cầu trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho ông Lê Công Định, cho ông quyền tiếp xúc gia đình và luật sư, được chăm sóc y tế nếu cần; và kêu gọi chính quyền thay thế hoặc sửa đổi các điều trong Luật hình sự năm 1999 vốn hình sự hóa hoạt động bất đồng chính kiến một cách ôn hòa.

Chiến dịch truyền thông

Trường hợp ông Lê Công Định vừa được nhắc tới trên truyền thông Việt Nam hôm thứ Tư 08/07.

Tường thuật buổi tiếp Viện trưởng Viện Công tố Đan Mạch Jorgen Steen Sorensen của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết chiều 07/07, Đài Tiếng nói Việt Nam cho hay Chủ tịch Triết đã giải thích về vụ bắt giữ ông Định.

Đài này trích lời ông Chủ tịch nói Việt Nam có đầy đủ bằng chứng cho thấy "Lê Công Định câu kết với thế lực bên ngoài, âm mưu lật đổ chế độ".

"Vì vậy, việc bắt giam Lê Công Định là hoàn toàn đúng pháp luật, không có chuyện bắt giam vì bất đồng chính kiến."

Những ngày qua, báo đài trong nước cũng tập trung nói về vụ bắt giữ hai nhân vật khác hôm 07/07 là Nguyễn Tiến Trung và Trần Anh Kim.

Báo Lao Động viết Nguyễn Tiến Trung "là người đưa Lê Công Định vào tham gia tổ chức phản động".

Báo Hà Nội Mới, trong bài viết hôm 08/07 dưới tựa đề "Ảo vọng ngông cuồng, hành vi nguy hiểm" thì kết luận: "Hành vi phản bội Tổ quốc và coi thường pháp luật của Nguyễn Tiến Trung và Trần Anh Kim sẽ phải trả giá thích đáng".

"Mong rằng đây sẽ là bài học cho những ai mang ảo vọng ngông cuồng, phá hoại sự ổn định, hòa bình của đất nước mà biết bao thế hệ người Việt Nam đã chung sức chung lòng để bảo vệ và gìn giữ."

Phản ứng của Đảng dân chủ Việt Nam

Tất cả các vụ bắt ở trên, theo thông tin loan tải trên báo Việt Nam, đều có liên quan tới Đảng Dân chủ Việt Nam mà chính quyền Việt Nam coi là "tổ chức phản động lưu vong do Nguyễn Sĩ Bình và Nguyễn Xuân Ngãi cầm đầu".

Từ Hoa Kỳ, ông Nguyễn Sĩ Bình nói với BBC hôm thứ Năm 09/07 rằng các động thái vừa rồi là hành động chính trị "tập trung nhắm vào đảng Dân chủ Việt Nam và răn đe những ai yếu vía hay chưa sẵn sàng nhất quyết nói chung".

Ông Bình cũng bác bỏ tin nói rằng Nguyễn Tiến Trung là đầu mối giới thiệu các nhân vật ở Việt Nam cho đảng Dân chủ ở hải ngoại.

Ông nói việc các nhà hoạt động "tìm tới nhau là việc bình thường".

"Hơn nữa, việc giới thiệu người hay ai quan hệ với ai trong sinh hoạt dân chủ ôn hòa không phải là hành vi vi phạm pháp luật."

Ông Nguyễn Sĩ Bình cho hay đảng này đang tìm cách vận động cho những người vừa bị bắt.

"Vận động gây áp lực lên Nhà nước Việt Nam để họ sớm trả tự do cho các anh chị em dân chủ bị bắt là việc chúng tôi đang tập trung. Áp lực bao gồm từ nhiều phía, từ các chính phủ có quan hệ với Việt Nam đến các đoàn thể xã hội và người dân yêu chuộng tự do, dân chủ, bình đẳng cả trong và ngoài nước."

Cho tới nay, vẫn chưa có phản ứng gì từ các chính phủ nước ngoài về vụ bắt giữ hai ông Nguyễn Tiến Trung và Trần Anh Kim, ngoại trừ các phát biểu của một số dân biểu Hoa Kỳ như bà Loretta Sanchez và ông Joseph Cao bày tỏ bất bình và nói sẽ kêu gọi Quốc hội can thiệp.

Source: BBC

 

09/07/2009

  THÊM MỘT LỜI KHUYÊN CHÂN TÌNH

Khi Luật sư trẻ tuổi Lê Công Định bị bắt, tôi có viết ngay “Một lời khuyên chân tình” nhờ công bố trên trang mạng Diễn đàn. Hôm nay tôi lại phải viết “Thêm một lời khuyên chân tình” sau khi Thạc sĩ Công nghệ Thông tin Nguyễn Tiến Trung trẻ hơn anh Định đã mới nhận tai nạn như của Định, và rồi có thể sẽ chịu số phận như Lê Thị Công Nhân trước đây.

Tôi hoàn toàn không quen biết cả ba vị đó - anh Nguyễn Tiến Trung, chị Lê Thị Công Nhân, anh Lê Công Định - nhưng tôi hoàn toàn biết rõ tình hình đất nước và hoàn cảnh dân tộc Việt Nam, và chính tôi và vài ba bạn bè tâm huyết cũng tìm cách cựa quậy (bằng ngòi bút, cố nhiên) mong cứu vãn một đất nước và một dân tộc đang thực sự trong cơn nguy biến. Vì thế mà có bài viết này, bài phân tích của một kẻ đồng cảm, cũng có thể là của kẻ “đồng thanh khí” nếu muốn dùng chữ của các cụ Đông kinh Nghĩa thục.

Nếu ở đây tôi nói có chỗ nào sai trái, mong các bạn trẻ tuổi cũng như các bạn cùng trang lứa chỉ bảo giúp.

Khi nghe tin Nguyễn Tiến Trung bị bắt giữ, tôi nghĩ ngay tới chuyện gì?

Tôi nghĩ ngay tới anh ấy trẻ, có học, tự tin và đẹp. Anh ấy khác hẳn thế hệ tôi khi vào đời. Tôi thuộc một thế hệ nếu có tự mình đứng lên được và có chút đóng góp gì thì cũng chỉ là cầu may. Vì thế hệ của tôi là thế hệ mầy mò trong kinh nghiệm giữa một xã hội tiểu nông tiến lên hiện đại hóa và lại còn bị súng đạn chẹn tay và bị thói xấu chẹn họng trong không biết bao nhiêu thì giờ vàng ngọc của một đời người.

Thế hệ tôi nhìn những người như Nguyễn Tiến Trung với một kỳ vọng. Tôi hoàn toàn tin chắc anh Trung, chị Công Nhân, anh Định không thuộc hàng những kẻ học hành chỉ nhằm nối dài sự tham nhũng; họ học cho dân tộc và cho đất nước. Và đã là học thật, thì phải có nhận thức mới và phải hành động. Tôi thật sự không hiểu nổi, vì sao ta không lên án một sự thờ ơ về chính trị trong thanh niên, vì sao không bớt sự sướt mướt hơi dư thừa trước cái chết của Michael Jackson, và lại lên án người đang vật vã tìm đường kéo đất nước và dân tộc ra khỏi cơn khủng hoảng kinh hoàng hiện thời?

Trong bài viết này, tôi lại “Thêm một lời khuyên chân tình” cốt gửi tới cả hai phái, những người như anh Trung, và những người chống lại anh Trung, chống lại tích cực, và cả chống lại tiêu cực - những bạn trẻ đang mắt nhắm mắt mở tìm chỗ học, chạy chỗ làm, kiếm chỗ trú chân nơi trần thế này và dăm chục năm nữa, các bạn đó rồi cũng sẽ thành một ông già 78 tuổi như tôi hôm nay, bao ảo mộng tan tành, bao lý tưởng tốt đẹp hủy hoại.

Đất nước ta và dân tộc ta đang trong cơn đại khủng hoảng về tinh thần! Hãy thẳng thắn và thành thật chấp nhận sự thật đó đi!

Không cần đi đâu xa, chỉ cần đọc các tít báo của một tờ VietNamNet đi đúng “lề bên phải” hoặc vài ba tờ tự xếp ở “lề bên trái” là đủ thấy tình hình ra sao. Hãy nhìn những em bé sáu tuổi tròn, em nào cũng xinh cũng ngoan và thông minh, nhưng giao các cháu vào tay ngành Giáo dục thì mười hai năm sau chúng sẽ biến thành những người Việt không biết nói tiếng Việt, những người của Thời đại Thông tin chỉ biết chơi ghêm, những thiếu niên cục cằn thô lỗ chỉ biết cúi đầu hô vang khẩu hiệu “thanh lịch” song mở mồm ra là chửi tục, và sểnh ra là vặt trụi hoa công viên…

Cái gì ngăn cản một sự đối thoại chân tình giữa nhà cầm quyền và lứa thanh niên như Nguyễn Tiến Trung, Lê Thị Công Nhân và Lê Công Định? Theo tôi, hãy nhìn vào và giải quyết ba nguyên nhân sau.

Thế hệ đi trước hãy khiêm nhường hơn nữa, hãy biết chấp nhận trí tuệ của lớp thanh niên sẽ “đổi gác” cho mình, và hãy biết hợp tác với lớp trẻ. Với cả hai phía, xin hãy tránh quá khích. Thế nào là quá khích? Không chấp nhận người đối thoại, đàn áp người đối thoại (mong nó chết đi cho rảnh) đó là quá khích.

Muốn khiêm nhường thì thế hệ đi trước phải thực sự trong sáng về đạo đức. Hãy chống tham nhũng thực sự đi, và tự nhiên bạn sẽ hiểu được lớp trí thức trẻ. Hãy học hành thật sự đi chứ đừng chạy vạy lấy học hàm học vị, và tự nhiên bạn sẽ hòa hợp được với lớp trí thức trẻ. Hãy ngừng dạy dỗ kẻ khác, hãy ngừng giả dối, và tự nhiên bạn sẽ hiệp tác được với lớp trí thức trẻ.

Sau cùng, xin hãy đối thoại thay vì đàn áp. Đối thoại thì sẽ cùng nhau chung lưng đấu cật chống lại cuộc đại khủng hoảng về tinh thần. Đối thoại thì mới cùng nhau đoàn kết chống được đại họa ngoại xâm đang cận kề ở cửa ngõ - và không chỉ ở ngoài cửa ngõ!

Xin hãy chủ động tổ chức Hội nghị Diên Hồng thế kỷ XXI, và tên tuổi các bạn sẽ lại nằm trong sổ vàng của đất nước và dân tộc! Xin hãy nghĩ đến hạnh phúc của mọi người, hãy nghĩ đến nỗi lòng những người đàn bà trong đời một Nguyễn Tiến Trung, một Lê Thị Công Nhân, một Lê Công Định - trước hết hãy thật lòng nghĩ tới bà mẹ của Nguyễn Tiến Trung đi - và các bạn sẽ có những hành động được ghi trong sổ vàng Lạc Hồng!

Lý Trí sẽ thắng! Tình cảm dân tộc sẽ thắng! Tình nghĩa con người sẽ thắng!

Hà Nội, ngày 9 tháng 7 năm 2009
 

Phạm Toàn
 

07/07/2009

  Đập phá Tu viện DCCT Nha Trang để xây Nhà hàng khách sạn

Nha Trang -- Khách sạn Hải Yến trước đây là Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Nha Trang. Sau biến cố 75 miền nam được giải phóng, các tu sĩ đã được nhà cầm quyền cộng sản "giải phóng" khỏi tu viện rồi biến tu viện thành khách sạn, biến nơi dâng lễ trong nhà nguyện tu viện thành sàn nhảy.

Sau một thời gian, có lẽ những kẻ tự nhận là "chuyên chính vô sản" thấy cần khuếch trương công việc làm ăn và có lẽ cũng cần xóa đi dấu vết cơ sở tôn giáo cứ sờ sờ ra đó nên "người ta" đã cho đập phá và xây dựng thêm nhà hàng khách sạn Viễn Đông. Và nay thì tiếp tục đập phá để "cải tạo, mở rộng" khách sạn Viễn Đông.

Mặc dù các linh mục tu sĩ DCCT Nha Trang đã nhiều lần gởi đơn thư khiếu nại nhưng có lẽ "nén bạc đâm toạc tờ giấy" nên các ban ngành liên quan vạn tuế mù câm điếc !

Kính thưa các cha, các thầy, các soeur và bạn đọc. Nhân tiện viết tin này con xin chia sẻ chút suy nghĩ. Con thấy bây giờ nhiều dòng tu lắm. Dòng nào cũng nói đi với người nghèo, chăm sóc người nghèo, giáo hội của người nghèo ... người nghèo cứ như là người mẫu được lăng-xê quảng cáo cho các dòng tu, cho Giáo Hội. Như thế khi các tu sĩ cũng bị lấy đất chiếm nhà như dân oan trên khắp đất nước thì chắc phải vui lên vì đang đứng cùng một hàng ngũ với người nghèo, người bị áp bức, vác đơn, vác chiếu lặn lội đi đòi công lý ... như họ.

Chúng ta mang tiếng là đứng chung một hàng ngũ với người nghèo đấy, nhưng vấn đề là người nghèo có "đóng dấu xác nhận" chúng ta là người của họ hay không. Chiên của ta có nghe tiếng ta hay chúng coi ta như "người lạ" đồng sàng dị mộng ? Ngày nào cũng đi ngang qua Ủy Ban Nhân Dân nhưng nhân dân có coi đó là cái Ủy ban của họ không, ngày nào cũng gặp Công an nhân dân nhưng nhân dân có coi đó là công an, những người giữ an ninh cho họ không ... Ngày nào cũng gặp tu sĩ khấn khó nghèo (xịn hơn là dán mác nghèo nhiều) nhưng dân nghèo có coi tu sĩ là người của họ không. Nếu không thì không khéo lại trở thành "tu sĩ nhân dân" đại loại như ủy ban nhân dân, công an nhân dân, báo nhân dân ...
 

07/07/2009

  BÀN VỀ VIỆC GIÁM ĐỊNH "PHẢN ĐỘNG"

Trong một lần trả lời phòng vấn đài RFA, tôi có nói rằng việc tòa án chỉ dựa vào kết luận giám định để đi đến phán quyết một người nào đó phạm tội tuyên truyền chống Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (NNCHXHCNVN) là việc làm hết sức tùy tiện và thiếu khách quan. Tôi cũng nói rằng, ranh giới giữa quyền bày tỏ chính kiến đối lập và tuyên truyền chống nhà nước là hết sức mong manh. Người bày tỏ chính kiến đối lập dễ bị phạm vào tội này. Mới đây rất nhiều báo đài Việt Nam đưa tin có đoạn: “kết quả giám định cho thấy, tài liệu của Lê Công Định có nội dung phản động, tuyên truyền chống NNCHXHCNVN”. Trong bài viết này tôi xin bàn về một số khía cạnh pháp lý của “kết luận giám định” trong những vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.

Kết luận giám định là lời nhận xét có tính chất khẳng định của người hiểu biết chuyên môn khoa học, kỹ thuật được cơ quan tiến hành tố tụng trưng cầu để kết luận về vấn đề được yêu cầu giám định. Người giám định chỉ kết luận về chuyên môn khoa học đối với vấn đề được yêu cầu giám định chứ không có nhiệm vụ kết luận là bị can, bị cáo có thực hiện hành vi phạm tội hay không. Trong trường hợp cơ quan tiến hành tố tụng không đồng ý với kết luận giám định thì có thể yêu cầu giám định bổ sung hoặc giám định lại. Tôi xin được nhắc lại rằng: “KẾT LUẬN GIÁM ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC PHÉP XÁC ĐỊNH MỘT NGƯỜI NÀO ĐÓ CÓ PHẠM TỘI HAY KHÔNG”.

Ở góc độ pháp lý, hiện nay đa số các chuyên gia luật gia luật sư đều cho rằng kết quả giám định là một dạng chứng cứ. Tôi không hoàn toàn đồng ý với quan điểm này vì một trong những thuộc tính của chứng cứ là tính khách quan, mà hiện nay các cơ quan giám định của Việt Nam đều do nhà nước thành lập. Ở Việt Nam chưa có tổ chức giám định tư nhân hay tổ chức giám định phi chính phủ. Thực tiễn áp dụng cho thấy, các quy định về giám định còn nhiều hạn chế, vướn mắc, nhất là vấn đề giám định lại. Các quy định còn thiếu và chưa cụ thể, gây khó khăn cho việc áp dụng, dẫn đến việc giải quyết nhiều vụ án bị kéo dài, nhiều vụ án thiếu chính xác, có vụ án dẫn đến tình trạng oan sai. Chính vì vậy mà nghị quyết số 08-NQ/TW của Bộ Chính trị đã nêu yêu cầu phải hoàn thiện các tổ chức giám định tư pháp và pháp luật về giám định tư pháp.

Trở lại vụ Lê Công Định, kết quả giám định: “CÁC TÀI LIỆU CỦA LÊ CÔNG ĐỊNH CÓ NỘI DUNG TUYÊN TRUYỀN CHỐNG NNCHXHCNVN”. Nội hàm của câu kết luận này cho thấy cơ quan giám định đã mặc nhiên thay toà án phán quyết luật sư Lê Công Định “có tội”. Điều này hết sức vô lý tùy tiện và thiếu khách quan.

Không riêng về vụ Lê Công Định mà hầu hết các vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN thì kết luận giám định đều ghi rất giống nhau, đại ý: “Tài liệu phản động, có nội dung chống nhà nước... hoặc lời lẽ có tính kích động lôi kéo, nội dung xuyên tạc đường lối chính sách...”

Trong vụ Phạm Bá Hải – tổ chức Bạch Đằng Giang, một luật sư đồng nghiệp của tôi mạnh dạn đề nghị: triệu tập giám định viên để tranh luận về kết luận giám định các tài liệu của tổ chức Bạch Đằng Giang có chống NNCHXHCNVN hay không. Tại tòa tôi cũng đã từng đề nghị giám định lại vì cho rằng các kết luận giám định không khách quan. Tất nhiên cả hai yêu cầu của chúng tôi không được tòa án chấp nhận. Kết quả Phạm Bá Hải bị xử 5 năm tù giam. Các vị có biết giám định viên ấy là ai không? “Anh ấy” làm cán bộ của: “Phòng xuất nhập khẩu”... gì đó thuộc Sở Văn Hóa Thông Tin Tp.HCM. Tôi hay nói đùa với bạn bè rằng: “Chính các giám định viên của Sở Văn Hóa Thông Tin đã cho nhiều nhà hoạt động dân chủ đi tù chứ không phải tòa án”.

Tôi có một anh bạn là mục sư truyền đạo. Ngài thường cho in ấn Kinh Thánh để tặng cho bạn bè anh em. Ngoài ra, Ngài thường tặng nhiều kinh thánh cho nhiều vị lãnh đạo cấp cao của nhà nước. Thế là bị khởi tố và đi tù. Cũng may, các cán bộ giám định viên của Sở Văn Hóa Thông Tin không thể nào giám định được các cuốn Kinh Thánh nên Ngài đã được đình chỉ vụ án và được trả tự do. Tưởng đã thoát rồi thì cơ quan giám định tâm thần của Sở Y Tế ra kết luận giám định: “Ngài bị tâm thần”. Với kết luận giám định này, mặc dù là người bình thường – một mục sư khả kính, Ngài không còn cách nào là vào “nhà thương điên” để “điều trị”.

Tôi xin kể một ví dụ khác để thấy sự tùy tiện trong việc giám định: Vào khoảng tháng 3 năm 2009, rất nhiều báo đài Việt Nam đều đưa tin: “Luật sư Lê Trần Luật có dấu hiệu lừa đảo, ăn quỵt, trốn thuế...” Trong những thông tin đó tôi đặc biệt chú ý một thông tin trên TTXVN: “Cơ quan chức năng đã có kết luận giám định số 70 là tôi chống NNCHXHCNVN và cục an ninh đã làm việc với Bộ Tư pháp”. Tôi nghĩ: “Quái, tôi đâu có làm ra hay tàng trữ tài liệu nào đâu mà có kết luận giám định...”. Đến giữa tháng 4, tôi liên tục nhận được giấy mời làm việc của cơ quan an ninh “Vì vi phạm công nghệ thông tin”. Tôi nói: “Các anh có nhầm không, tôi rất dốt vi tính, tìm một chữ A cả phút không thấy sao lại vi phạm công nghệ thông tin”. Họ cho tôi xem kết luận số 70, trong đó họ trưng cầu các bài bào chữa của tôi, bài bào chữa của Lê Công Định và một blogger tên gọi là Anh Ba Sài Gòn. Kết luận giám định dành cho ba chúng tôi đều giống nhau “phản động”, “chống NNCHXHCNVN”. Tôi nói: “Bài bào chữa là quan điểm của tôi biện minh cho thân chủ được tòa án cho phép và được trình bày công khai tại tòa, các anh giám định làm gì”. “Nếu giám định như vậy chẳng lẽ tòa án – những người trong Hội đồng xét xử đều là đồng phạm của tôi hay sao”. Tôi tức quá và nói tiếp: “Cho tôi một bản giám định để tôi khiếu nại các ông giám định viên này vì các ông ấy kết luận tôi phản động và công khai đứng về phe dân chủ. Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ biết phe XHCN, phe dân chủ là phe nào? Mà kết luận như vậy có nghĩa là nhà nước này là nhà nước độc tài hả? Vậy ông giám định viên đó “phản động” chứ không phải tôi”. Cách đây mấy hôm, cơ quan an ninh Việt Nam khẳng định khởi tố luật sư Lê Công Định không phải vì những bài bào chữa, tôi thở phào nhẹ nhõm vì những bài bào chữa của mình. Không biết giờ đây kết luận 70 đó giờ đây dùng để làm gì và nằm trong quy trình tố tụng nào.

Đây là quy trình tố tụng của những vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.



Với một quy trình như vậy, thật khó cho luật sư khi bảo vệ cho thân chủ của mình là những người bị cáo buộc về tội tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.

Chỉ hy vọng rằng, họ vô tội trước công luận!

Sài Gòn, 7/7/2009

 

Luật sư Lê Trần Luật
 

07/07/2009

  Khóa Huấn Luyện Huynh trưởng cấp 1 ''Vươn Lên'' tại giáo hạt Phương Lâm, Giáo phận Xuân Lộc

XUÂN LỘC - Ngày 4 &5/07/2009: Ý tưởng tổ chức khóa huấn luyện này được khởi đi từ sự gợi ý của Đức Giám Mục giáo phận, Đaminh Nguyễn Chu Trinh về việc “ Huấn luyện Huynh trưởng và thành lập Phong trào Thiếu nhi Thánh Thể”. Không chỉ gợi ý, mà Đức Giám mục còn cung cấp những tài liệu cần thiết cho công tác đào tạo huấn luyện này.

Từ tháng 3/2009, Linh mục Giuse TẠ Như Tuyền, Đặc trách Giáo lý giáo hạt Phương lâm, Chánh Xứ Bình Lâm, đã lên kế hoạch và thực hiện việc huấn luyện. Bắt đầu ngài gữi tài liệu cho các giáo xứ tham khảo, và kêu gọi các giáo xứ gữi giáo lý viên tham gia khóa huấn luyện tại giáo hạt. Đối với những xứ không tham gia được và có yêu cầu, ngài cũng tích cực gữi các huấn luyện viên đến trợ huấn.

Sau ba tháng chuẩn bị, vào hai ngày 4&5 /07/2009, Giáo hạt Phương Lâm đã tổ chức Sa Mạc Huấn Luyện Huynh trưởng cấp 1 Vươn lên I/2009 tại giáo xứ Quang Lâm với sự tham gia của 386 sa mạc sinh, thuộc 13 giáo xứ trong hạt.

Để có thể đến kịp giờ khai mạc và tham gia trợ huấn cho sa mạc huấn luyện này, vào lúc 3 giờ sáng ngày 4/7/2009 linh mục Giuse Phạm Đức Tuấn, Tuyên úy Liên đoàn Anrê Phú Yên Giáo phận TPHCM và các Huấn luyện của liên đoàn đã lên đường đi Phương Lâm…

Vào lúc 7giờ 30, Nghi thức chào cờ và khai mạc Sa mạc Vươn lên I/2009, với chủ đề Ơn Gọi & Sứ Mạng Huynh Trưởng diễn ra trong bầu khí trang nghiêm trật tự.

Linh mục Sa Mạc Trưởng Giuse Tạ Như Tuyền bày tỏ niềm cảm kích hân hoan khi được tiếp đón Linh Mục Tuyên Úy Liên đoàn Anrê Phú Yên. Ngài bày tỏ niềm ước mong đào tạo khối huynh trưởng vững mạnh có khả năng đem lửa yêu thương đến các Thiếu nhi là những Công dân số Một của Nước Trời, ngài đã không ngại khó và chuẩn bị mọi việc cho sa mạc huấn luyện này từ ba tháng qua. Giờ đây để thực hiện ước mong đó Ngài long trọng đặt tên và Tuyên bố Khai mạc Sa mạc Vươn Lên- MạnhTiến.

Bài hát Chủ đề sa mạc được cất lên với những cử điệu và tiếng vỗ tay, trong bầu khí vui tươi làm vang động cả bầu khí núi rừng của khuôn viên giáo xứ Quang Lâm. Như ánh hồng vươn lên khi hừng đông chiếu sáng, các sa mạc cùng tiến bước vượt qua mọi gian khó trong hành trình sa mạc, hai ngày sắp tới

Trong lời chúc mừng sa mạc, linh mục Giuse Phạm Đức Tuấn khiêm tốn đáp từ: Việc giáo dục Kitô giáo cho các thiếu nhi là việc chung của Giáo hội, Phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể với Tôn chỉ và phương pháp huấn luyện chuyên biệt đã đào tạo nhiều công dân tốt và nhiều kitô hữu kiên toàn, bằng chứng là có nhiều thiếu nhi trong phong trào ngày nay đã thành đạt trong xã hội cũng như có nhiều cha tuyên úy và tu sĩ xuất thân từ thiếu nhi Thánh Thể. Ngài ước mong sa mạc thành công, các huynh trưởng thu được nhiều kiến thức để hoàn thành tốt ơn gọi và sứ mạng Chúa giao.

Sau nghi thức khai mạc cha Tuyên úy liên đoàn Anrê Phú Yên phụ trách ba bài khóa liên tiếp cho ba tiểu sa mạc để rồi sau bửa cơm trưa, ngài đã vội lên đường trở về thành phố HCM để kịp công tác mục vụ tại giáo xứ Thái Bình, vào chiều thứ bảy và ngày chủ nhật...

Dù thời tiết nóng, các sa mạc sinh vẫn cố gắng lắng nghe và tiếp thu bài khóa. Co lẽ để làm mát dịu bầu khí hay sao mà mây xám kéo đến che kín bầu trời, các trưởng Phương Lâm trong khi xếp củi cho đêm Lửa Thiêng Thánh Thể bày tỏ nỗi lo ngại: Nếu trời mưa thì không thể đốt lửa, nhưng các trưởng Sàigòn tin tưởng khẳng định: Gió Thánh Thần sẽ xua đi mây đen, trời sẽ quang vì qua bao nhiêu sa mạc, trời chỉ mưa khi sa mạc kết thúc. Sa mạc tại giáo phận Kontum, trời không mưa trong suốt ba ngày, mặc dù những nơi gần đó tại địa phương mưa rất to, và rõ rệt nhất là sa mạc tại giáo xứ Quang Lâm này vào ngày 30 /4 và 1/5 vừa qua trời vẫn nắng; cho đến khi bế mạc, trời mưa rất to khiến các trưởng Sài Gòn bị giữ chân lại sau một tiếng đồng hồ mới có thể lên đường về.

Và niềm tin của các trưởng Sài gòn đã được chứng minh. Giờ Lửa thiêng Thánh Thể diễn ra dưới bầu trời trong thanh, đầy sao. Trong nghi thức Mang Lửa Về Tim từng đoàn sa mạc sinh với nến sáng trên tay đã di chuyển vào Nhà thờ Chầu Thánh Thể thật sốt sắng.

Sa mạc diễn ra trong hai ngày với 39 bài khóa cho ba tiểu sa mạc, những giờ giảng xen kẻ với các sinh hoạt băng reo, trò chơi vũ điệu trong bầu khí thánh kinh giữa thiên nhiên dưới bóng mát các cây, ẩn sau các vách đá. Phương pháp này giúp cá sa mạc sinh dễ tiếp thu các khóa, dù thời tiết nóng, trời không chút gió.

Qua những chặng đường của hành trình sa mạc từ phút đầu tiên Chúa gọi Abraham, đến Môsê, các Ngôn sứ trong Cựu Ước, bước qua TânƯớc với khung cảnh Chúa Giêsu kêu gọi và tuyển chọn các tông đồ và huấn luyện các ông, sa mạc sinh hiểu được ơn gọi của mỗi huynh trưởng, đồng thời cũng nhận thức mình phải sẵn sàng đáp trả và theo Chúa như thế nào.

Có thể là các sa mạc sinh còn rất bỡ ngỡ trước cung cách giảng dạy giáo lý, bằng phương pháp giáo dục của phong trào về hai phương diện siêu nhiên và tự nhiên nhưng các bạn đã nhanh chóng nhận ra rằng: Thiếu nhi ở tuổi hiếu động,dư thừa năng lượng, nhất là các em Au không thể tập trung quá lâu để có thể ngồi nghe các anh chị dạy lý thuyết, nhưng cần phải có những bài ca ý lực, trò chơi, sinh hoạt vui trong bầu khí Thánh Kinh, các em mới có thể dễ hiểu và nhớ những chân lý các anh chị muốn truyền đạt.

Hành trình sa mạc kết thúc ở trạm Hướng về công đồng Vaticanô II, để học hỏi về Sắc Lệnh Tông Đồ Giáo Dân. Cha Sa Mạc trưởng trưởng nhắn nhủ: Tất cả những ai mang danh Kitô hữu đều phải là ánh sáng cho trần gian, là muối men cho đời, đem Tin mừng Chúa đến cho trần gian. Trong tinh thần” Giới trẻ phải làm tông đồ trước tiên và trực tiếp cho giới trẻ ( Sắc lệnh tông đồ giáo dân số 12).Thiếu Nhi ThánhThể được thiết lập vì Thiếu nhi, vì những công dân số một, những công dân ưu đãi của Nước Trời. Chính Chúa Giêsu đã phán “Chỉ những ai giống như trẻ nhỏ nầy mới được vào Nước Trời. Mỗi huynh trưởng có nhiệm vụ hướng dẫn các thiếu nhi làm công tác Tông đồ đem Tin Mừng Chúa cho người khác, có nhiệm vụ thắp lên trong đới mình Anh Lửa TìnhYêu để rồi lan tỏa tình yêu cho những người đang sống. Dù nhỏ bé, mỗi thiếu nhi có nhiệm vụ đóng góp ngọn lửa TìnhYêu để làm bùng cháy lên Anh lửa Chúa muốn gieo vào trần gian nầy, đó là Anh Lửa TìnhYêu.

Qua những chặng đường trong hành trình sa mạc, có thể các sa mạc sinh cảm thấy mình chưa thực sự là muối men cho đời. Từ bao lâu nay, tuy mang danh Giáo lý viên nhưng chúng ta chưa hoàn phụng sự Chúa bằng cả nhiệt tâm, chưa hoạt động vì ước nguyện làm cho Danh Cha cả sáng. Giờ đây chúng ta cần xét lại mình và ứớc gì Chúa Giêsu Thánh Thể luôn đồng hành với các bạn và Nhờ ơn Chúa soi dẫn, mỗi người chúng ta định hướng lại cuộc đời mình để sống đúng căn tính Kitô hữu là muối men cho đời, là ánh sáng cho trần gian.

Sa mạc kết thúc bằng Nghi Thức Sai Đi: Lên Đường là mệnh lệnh Chúa Giêsu ban cho các tông đồ, các Môn đệ khi Ngài sắp về trời, kết thúc sứ mạng tại thế. Chúa Giêsu muốn các Tông đồ các Môn đệ, các Huynh trưởng và bất cứ ai đã gặp Ngài đều được tham dự và tiếp nối CôngCuộc Cứu Độ của Ngài. Ngày nay Giáo Hội Nhiệm Thể Chúa Kitô cũng nhắc lại mệnh lệnh của Chúa Giêsu Ra Đi Rao Giảng Tin Mừng như Sắc LệnhTông Đồ Giáo dân đã dạy. Giờ đây, nhận thức được Ơn Gọi Làm Huynh Trưởng và tinh thần sẵn sàng ĐEM CHÚA ĐẾN VỚI THIẾU NHI VÀ ĐEM THIẾU NHI ĐẾN VỚI CHÚA, các sa mạc sinh đã sốt sắng cử hành Nghi thức SAI ĐI

Qua hai ngày làm vang động Núi Rừng Phương Lâm, sa mạc kết thúc, để lại trong lòng mỗi thành viên những hình ảnh tốt đẹp về những hy sinh tận tụy và dấn thân tích cực giúp sa mạc diễn ra và kết thúc tốt đẹp.

Cha sa mạc trưởng còn hứa: Bất cứ khi nào các giáo xứ cần sự hỗ trợ huấn luyện của hạt, hạt sẽ sẵn sàng đáp ứng.

Không phải tham gia sa mạc hai ngày là đủ để các bạn trở thành huynh trưởng giỏi. Những kiến thức lĩnh hội nơi sa mạc chỉ là những bước khởi đầu gợi ý cho các huynh trưởng tự đào luyện mình. Để chu toàn nhiệm vụ hiện nay là tạo cho các thiếu nhi một bầu khí mới lành mạnh, phấn khởi, thích nghi cởi mở để hướng dẫn các em trong lối sống đạo tích cực, tự nguyện, ý thức; đồng thời gây nơi các em tinh thần Tông đồ dấn thân cao độ để hiên ngang đem Chúa đến với môi trường sống ( Điều 6, Nội qui Tổng Liên Đoàn TNTT) các huynh trưởng sẽ phải học hỏi và học hỏi luôn như lời nhắn nhủ của Cha Hạt trưởng. Các huynh trưởng sẽ không quên Tôn chỉ của Phong trào là Sống Lời Chúa và kết hợp với Chúa Giêsu Thánh Thể trong sự Cầu nguyện, Rước Lễ, Hy Sinh và làm Tông Đồ.

Ước mong các huynh trưởng không quên bài hát: ” Một ngày là huynh trưởng suốt đời ta là huynh trưởng”

Nguyện xin Chúa Giêsu Thánh Thể là lý tưởng của phong trào luôn đồng hành với các huynh trưởng.
 

Xuân Nguyên

 

07/07/2009

  Gần 300 em được tuyến khấn trong PT Thiếu Nhi Thánh Thể tại giáo xứ An Phú

HÀ NAM - Giáo xứ An Phú thuộc Tổng giáo phận Hà Nội có nghi lễ tuyên khấn cho 285 em Thiếu Nhi Thánh Thể ngày ngày 05 tháng 07, 2009.

Mặc dù trời mưa, nhưng ngay từ sáng các em đã có mặt đông đủ với những tiếng cười nói thật hồn nhiên, đơn sơ. 7h00 các em được đón tiếp, tập hát sinh hoạt, băng reo thật vui: Thiếu Nhi - hy sinh; Với thiếu nhi - không gì khó; Càng khó - càng hay; Khó để mà - thắng, thắng, thắng. 8h00 ôn lại nghi thức tuyên khấn. 8h30 tập hát. 9h00 đón chào Cha Giám Đốc Thiếu Nhi Thánh Thể (Cha Giuse. Maria Vũ Thanh Cảnh chính xứ Nam Định, Trưởng ban Thánh Nhạc Tổng Giáo phận Hà Nội).

Đúng 9h00 Xe ôtô chở Cha Giám Đốc dừng tại sân nhà thờ xứ An Phú. Cha Giám Đốc tiến vào nhà thờ với trong những tiếng kèn, tiếng pháo tay không ngớt, cùng với những lá cờ xanh đỏ vẫy chào, những băng reo: hoan hô Cha Giám Đốc - Chúc mừng Cha Giám Đốc và những tiếng hát: Hân hoan đoàn con vui mừng đón Cha, cảm tạ hồng ân của Chúa bao la. Hôm nay đoàn con mừng ngày Cha đã tới, đem sức sống mới cho đoàn chúng con. Sau khi cùng với các em cầu nguyện, Cha Giám Đốc ngỏ lời chào với các em… và Ngài hỏi các em: trời mưa thi vui hay buồn? Các em nhanh nhẹn trả lời: “buồn”. Nhưng Ngài đã cất lên bài hát: “ hồng ân Chúa như mưa như mưa, rơi xuống đời con miên man miên man…” Sau đó Ngài mời gọi các em hãy học theo gương Thánh Phanxico khó khăn rằng: Chúa muốn mưa con cũng muốn mưa, Chúa muốn nắng con cũng muốn nắng. Tất cả đều là hồng ân Chúa.

9h30 Thánh lễ tuyên khấn được bắt đầu bằng việc rước đoàn đồng tế với những tiếng kèn, tiếng trống thật trang trọng, cùng với những tiếng hát đơn sơ chân thành của các em thiếu nhi: Chúng con về nơi đây dâng ngàn tiếng ca. Chúng con về nơi đây để tạ ơn Thiên Chúa. Qua bao tháng năm mong chờ…. Cùng đồng tế với Cha Giám Đốc Thiếu Nhi là Cha Giuse Trịnh Duy Hưng … Đặc trách xứ An Phú.

Trong bài giảng Cha Giám Đốc đã chia sẽ với các em: Bài Tin Mừng hôm nay khởi đầu thì vui, nhưng kết thúc thì buồn. Vui vì Chúa Giêsu trở về quê hương với lòng yêu thương và quyền phép, Ngài đã giảng dạy tại hội đường, nhiều người nghe thì rất đỗi ngạc nhiên. Buồn vì chính những bà con thân thuộc, những người ở quê hương của Chúa lại không tin Ngài. Chỉ vì họ có cái nhìn định kiến, pha một chút ghen tị nên họ đã không tiếp đón Chúa. Để rồi Đức Giêsu phải bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi." Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. Người lấy làm lạ vì họ không tin. Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy. Tiếp đến Cha giám Đốc mời gọi các em hãy đảo ngược cái nhìn đó. Không có cái nhìn định kiến, không có sự ghen tị thì ta sẽ được tự do cảm nghiệm những cái đẹp, cái tốt, cái hay trong cuộc sống. “Một cũng chấp, hai cũng chấp, chất chứa trong lòng chi cho khổ - Trăm điều bỏ, ngàn điều bỏ, thong dong tấc dạ vậy mà vui”. Và Cha Giám Đốc nói tiếp: Con tim phải luôn yêu thương. Vì tim ghét ghen là tim héo hon, tim ghen ghét là tim úa tàn. Tim xanh xao là tim thiếu máu. Tim ghen ghét là tim ghét ghen. Ngài mời gọi các em hãy sống yêu thương, khiêm nhường để trở nên những thiếu nhi ngoan, nên tông đồ của Chúa và trở nên một Giêsu nhỏ.

Sau Kinh Tin Kính là nghi thức tuyên hứa. Thứ nhất là các em thiếu nhi tập sự cấp I và cấp II, sau đó là các em nghĩa sĩ, tiếp đến là các em tông đồ đội trưởng. Các cấp lần lượt đước tuyên hứa, sau đó các em lên nhận khăn, nhận huy hiệu thiếu nhi và hôn cờ đoàn. Nghi thức tuyên hứa diễn ra thật trang trọng và linh thiêng với tiếng hát: “Giờ đây con đứng trước thánh nhan, khấn hứa một phen. Dù trong gai góc, trong khó khăn, quyết giữ lời nguyền. Lòng con vì yêu Chúa không hề ngơi, thề hứa hôm nay. Hằng đem bầu tâm huyết không hề vơi, mà giữ mọi ngày…”. Sau đó Cha Giám Đốc đã tiếp nhận các em vào các cấp trong phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể. Ngài mời gọi các em hãy cố gắng sống mỗi ngày mỗi tốt hơn theo khẩu hiệu của thiếu nhi là: Cầu nguyện - rước lễ - hy sinh - làm tông đồ.

Sau thánh lễ, đại diện các em thiếu nhi cám ơn Cha Giám Đốc, cám ơn Cha xứ, và cộng đoàn. Cha Giám Đốc tặng mỗi em một tấm ảnh để lưu niệm trong ngày tuyên khấn. Nhân dịp này Ngài cũng mời gọi các em đăng kí vào lớp ơn gọi trong giáo xứ.

Tưởng cũng nên biết, Lớp ơn gọi của Giáo xứ An Phú được thành lập hơn một năm nay do Cha Đặc Trách Giuse Tịnh Duy Hưng và các thày Chủng sinh. Lớp ơn gọi với con số là 120 em. Trong các dịp hè và các ngày thứ bẩy chủ nhật trong năm, các em nữ được gửi đén các nhà dòng lân cận để thực tập. Các em nam được chia thành từng nhóm đến ở nhà xứ để thực tập. Sau ngày lễ tuyên khấn chắc chắn các em còn xin đăng kí đông hơn nữa.

Được biết Giáo xứ có đông ơn gọi, Cha Giám Đốc rất đỗi vui mừng. Ngài đã khích lệ, tặng quà cho các em và cho các em may áo đồng phục.

Thánh lễ kêt thúc thật tốt đẹp trong nghi thức sai đi với bài hát: “Thần khí Chúa đã sai tôi đi, sai tôi đi loan báo Tin Mừng…”
 

Tin Yêu

 

06/07/2009

  Lễ Ra Mắt Tân Ban Thường Vụ và Tân Ban Mục Vụ các Giáo Đoàn

Chúa Nhật 05/07/2009 Tân Ban Thường Vụ và Tân Ban Mục Vụ nhiệm kỳ 2009 - 2012 chính thức ra mắt tại các Giáo Đoàn Miller, Mt. Pritchard và Bankstown qua những nghi thức tuyên xưng Đức Tin và tuyên thệ trước bàn thờ. Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Tổng Giáo Phận Sydney hân hoan chúc mừng Tân Ban Thường Vụ, Tân Ban Mục Vụ các Giáo Đoàn và các Hội Đoàn, Đoàn Thể, Ban Ngành trong Cộng Đồng của nhiệm kỳ mới 2009 - 2012.

Ngoài ra Cộng Đồng cũng chúc mừng Lễ mừng kính Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Bổn Mạng Chi Hội Các Bà Mẹ Công Giáo, Giáo Đoàn Mt. Pritchard ngày 21/06/2009 và Lễ mừng kính Thánh Tử Đạo Anê Lê Thị Thành Bổn Mạng Chi Hội Các Bà Mẹ Công Giáo, Giáo Đoàn Lakemba ngày 04/07/2009

Diệp Hải Dung

 

 

 


 

05/07/2009

  Đại Hội Giới Trẻ kỳ III tưng bừng khai mạc tại Pyramid trường Đại học Long Beach California

LONG BEACH, LOS ANGELES - Khoảng trên 1.500 bạn trẻ đã tới tham dự Ðại Hội Giới Trẻ VYC lần thứ III được tổ chức trong khuôn viên của trường California State University Long Beach trong ba ngày 3, 4 và 5 Tháng Bảy, 2009. Họ đến từ khắp nơi trên toàn nước Hoa Kỳ và cũng có một số bạn trẻ đến từ rất xa mãi tận Âu châu hay Úc châu để cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm và sống niềm tin và đào sâu hướng đi cho tương lai của mình.

Những lá cờ trên các bậc thang dẫn vào tầng trên của Pyramid phất phới tung bay trong nắng ấm, đang mời gọi các bạn trẻ hăng hái tiến về đây nhận diện, chia sẻ cảm nghiệm và tuyên xưng đức tin rất cần thiết cho hành trình của các bạn. Với chủ đề "Đừng sợ!" đã nói lên cho các bạn biết rằng hành trình cuộc sống còn dài và có những thủ thách, nhưng có Chúa và anh chị em cùng tiến bước thì không có chi phải sợ cả.

“Đừng sợ!” là lời Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II vẫn thường dùng để khích lệ giới trẻ trong suốt cuộc đời dẫn dắt đoàn chiên Chúa của Ngài. “Đừng sợ!” là lời mà Chúa Giêsu đã nói để khích lệ các Tông Đồ khi Ngài còn sống với họ, và cũng chính là những lời đầu tiên của Chúa sau biến cố Phục sinh. Tin mừng của Chúa Kitô thúc bách chúng ta “đừng sợ,” nhưng mạnh dạn kính mến Thiên Chúa và can đảm yêu thương anh chị em đồng loại.

Lời dẫn nhập trong Sách Hướng Dẫn của Đại Hội VYC III mà mỗi bạn trẻ đều nhận được khi ghi danh tham dự, giải thích rõ cho các Bạn như sau:

"Trong cuộc sống hôm nay có thể chúng ta phải đối đầu với nhiều sợ hãi và cám dỗ. Nơi làm việc, trong gia đình, ngoài xã hội, đâu đâu Đức Tin của chúng ta cũng thường bị thử thách. Thách đố thường nhất là chúng ta phải phân định điều đạo lý khỏi những gì được xã hội coi là đúng hay hiển nhiên. Những gì thế giới coi trọng không chắc đã hợp với niềm tin Kitô. Sống chứng nhân cho Đức Tin Công giáo dễ dàng bị coi là ngược đời. Vì vậy, nếu chúng ta trung thành sống Đức Tin, chúng ta sẽ phải đương đầu với những lần chúng ta không “ăn rơ” với láng giềng, bạn đồng nghiệp, bạn bè, và đôi khi cả thân nhân của mình.

Thiên Chúa biết hoàn cảnh của mỗi người chúng ta, với những thiếu sót và khó khăn của từng người. Chính vì vậy, Chúa ban cho chúng ta ơn can đảm để chúng ta có thể sống trước Thánh Nhan và phụng sự Ngài trong bình an. Nhờ ơn Chúa, chúng ta có thể can đảm sống tin yêu, phó thác vào Chúa và làm chứng nhân cho Ngài. Chúa ban ơn sức mạnh giúp chúng ta chinh phục sự nhát đảm, vượt thắng cám dỗ và gian nan để sống theo Thánh Ý Chúa.

Đại Hội Giới Trẻ Việt Nam (VYC III) ước mong trở thành cơ hội quy tụ giới trẻ Công Giáo Việt Nam đang sinh sống ở Hoa Kỳ và các nơi khác để khích lệ nhau đáp lại lời tín thác của các Đức Thánh Cha: Đừng sợ! Chúng ta không ngại nhận mình là người Công Giáo, tuyên xưng Đức Tin của mình, và rao giảng Đức Tin đó cho đồng loại. Ở thành phố Long Beach, CA này, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng, chia sẻ và cảm nghiệm sự hiện diện và tác động của Chúa Thánh Thần trong Giáo Hội. Chúng ta sẽ nhìn thấy một Giáo Hội thực sự là Thân thể của Chúa Kitô, một cộng đoàn sống động và tràn đầy tình yêu, một sự hiệp thông bắt nguồn từ niềm xác tín vào Đấng Phục Sinh” (lời ĐTC Benedictô XVI)

... VYC III nhằm mục đích giúp các bạn trẻ thêm can trường sống Đức Tin, biết kính mến và phụng sự Chúa, làm chứng nhân cho Thiên Chúa, và sống theo Thánh Ý Ngài."


Trong bài chủ đề cho đại hội, LM Trần Ðức Hùng, vị tuyên úy đầu tiên của VYC và hiện vẫn tiếp tục ân cần đồng hành với đại hội, đã nhấn mạnh:

“Phải nói rằng lời mời gọi ‘Ðừng sợ!’ của Ðức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã phát xuất từ một tâm hồn bén rễ thật sâu vào hành trình ba nhịp ‘Nhận Diện, Tuyên Nhận và Công Bố Ðức Tin’ của ngài... Với ba nhịp cầu “Nhận Biết, Tuyên Nhận, và Tuyên Xưng Ðức Tin,” chủ đề VYC 3 là một thách đố mà ban tổ chức đề ra cho chính mình và cho các tham dự viên. Với tất cả những công khó và cố gắng để thực hiện đại hội, tôi cho rằng, chính ban tổ chức đã thể hiện một cách mạnh mẽ và cụ thể chủ đề này trong nhiều tháng qua, và đặc biệt trong cuối tuần này."

Nghi thức khai mạc Đại Hội

Các vị lãnh đạo Hội đồng Liên tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ, một số vị đại diện chính giới, quí quan khách đại diện các đoàn thể đã đến tham dự nghi thức khai mạc VYC III lúc 1 giờ 30 chiều ngày 3 Tháng Bảy, 2009. Trong phần chuẩn bị, Linh Mục Ðồng Minh Quang và Giới Trẻ Vùng Bay đã giúp mọi người cùng tham gia vào các băng reo, các bài hát sinh hoạt Anh ngữ, và những điệu múa trẻ trung. Khi tập những cử điệu cho bài hát chủ đề “Tôi Tin - I Believe,”. Ngay cả quý quan khách cũng cùng hòa mình với các em và thực hiện những cử điệu sinh hoạt trẻ trung này.

Sau đó, mọi người đã lắng lòng để chính thức bước vào lễ khai mạc. Mở đầu là lễ chào quốc kỳ Việt Mỹ, và phút mặc niệm. Ðoàn Văn Nghệ Hồng Lạc đến từ San Jose, như hai lần đại hội trước, đã mang tiếng trống thiêng về trong không gian của Pyramid, đưa tâm tình Việt tộc về trên khối óc con tim của tham dự viên.

Các vị linh hướng của đại hội đã lần lượt chia sẻ huấn từ đến các bạn trẻ. Ðức Giám Mục Tod Brown của Giáo Phận Orange, tuy không đến được, nhưng cũng hiệp thông với giới trẻ trong tâm tình của người chủ chiên. Bức thư chúc mừng đại hội của Ngài có viết như sau:

“Các con đã quy tụ về đây từ rất nhiều giáo phận trên toàn quốc để được nên một trong truyền thống Ðức tin Công Giáo, vốn được giữ gìn trong gần suốt 2,000 năm qua. Sự hiên diện của các con đã chứng minh rằng Chúa Kitô đang sống giữa chúng ta và nhiều người vẫn tìm về với Ngài. Cha tin chắc rằng những gì các con trải nghiệm trong suốt cuối tuần này sẽ tiếp tục giúp làm mạnh mẽ thêm Ðức tin của các con, để các con có thể sẵn sàng hợp tác với sứ mạng của Chúa Giêsu, để loan báo thông điệp sự sống và tình thương của Ngài trên toàn thế giới.”

Linh Mục Trần Cao Thượng, tuyên úy của Giới Trẻ Orange, đã ngỏ lời với các tham dự viên:

“Các bạn thân mến, khi các bạn tham dự đại hội này, các bạn đã nói lên sự sống động của Ðức tin của chúng ta - một Ðức tin vốn không khô cằn nhưng thực sự sống động và sung mãn. Tôi hy vọng rằng sau đại hội, các bạn sẽ trở nên chứng tá đích thực của Chúa Kitô cho thế giới hôm nay.”

Tinh thần và Sức sống trong Đại Hội

Một bạn trẻ tham dự Đại Hội là Trang Đài Glassey đã có nhận định như sau:

"Nếu ai đã tham dự cả ba kỳ đại hội, thì sẽ dễ dàng nhận ra rằng, Ðại Hội Kỳ III này ‘trẻ’ hơn so với hai kỳ trước. Có nhiều điểm làm cho VYC 3 trẻ hơn. Thứ nhất, thành phần ban tổ chức đa phần là các em thế hệ thứ hai, được sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Có nhiều em trước đây là học trò Việt ngữ trong lớp tôi dạy tại trường Việt ngữ Westminster.

Thứ hai, thành phần tham dự cũng rất trẻ. Các em thuộc Liên Ðoàn Nguồn Sống chẳng hạn - có nhiều em đến dự VYC lần đầu, và cũng vừa đến tuổi quy định tối thiểu là 16 như ban tổ chức đã đề ra. Các tham dự viên lần đầu tiên tham dự đại hội còn rất trẻ, đã dùng tiếng Anh khi được hỏi về cảm nghĩ lần đầu tiên tham dự VYC. Một em đã nói như thế này về Ðại Hội, “Very special!” (Rất đặc biệt!) Một bạn khác thì đáp, “The workshops are wonderful!” (Các cuộc hội thảo hay quá!)

Thứ ba, đại hội trẻ hơn những lần trước vì các đề tài đi sát với tâm tình và nhu cầu của thế hệ tuổi ‘teen’. Có nhiều buổi hội thảo đã không đủ chỗ ngồi vì đã thu hút nhiều bạn trẻ. Chẳng hạn như cuộc hội thảo về tình yêu, “Love Talk - Finding Mr./ Ms. Right,” với Linh Mục Nguyễn Bá Thông."


Chương trình Đại Hội rất phong phú:

FRIDAY July 3 - Name Our Faith
09:30am – 12:30pm Registration / Check-In / Lunch / Activities
01:00pm – 01:30pm Rally & Keynote Address
01:30pm – 03:00pm Opening Ceremony (Prayer/Introductions)
03:00pm – 04:30pm Workshop I (Classroom, Halls)
05:00pm – 06:30pm Group Get-to-Know Games/Sport Activities
06:30pm – 08:00pm Dinner
08:30pm – 10:00pm Adoration Night and Reconciliation

SATURDAY July 4 - Claim Our Faith
07:30am – 08:30am Breakfast
08:30am – 08:45am Rally
08:45am – 09:00am Keynote Address
09:00am – 10:30am Liturgy
11:00am – 12:30pm Workshop II (Classroom, Halls, the point)
12:30pm – 02:00pm Lunch / Concert / Exhibits
02:00pm – 03:00pm Group games / Sport Activities
03:30pm – 05:00pm Workshop III (Classroom, Halls, the point)
05:30pm – 06:30pm Dinner
07:00pm – 10:00pm Entertainment Program & Concert
10:15pm – 11:15pm Divine Mercy Night: Taize, Stations of the Cross, Divine Mercy, Reconciliation

SUNDAY July 5 - Proclaim It To The Whole World
07:30am – 09:00am Breakfast & Check out
09:15am – 10:00am Morning Praise: LaSallian Troupe
10:30am – 12:00pm Workshop IV (Classroom, Halls)
12:00pm – 02:00pm Lunch/Entertainment
02:30pm – 04:00pm Closing Liturgy & Ceremony

Như hai kỳ trước, ban tổ chức đặc biệt ngỏ lời mời tất cả cộng đoàn dân Chúa tại Giáo Phận Orange, Los Angeles, San Bernadino và các vùng phụ cần, cùng đến tham dự thánh lễ đại trào để kết thúc đại hội, từ lúc 1:30 đến 4 giờ chiều Chủ Nhật. Nhất là quý phụ huynh có con em tham dự đại hội, xin đến để động viên tinh thần các em, cầu nguyện cho Ðức tin của giới trẻ, cũng như dâng lời Tạ ơn Chúa cho một kỳ đại hội tốt đẹp.

Đồng Nhân

 

04/07/2009

  VIETNAM Program keeps kids away from computer addiction, streets

SAIGON, Vietnam -- Mass, breakfast and a day packed with games and sports. This is how a parish here is running a summer program for children during the school holidays.

For Anne Nguyen Hai Co, 13, and her friends, the day's activities at Binh An Thuong parish begin at 4.45 a.m. with Mass, followed by breakfast and then games such as hide-and-seek and jumping rope in the church compound.

Co, who sings in the church choir, has to get up at 4 a.m. to arrive on time each day. But she says the effort is well worth it. "I've felt better since coming to church each day," she beamed.

Father Francis Xavier Nguyen Xuan Quang, 48, pastor of Binh An Thuong parish, says about 150 local children take part in the program which includes soccer, badminton, volleyball, basketball, chess, dominoes, tick-tack-toe and other traditional games.

The summer program began on May 20 and will run until early August. Father Quang says he spent 10 million dong (US$555) on sports equipment for the program.

He says local benefactors cover the 5,000 dong-a-head cost of breakfast including rice, meat and milk, for children who attend church in the early morning.

"The program aims to help local children fall into a habit of attending daily Mass in summer months so that they can maintain the habit at other times of the year," the priest said.

In the past, weekday Masses were attended by around 80 adults, Father Quang said. But now about 120 children and many of their parents also attend, swelling the numbers to around 300. Evening congregations are even bigger with around 500, including more than 200 children, attending, he said.

Salesian Brother Pierre Chu Quang Minh, who runs sporting competitions for children, said the activities help promote physical health after the academic year. They also provide opportunities to develop friendship, kindness, respect for others and other good qualities among children, he added.

Brother Minh, 33, who works with three other Salesians at the parish during the summer vacation, said the program is a way to evangelize to non-Catholic children who join the program.

Dominic Nguyen Van Quyet, 63, a sponsor of the program, said he appreciates the way it gives healthier recreation to children who would otherwise spend their time on computer games or wandering the streets.

Therese Vu Thi Kim Dung, who teaches the kids aerobics, said the program has also improved the children's relationship with Father Quang, the Salesians and catechists, as all of them exercise together. "In the past many children were afraid of meeting and conversing with their priest," she said.

Therese Tran Thi Thanh Tam, 39, gets up at 4 a.m. to take her three children to the church by motorbike and says her children love the pleasant learning environment at the church.

Tam said her 10-year-old son was a computer-game addict before the program changed his life. "Now he helps me to prepare food and clean the dishes, which he never did before," she noted.

Father Quang said local children also attend catechism classes on Sundays during the summer vacation and travel to parks and the seaside on trips organized by the parish.

Binh An Thuong parish has 4,500 Catholics including 650 children aged three to 16.

Source: UCANews
 

03/07/2009

  Sĩ tử đến trường thi trong vòng tay nhân ái của Sinh viên Công giáo TGP Hà Nội

HÀ NỘI - Sáng 2/7/2009, trên các ngả đường Hà Nội, tràn ngập bóng áo xanh của sinh viên Công giáo Tổng Giáo phận Hà Nội tiếp sức các thí sinh từ khắp nơi về dự thi đại học 2009.

Tại các bến xe, ga tàu và những nơi có phương tiện giao thông công cộng, từng đoàn thí sinh Công giáo và cả không Công giáo được sự hướng dẫn của các sinh viên tình nguyện Công giáo với áo xanh mang hàng chữ “Sinh viên Công giáo Tổng Giáo phận Hà Nội – Tình nguyện viên” với phù hiệu Sinh viên TGP dẫn dắt đến những vị trí, nơi ăn, nghỉ đã được bố trí chu đáo.

Gánh nặng lều chõng

Hàng năm, cứ đến mùa thi đại học, từ khắp muôn nơi, những thí sinh hiếu học cơm đùm cơm gói lại lục tục kéo nhau về Hà Nội – nơi tập trung nhiều nhất các trường đại học của cả nước.

Đến được trường thi là cả một vấn đề khó khăn với nhiều người. Với các gia đình khá giả thì đây cũng là dịp để tham quan Thủ đô, phục vụ sĩ tử nhưng cũng là chuyến du lịch với người nhà.

Nhưng tiếc rằng những gia đình này là con số rất ít.

Vì vậy, với đa số người dân, mỗi lượt con “lai kinh ứng thí” là một đợt lo lắng lớn. Nhất là với những gia đình chưa một lần có dịp đến Thủ đô, nơi ồn ào náo nhiệt, là chốn nhiều tệ nạn xã hội, xô bồ mà không có bà con họ hàng quen biết…

Chuyện ăn, chuyện ở và đi lại của con em trong những ngày thi là những điều khiến các bậc phụ huynh đau đầu nhất. Đã có những trường hợp thí sinh rơi vào tay cò mồi, hay bị bắt chẹt một cách vô lương tâm mà không biết kêu ai.

Thông thường, cứ một thí sinh lại kèm thêm một hoặc hai người đi cùng để lo phục vụ, động viên tinh thần. Với kinh tế gia đình eo hẹp, giá cả, sinh hoạt, đi lại ở Thủ đô đắt đỏ đã đành, về mùa thi lại đội lên đáng kể, thì đây quả là một gánh nặng.

Vòng tay nhân ái

Nắm bắt được những khó khăn của đa số người dân có con em đi thi, mấy năm gần đây, sinh viên Công Giáo Tổng Giáo phận Hà Nội đã có chương trình “Tiếp sức mùa thi” hết sức sôi động, hào hứng, nhiệt thành và có hiệu quả.

Từ sáng sớm, sinh viên Công giáo ở các trường ĐH, CĐ, Trung học chuyện nghiệp đóng trên địa bàn Hà Nội đã tập trung đầy đủ với các loại phương tiện di chuyển, thông tin liên lạc sẵn có của mình sẵn sàng giúp đỡ các thí sinh. Tại các đầu mối giao thông, bàn đón tiếp sinh viên được đặt ở nơi dễ thấy nhất. Từng đoàn các sinh viên tình nguyện sẵn sàng xe máy, mũ bảo hiểm để đón tiếp thí sinh.

Các sĩ tử được đón ngay từ khi xuống xe ở các đầu mối. Họ được phân theo từng nhóm, từng tốp dựa vào khối thi, trường thi cũng như quê quán để các em khỏi bỡ ngỡ khi lần đầu ra thành phố. Các tình nguyện viên tỏa ra mọi nẻo đường đưa các em về từng khu vực đã được chuẩn bị trước để các em nghỉ ngơi, chuẩn bị cho những ngày thi căng thẳng.

Con số dự tính là hơn 2.000 sinh viên sẽ được đón tiếp đợt này.

Để có những cơ sở đón tiếp thí sinh dự thi ĐH năm nay, sinh viên TGP đã có kế hoạch hành động cụ thể từ nhiều tháng trước. Lập danh sách thí sinh đăng ký từ các xứ họ khắp nơi trên toàn TGP, lên chương trình, tìm kiếm các cơ sở tạm trú, mượn xe máy…

Để có mức chi phí thấp nhất cho mỗi gia đình thí sinh, các cơ sở sẵn có của các giáo xứ, giáo họ và Dòng Chúa Cứu thế Thái Hà, Chủng viện đều được tận dụng cho các em và người nhà tá túc.

Mới tuần trước, tôi còn nhìn thấy Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải của Dòng Chúa cứu thế - Giáo xứ Thái Hà tất tả đi đến từng nhà trong Giáo xứ Kẻ Sét để mượn chỗ tá túc cho thí sinh.

Hình ảnh vị linh mục với chiếc xe máy cà tàng và cái mũ bảo hiểm trên đầu, thậm chí không kịp bỏ ra mỗi lần dừng lại hỏi thăm, giữa trời nắng tháng sáu chói chang để ngày hôm nay các thí sinh về Hà Nội dự thi được an toàn, đỡ khó khăn là điều để lại nhiều ấn tượng trong nhiều giáo dân và những người không công giáo.

Năm nay, từ khi đặt chân đến HN cho tới khi về, mỗi thí sinh đóng góp 300 ngàn đồng (dù có cả người nhà đi kèm hay không). Với số tiền này nếu thuê phòng trọ ở HN, chắc chỉ được 1 ngày cho hai người mà chưa có ăn uống.

Các giáo xứ, giáo họ và giáo dân Hà Nội đón tiếp các thí sinh từ xa về dự thi với tình cảm thân yêu, chân thành và nhiệt tình như với ngay chính con cháu, anh chị em mình. Họ nhường buồng cho thí sinh ở trọ, giúp đỡ nấu nướng, hay cho mượn phương tiện đi lại… hoàn toàn tự nguyện và vô vụ lợi trong suốt đợt thi.

Điều đáng nói là không chỉ thí sinh Công giáo được đón tiếp, mà cả những thí sinh không Công giáo có nhu cầu đều được bình đẳng và yêu thương trong phục vụ, không chỉ các thí sinh đã đăng ký trước, mà cả những thí sinh chưa đăng ký cũng được phục vụ chu đáo không phân biệt.

Ngoài phục vụ về vật chất, những việc chăm sóc tinh thần cũng đã được các linh mục, các sinh viên và giáo dân, giáo xứ hết sức chú trọng.

Ngay trưa 2/7 tại nhà thờ xứ Kẻ Sét, một Thánh lễ đã được dâng lên cầu nguyện cho sự bình an của các thí sinh qua mùa thi.

Chiều tối, tại các Giáo xứ có thí sinh đến trú tạm, các Thánh lễ cầu nguyện bình an đã được dâng lên Thiên Chúa. Tại Giáo xứ Thái Hà, hàng loạt các thí sinh đã đến trước tòa Đức Mẹ Hằng cứu giúp để xin được ơn sáng suốt đạt kết quả tốt trong kỳ thi này.

Cuối lễ, các thành phần dân Chúa, các cựu sinh viên, các sinh viên đã đặt tay chúc bình an cho tất cả các thí sinh bước vào một kỳ thi với tất cả tâm tình tự tin và phó thác.

Vài hình ảnh đáng nhớ

Năm nay, sinh viên Tổng Giáo phận Hà Nội ra quân đồng loạt với chiếc áo màu xanh đặc trưng của mình. Chiếc áo phông màu xanh sáng, cổ trắng, phía trước và phía sau có phù hiệu của Sinh viên Công giáo TGPHN làm nhiều người tò mò. Khi tôi hỏi một sinh viên: “Tại sao không dùng mẫu áo xanh Thanh niên Tình nguyện như thường thấy trên đường phố hàng năm”? Một sinh viên trả lời tôi: “Chú không biết chiếc áo xanh tình nguyện đó đã từng được dùng vào những việc hoàn toàn không chính đáng làm hoen ố hình ảnh của thanh niên khi từng đoàn người mang áo đó bao vây nhà thờ Thái Hà, Tòa Khâm sứ hò hét, khiêu khích khi giáo dân bị xịt hơi cay, từng bao vây để tượng Đức Mẹ Sầu bị bị đưa đi trước sự bất lực của giáo dân và mọi người bằng sự hung dữ và cuồng nộ ngu xuẩn. Chiếc áo đó đã bị làm hoen ố bởi những hình ảnh đó nên chúng cháu không dùng nữa, vì đó là sự ô nhục. Thanh niên, sinh viên chúng cháu không thể chấp nhận những hành động vô đạo đó”.

Tôi chỉ biết im lặng. Biết nói gì hơn khi điều đó là sự thật. Tôi nhớ lại tối 31/8/2008 tại Linh địa Đức Bà khi những em nhỏ, những phụ nữ đã bị xịt hơi cay, giáo dân đang yêu cầu lập biên bản mà cán bộ công an dày đặc đứng đó cứ chối quanh, một đoàn thanh niên không biết từ đâu xuất hiện mang áo Thanh niên Cộng sản HCM, nói năng khiêu khích, hò hét “Như có Bác H…”

Cũng trong đêm đó, khi linh mục Nguyễn Văn Khải đứng dậy kêu gọi mọi giáo dân ngồi xuống trật tự để giải quyết vấn đề, thì ngay ngày hôm sau, báo chí nhà nước đã vu cáo là “kích động giáo dân”. Tôi cũng đã nhìn thấy hàng đoàn thanh niên mang chiếc áo này khi bức tượng Đức Mẹ Sầu bi bị mang đi khỏi Tòa Khâm sứ trước sự uất nghẹn của bao giáo dân, tín hữu. Đó là những hình ảnh hết sức phản cảm trước con mắt cộng đồng.

Những hình ảnh đó quả thật đã làm hoen ố hình ảnh chiếc áo “Tình nguyện” này thật. Nhiều khi một hành động dốt nát của người lớn đã để lại những ấn tượng không dễ tẩy rửa khỏi đầu lớp trẻ và di chứng của nó phải nhiều thời gian, công sức mới khắc phục được.

Thanh niên ngày nay cũng có nhiều suy nghĩ sâu sắc.

Vài suy nghĩ, cảm nhận

Những việc làm hôm nay của sinh viên, giáo dân Công giáo nói lên nhiều điều.

Đó là gì, nếu không phải là tình yêu của Thiên Chúa được thể hiện qua những cử chỉ, hành động bởi chính cộng đồng công giáo hôm nay bằng cách thực hiện lời Đức Giêsu đã dạy: “Các con hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con”.

Những việc làm thể hiện lòng nhân ái, lòng yêu người, điều mà đang ngày càng thiếu thốn trong xã hội ngày nay đặt ra nhiều vấn đề để suy nghĩ. Những điều này nếu được cổ vũ và có cơ hội phát triển, chắc chắn sẽ làm xã hội ổn định hơn, tiến bộ hơn và có cơ sở tồn tại vững chắc hơn là những hành động thù địch, hăm dọa, trấn áp, cá lớn nuốt cá bé và vô cảm trước nỗi đau khổ của con người đang lan tràn trong xã hội ngày nay.

Điều đó cũng để những người cầm quyền cân nhắc, suy nghĩ và hành động nếu muốn xã hội vững bền thì không có con đường nào khác là cần phải để cho những tấm lòng nhân ái, những tình cảm tốt đẹp giữa con người với con người trong xã hội có cơ hội phát triển và biến thành những hành động thiết thực.

Những thiếu thốn về cơ sở vật chất cho các công tác mục vụ tôn giáo, từ thiện phục vụ cộng đồng hôm nay một lần nữa đặt ra cho nhà cầm quyền những suy nghĩ nghiêm túc khi những tài sản, đất đai của Giáo hội đang bị chiếm đoạt vô cớ và sử dụng bừa bãi hoặc lãng phí. Thậm chí còn được dùng để chia chác hoặc sử dụng vào những mục đích là chia rẽ tình đoàn kết gắn bó mọi con người trong cộng đồng dân tộc.

Những tài sản của Giáo hội khi được sử dụng vào những mục đích công ích như những việc này sẽ làm vơi đi những đau khổ, bớt đi những khó khăn của nhân dân mà lẽ ra việc chăm sóc và lo lắng cho họ là trách nhiệm và nghĩ vụ của nhà cầm quyền.

Hà Nội, Ngày 2/7/2009
 

JB Nguyễn Hữu Vinh

 

02/07/2009

  Senators urge Vietnam to release dissident priest

WASHINGTON (AFP) — A bipartisan group of 37 US senators sent a letter Wednesday to Vietnam President Nguyen Minh Triet calling for the "immediate and unconditional release" of a dissident Catholic priest sent to jail for eight years in 2007.

The lawmakers urged Triet to intervene in the case of Father Nguyen Van Ly, who was convicted in a half-day trial in the city of Hue for spreading propaganda against the communist state.

The senators -- led by Democrat Barbara Boxer and Republican Sam Brownback -- said Ly's trial appeared "seriously flawed," stressing that the pro-democracy activist was denied access to counsel and prevented from presenting a defense.

"Given these serious flaws in relation to his arrest, trial and imprisonment, we request that you facilitate Father Ly's immediate and unconditional release from prison, and allow him to return to his home and work without restrictions on his right to freedom of expression, association and movement," the letter said.

The 63-year-old priest has been jailed three times since the 1970s for a total of 14 years, and his 2007 trial drew condemnation from diplomats, Vietnam watchers and human rights groups for the one-party state that has gone to great lengths over the past year to boost its international prestige.

The senators' letter reminded the president of Vietnam's commitment to protect the rights of criminal defendants including "the presumption of innocence, the right to present a defense and the right to counsel.

"Father Ly's arrest, trial and ongoing detention in this instance call into question Vietnam's commitment to these fundamental principles," they wrote.

Two senators who strongly supported normalization of US-Vietnam ties in the 1990s, Democrat John Kerry and Republican John McCain, a prisoner of war in Hanoi for more than five years during the Vietnam war, did not sign the letter.

The letter comes just weeks after a Vietnamese human rights lawyer, Le Cong Dinh, was arrested for "propaganda" against the state. That case has sparked concern from European countries, the United States, a global association of lawyers, human rights watchdogs and press freedom groups around the world.
 

Source: AFP

 

02/07/2009

  37 thượng nghị sĩ Hoa Kỳ: Việt Nam phải trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho cha Lý

Một nhóm gồm 37 thượng nghị sĩ thuộc cả hai đảng hôm thứ Tư 1/7 đã gởi một lá thư cho Nguyễn Minh Triết yêu cầu “trả tự do tức khắc và vô điều kiện” cho một linh mục Công Giáo đối lập đã chịu hình phạt 8 năm tù từ năm 2007.

Các nhà làm luật Hoa Kỳ đã thúc giục Triết can thiệp cho cha Tađêô Nguyễn Văn Lý, người đã vị kết án trong một phiên tòa chóng vánh chỉ có nửa ngày tại Huế vì tội tuyên truyền chống nhà nước cộng sản.

Các thượng nghị sĩ dẫn đầu bởi thượng nghị sĩ Dân Chủ Barbara Boxer và thượng nghị sĩ Cộng Hòa Sam Brownback nói rằng phiên tòa xử cha Lý “quá thiếu sót” khi nhấn mạnh rằng nhà tranh đấu cho dân chủ này đã không được tiếp xúc với luật sư và bị ngăn cản không cho biện hộ tại tòa.

Lá thư có đoạn viết như sau:

“Trước những thiếu sót nghiêm trọng liên quan đến việc bắt giam, xét xử và giam giữ này, chúng tôi yêu cầu ông phải trả tự do cho cha Lý tức khắc và vô điều kiện, cho phép ngài về với gia đình và công việc của ngài mà không có bất cứ ngăn trở nào về quyền phát biểu ý kiến, hội họp và di chuyển”.

Vị linh mục 63 tuổi này đã bị cầm tù 3 lần từ những thập niên 1970 với tổng cộng 14 năm tù đầy. Phiên tòa năm 2007 đã lôi kéo sự lên án của các nhà ngoại giao, các nhóm quan sát nhân quyền Việt Nam đối với chế độ độc đảng đang cố sức lấy lại uy tín trong năm qua.

Lá thư của nhắc chủ tịch nước Việt Nam về nghĩa vụ phải bảo vệ quyền lợi chính đáng của những người bị bắt giữ trên các nguyên tắc như phải coi bị can là vô tội khi chưa bị kết án bởi một phiên tòa nghiêm chỉnh theo đúng luật, quyền được nhờ luật sư bào chữa và tự biện hộ.

Lá thư nhấn mạnh: “Việc bắt giữ cha Lý, phiên tòa và việc tiếp tục giam cầm như thế này đặt ra nghi vấn nghiêm trọng về việc tuân giữ của Việt Nam đối với những nguyên tắc này”.

Hai thượng nghị sĩ là những người ủng hộ việc bình thường hóa quan hệ Mỹ- Việt trong thập niên 1990, là thượng nghị sĩ Dân Chủ John Kerry và thượng nghị sĩ Cộng Hòa John McCain, một tù nhân chiến tranh Việt Nam bị giam ở Hỏa Lò Hà Nội trên 5 năm đã không ký vào lá thư này.

Lá thư được đưa ra chỉ vài tuần sau khi một luật sư nhân quyền Việt Nam là ông Lê Công Định đã bị bắt về cùng một tội danh “tuyên truyền chống nhà nước cộng sản.” Trường hợp của ông Định đã gây ra những quan ngại tại các nước Châu Âu, Hoa Kỳ, các hiệp hội luật sư thế giới, các tổ chức nhân quyền và các giới báo chí trên thế giới.

Nguyễn Việt Nam
 

01/07/2009

  Lời “nhận tội và xin khoan hồng” không phải là chứng cứ buộc tội

Thời gian vừa qua, các phương tiện truyền thông Việt Nam hay đưa tin: bị can, bị cáo đã “nhận tội và xin khoan hồng”… Thông tin như vậy làm cho dư luận thấy rằng, các cơ quan chức năng đã hoàn thành tốt nhiệm vụ, kịp thời đấu tranh phòng chống tội phạm. Tuy nhiên, cũng có trường hợp dư luận tỏ ra hoang mang và đặt nhiều nghi ngờ.

Trong bài viết này, tôi xin phân tích một số thuộc tính của chứng cứ và ý nghĩa pháp lý của việc nhận tội và xin khoan hồng.

Chứng cứ là những gì có thật có liên quan đến vụ án, được thu thập theo trình tự nhất định, dùng để xác định có hay không hành vi phạm tội (điều 64 bộ luật tố tụng hình sự). Như vậy, dễ dàng nhận thấy chứng cứ có 3 thuộc tính sau đây:

- Tính có thật (hay còn gọi là tính khách quan)
- Tính hợp pháp (thu thập theo trình tự luật định)
- Tính liên quan

Về tính khách quan

Tính khách quan của chứng cứ thể hiện ở chỗ chứng cứ được dùng để chứng minh cho một nhận định, một kết luận phải là những sự kiện, tài liệu, đồ vật được phản ánh trung thực. Những sự kiện, tài liệu, đồ vật này tồn tại độc lập với ý thức con người. Chúng không thể là sự suy diễn, phỏng đoán và tưởng tượng theo ý chí chủ quan. Đây là thuộc tính quan trọng nhất của chứng cứ. Thực tế cho thấy, trong phần lớn những vụ án oan sai, sai sót xuất phát từ việc chứng cứ không bảo đảm sự khách quan; theo đó, các cơ quan chức năng dựa trên việc nhận tội của bị cáo để đi đến kết luận bị cáo có tội.

Dư luận có lẽ còn nhớ vụ án vườn cao su:

Tại vườn cao su của tỉnh H, cơ quan chức năng phát hiện được một xác chết của một người phụ nữ bị giết chết. Tại hiện trường, các cơ quan chức năng tìm được chiếc đồng hồ và vết chân trượt của anh T. Tại cơ quan điều tra cũng như tòa án, anh T đều thừa nhận đã giết người phụ nữ đó. Tòa đã tuyên xử anh tử hình. Trong thời gian chờ thi hành án, thì ở một vụ án của tỉnh khác, đối tượng M đã khai nhận chính mình đã giết người phụ nữ ở vườn cao su tại tỉnh H chứ không phải anh T. Cơ quan chức năng đã tiến hành điều tra lại và xác định anh T không giết người. Tuy nhiên sau khi được tha bổng thì anh T đã chết vì bệnh tật do thời gian bị giam cầm quá lâu. Sự thật là anh T có đi ngang qua hiện trường nơi người phụ nữ bị giết, do trời tối và lại có mưa nên trượt chân và văng chiếc đồng hồ.

Đây là vụ án có thật. Ví dụ này nhằm khẳng định: lời nhận tội không bao giờ được phép xem là chứng cứ, vì lời nhận tội không bảo đảm tính khách quan của chứng cứ. Lời nhận tội là một thái độ chủ quan.

Ngoài ra, thực tế có nhiều vụ án về tai nạn giao thông mà người có bằng lái xe thường hay nhận tội cho người không có bằng lái xe (mục đích để tránh tình tiết tăng nặng hình phạt). Chỉ đến khi tòa án tuyên một hình phạt khá cao thì người nhận tội thay mới khai ra toàn bộ sự thật.

Xuất phát từ thuộc tính khách quan này của chứng cứ mà bộ luật tố tụng hình sự qui định không được lấy lời người bị bắt, người bị tạm giam làm chứng cứ định tội.

Về tính hợp pháp

Chứng cứ phải được thu nhập theo một trình tự hợp pháp. Thuộc tính này buộc các cơ quan chức năng phải tôn trọng pháp luật khi thu thập chứng cứ. Những tài liệu, thông tin, đồ vật được thu thập bất hợp pháp sẽ không được xem là chứng cứ.

Tôi xin kể về vụ án vườn tiêu:

Theo trình báo của chủ vười tiêu – người bị mất cắp, tại hiện trường công an thu thập được một chiếc dép bị bỏ lại (do đối tượng trộm cắp leo qua tường rào nên bị đánh rơi). Cơ quan công an xác định đó là đối tượng K; tại nhà của K, cơ quan công an đã thu giữ một chiếc dép còn lại. Màu sắc và kích cỡ của chiếc dép giống như chiếc đã được thu thập ở hiện trường. Bản thân K cũng thừa nhận mình bị mất một chiếc dép. Nhưng do cơ quan công an quên lập biên bản tạm giữ chứng cứ cho chiếc dép thu được tại hiện trường, nên tại phiên tòa, luật sư của K cho rằng “chiếc dép đó không phải là chứng cứ”. Kết quả là, tòa án đã tuyên K không phạm tội.

Khi lấy lời khai của người bị tạm giữ, tạm giam, cơ quan tiến hành tố tụng có khi bộc lộ nhiều thiếu sót, gây nghi ngờ về tính xác thực của chứng cứ được thu thập. Cũng có khi, điều tra viên lấy lời khai của bị can bằng cách quay video nhưng không cho người đó xem lại, không lập biên bản, mớm cung cho các bị can khác bằng cách cho họ xem lại đoạn video trước khi trả lời.

Còn nhớ trong vụ án xét xử 8 giáo dân của giáo xứ Thái Hà, một trong những chứng cứ mà các cơ quan chức năng buộc tội các giáo dân là đoạn video ghi lại những cảnh giáo dân cầu nguyện. Tại tòa, tôi đã cho rằng chứng cứ này là thiếu khách quan và được thu thập không hợp pháp, vì người quay đoạn video đó là lực lượng công an quận Đống Đa, hay đúng hơn, cơ quan công an đã tự tạo ra chứng cứ để buộc tội các giáo dân.

Vụ dân oan ở Quận 9 cũng là một ví dụ điển hình. Ngày mở phiên tòa, tôi xin hoãn và đề nghị các cơ quan chức năng làm rõ nguồn gốc của đoạn video quay cảnh dân oan “Gây rối trật tự công cộng”. Tuy nhiên đề nghị này của tôi không được chấp nhận và tòa án đã xử 9 dân oan mỗi người vài năm tù.

Về tính liên quan, tôi xin phép viết trong bài khác.

Như vậy, chúng ta thấy rằng: “lời nhận tội và xin khoan hồng” không phải là chứng cứ buộc tội. Việc công bố tài liệu là lời khai, video âm thanh và hình ảnh người nhận tội chưa chắc bảo đảm tính hợp pháp của chứng cứ.

Ý nghĩa của việc “nhận tội và xin khoan hồng”

Chúng ta biết rằng “không ai bị xem là có tội khi chưa có phán quyết có hiệu lực của tòa án”. Việc nhận tội và xin khoan hồng là thái độ của người bị tạm giữ, tạm giam đối với hành vi của người đó. Tòa án có thể không chấp nhận lời nhận tội của người đó và tuyên người đó vô tội. Cho nên “việc nhận tội và xin khoan hồng” chỉ có ý nghĩa khi tòa án phán quyết rằng người đó có tội. Việc nhận tội dẫn đến người đó phải thành khẩn khai báo về hành vi của mình cũng như những người có liên quan.

Không phải lời nhận tội nào cũng phản ánh đúng ý thức cá nhân của người đó. Chúng ta cũng phải đánh giá tổng thể hoàn cảnh và điều kiện nhận tội. Có thể người đó bị bức cung, nhục hình, bị dụ dỗ hoặc mong muốn sớm tự do, v.v.

Thậm chí việc nhận tội cũng có thể là một bước đi có tính toán của bị cáo khi những căn cứ khởi tố và quy kết phạm tội quá sơ sài, quá thiếu sót và bị phụ thuộc quá nhiều vào tính chủ quan, thành kiến của cơ quan điều tra. Thực tế cho thấy không ít trường hợp bị cáo đã phản cung ngay tại phiên tòa và tự tìm lý lẽ biện hộ cho mình. Trong các trường hợp này thì hành động nhận tội trước đó không còn ý nghĩa nữa, kể cả khi người đó bị tòa án phán quyết rằng người đó có tội.

Xin lưu ý, các tội của chương “An ninh quốc gia” trong Bộ luật hình sự luôn luôn bắt buộc rằng “phải có mục đích nhằm chống chính quyền”. Không có mục đích này thì không bao giờ có tội. Nếu chúng ta thực hiện quyền tự do ngôn luận, quyền bày tỏ chứng kiến đối lập để xây dựng một xã hội công bằng và dân chủ thì không ai được phép kết luận chúng ta có tội.

Sài Gòn 1/7/2009
 

Luật Sư Lê Trần Luật

 

01/07/2009

  Redemptorist priest accused of “counter-revolution”

State-owned media report that Vietnamese authorities now have enough evidence to accuse a Redemptorist priest of counter-revolution, and of damaging national unity and the development of the country.

On Tuesday June 30, the People's Public Security Newspaper and other state-run media outlet reported that Fr. Joseph Le Quang Uy had “bent his head admitting that he had commit crimes against people and the government.”

The newspaper, run by Vietnamese police force, went on stating that the day before “at the headquarter of the Customs at Tan Son Nhat airport, Mr. Le Quang Uy signed a statement admitting that had committed offenses against the law.”

According to the paper, Fr. Joseph Le had violated the Publishing Law as customs at Tan Son Nhat airport discovered in his laptop a lot of documents and emails with “bad contents” that could damage national unity and the development of the country, distort Vietnam history, and the socio-economic policies of the government.

Since February, state-owned media have repeatedly accused Fr. Joseph Le of “conducting propaganda against the state” and “plotting to overthrow the communist regime” calling for "immediate and severe punishment." Under Article 88 of the Penal Code, if convicted, he faces a three- to twenty-year prison sentence including the death penalty.

Fr. Joseph Le Quang Uy, a pro-life hero, and an outspoken critic of recent bauxite-extraction in the Central Highlands, was detained at Tan Son Nhat airport on Saturday June, 6 as he was returning home from his pastoral trip abroad. His luggage had been searched meticulously and his laptop was confiscated by the airport security and customs agents. The priest was later released with a citation that required him to come to the Office of Cultural Inspection for follow-up meetings.

Responding to the charges, Fr. Joseph Le denied all accusations against him stating that police had altered and distorted the statement he signed on June 29 at Tan Son Nhat airport. On his account of the story, Fr. Joseph Le stated that most documents on his laptop were his sermons. A few of them were articles reflecting his opposition to bauxite-extraction in the Central Highlands of Vietnam. However, “as they still had been drafts on my own laptop, they could not violate Publishing Law”, said Fr. Joseph Le defending his peaceful exercise of his right to freedom of expression.

The Vietnamese authorities have recently arrested at least 30 dissidents, including a number of prominent lawyers, in an attempt to stifle freedom of expression and association.

There is growing concern over the imminent crackdown against the Redemptorists in Vietnam who have repeatedly struggled for the requisition of Church properties and petitioned the government not to proceed with the project to mine the bauxite in the Central High Plains, which would cause irreversible damage to the environment and to the local people, many of whom belong to ethnic minorities.


J.B. An Dang

 

01/07/2009

  For Christians, Vietnam war rages

Vietnam's "hidden" war on Christianity just rumbles along, and on March 13, the communist authorities demolished one of the first Christian churches built in Vietnam's Central Highlands. While religious persecution is nothing new to Vietnam, the significance of this demolition is particularly symbolic because the church was more than a historical landmark. The large stone Church at Buon Ma Thuot for the last 34 years had been deliberately closed by Vietnam's security police, and yet, all those years, the church remained a powerful symbol to the local indigenous Christians.

Unfortunately, the church was also an unwelcome reminder for the communists who had murdered a number of Christian missionaries near the grounds in 1968, and a reminder of the very movement the government is trying to eliminate. This movement, so hated by Hanoi, is nothing other than "independent" Christian house churches.

Thus, in the dead of night, with security forces keeping watch, heavy machinery came and brought the historic church toppling down. Word of this spread, and in mourning the loss on May 1, some 90,000 Degar Montagnards from 375 villages stopped everything and prayed for three days and nights. Security forces responded by making dozens of arrests of these tribal Christians, threatening them to cease their religious activities.

This repression against Christians in Vietnam is decades old, and it was in 2004 that the U.S. State Department first added Vietnam to the "Country of Particular Concern" (CPC) designation, the official "watch list" of nations that commit serious religious persecution. Potentially, CPC designation involves sanctions being imposed on such countries. However, after negotiations with Hanoi, the CPC designation was removed as the communist authorities "promised" to undertake religious reforms, including stopping forced renunciations of faith, an actual policy directed against tribal Christians.

Today, however, the question remains whether Vietnam everintended to honor such reforms and whether the State Department conveniently accepted Hanoi's dubious promises in order to gain trade, military and diplomatic relations. If the State Department did so, it is clear the Degar Montagnards - who were America's loyal allies during the Vietnam War - have been relegated to little or no importance. U.S. Ambassador to Vietnam Michael W. Michalak recently rejected calls by the U.S. Commission on International Religious Freedom (USCIRF) to put Vietnam back on the CPC watch list. He cited that there was not enough evidence of religious persecution.

Yet we know the European Parliament confirmed a Degar Montagnard woman named "Puih Hbat" was arrested in April 2008 for leading prayer services in her house. Not only did the Europeans confirm that this woman had been sentenced to five years imprisonment for this "crime," but also that this very information had been given to them by U.S. Embassy officials. "Puih Hbat" is a 42-year-old mother of five children, and her family fears that she may have been killed in custody.

It wouldn't be the first Degar Montagnard killed by Vietnam's security forces, and it wouldn't be the first such killing acknowledged by the State Department. In fact, the State Department has confirmed the killings of Degar Montagnards such as "Y Ngo Adrong" in 2006 and "Y Ben Hdok" in 2008. They also reported that killings of tribal Christians by Vietnam's security forces on Easter 2004 reached casualty figures at least in "double digit figures."

If the imprisonment of "Puih Hbat" and the above killings are not evidence of persecution, what then of the hundreds of confirmed Degar Montagnards now rotting in Vietnam's jails? Human Rights Watch, Amnesty International and the USCIRF all report that hundreds of Montagnards are currently imprisoned under Vietnam's authoritarian laws. These laws are vaguely defined as crimes of "undermining state unity," which, in reality, means the Degar Montagnards were imprisoned for crimes relating to religious freedom and free speech.

The evidence today suggests that not only is religious persecution continuing in Vietnam, but also that Hanoi has merely changed tactics in persecuting Christians. Since being dropped from the CPC designation in 2006, hundreds - if not thousands - of Degar Christians have been arrested, beaten and threatened in what appears a policy to repress the house churches from expanding membership. It is estimated that during the past decade, Protestant congregations have grown 600 percent in Vietnam, a statistic that has greatly alarmed communist officials.

Today, "forced renunciations" have been replaced by control mechanisms - namely, torture, beatings, imprisonment and killings. Instead of forcing Christians to renounce their faith, Vietnamese authorities force Degar Montagnards to join "government-approved" churches, such as the Evangelical Church of Vietnam - South (ECVN-S), where Christians can be watched, controlled and, if need be, arrested and imprisoned like "Puih Hbat." In other words, "You can be a Christian, but you must be ourChristian."

Persecution is nothing new to the Degar Montagnards, and when the Vietnam War ended, the communists unleashed a brutal revenge against them that reads like a blueprint for ethnic cleansing. It started with the execution and imprisonment of their leaders and pastors. The Degar Montagnards were also subjected to forced relocations and driven off their ancestral lands. Today, they have been pushed into a life of poverty, and their once-great forests virtually clear-felled by logging companies. In the words of Human Rights Watch, "The Montagnards have been repressed for decades."

The Vietnam War saw an estimated 40,000 Degar Montagnards serving with American forces at any one time, and by the end of the conflict, some 200,000 of these people, a quarter of their population, had perished. The late Ed Sprague, former U.S. Special Forces soldier and Foreign Service officer, who served with the Montagnards for seven years, summed up their role stating, "There was a dual love - we loved them and they loved us, and they saved a lot of American lives."

In Washington today, however, the Degar Montagnards have been conveniently forgotten. The historical role they played in the Vietnam War, their sacrifice and their loyalty to the United States are practically unheard of. Only a few members of Congress have ever raised their issue, and the Obama administration seems about as interested today in hearing about Degar Montagnards as the communists are in Hanoi.

On June 8, the United States and Vietnam held a joint "Political, Security and Defense Dialogue," and Acting Assistant Secretary of State for Political-Military Affairs Greg Delawie stated, "The Obama administration has placed a strong emphasis on engaging with and listening to our partners in the region."

Of course, there was no mention of America's former allies, the Degar Montagnards.

 

By Scott Johnson

Scott Johnson is a lawyer, writer and human rights activist. He co-writes the Powerline.com blog.
 

XEM TIẾP: MORE NEWS / TIN TỨC CŨ